chính là vấn đề cần giải quyết.
Cô lại gọi điện cho Giám đốc Bộ phận Nhân sự Trương
Bân. Vừa nghe xong, Trương Bân đã hét lên: “Đang đùa tôi sao? Sang tuần tôi còn
phải giải quyết bao nhiêu là công việc? Lại còn phải cùng Tống Khiêm tới thăm
sinh viên ở các trường nghệ thuật nữa.”
Hai con người này không hợp nhau, từ trước đến nay đều
như Sao hỏa với Địa cầu vậy.
Hứa Hoài Mẫn xuất thân từ Phòng Công tố của thành phố,
cấp trên tiền nhiệm chính là nhạc phụ của Vu Chính. Trương Bân thì cùng lúc rút
ra khỏi Đài truyền hình với Vu Chính. Trước kia, Trương Bân chưa quen lắm với
công việc ở Phòng Nhân sự, bị Hứa Hoài Mẫn “giày vò” không biết bao lần về vấn
đề bản thảo hợp đồng với các nghệ sỹ rồi.
Tất cả những việc này Mạc Hướng Vãn đều biết cả. Cô
nhẹ nhàng, mềm mỏng nói với Trương Bân: “Giám đốc đại nhân, người mới gia nhập
công ty cũng phải ký hợp đồng đúng không nào? Nếu như không có mẫu hợp đồng
mới, dùng lại các bản hợp đồng trước kia có phải là rất bất tiện không?”
Cô nói thêm vài câu nữa, Trương Bân coi như đồng ý.
Mạc Hướng Vãn thở phào cúp máy, đúng lúc ấy Quản Huyền gọi điện tới, cô liền
hỏi trước: “Chị không sao đấy chứ?”
“Em cứ coi như tối qua chị đang hát bản tình ca buồn
đi.”
Mạc Hướng Vãn cũng yên tâm hơn phần nào, cô hỏi tiếp:
“Vậy chị đã nói với anh ấy chưa?”
“Bọn chị không cần phải nói chuyện gì với nhau hết, đã
yêu đương bao nhiêu năm rồi chứ?” Quản Huyền thở dài. “Tiểu cô nương, giống như
em cũng rất hay vui, buồn một cách dứt điểm, gọn gàng.”
Mạc Hướng Vãn đành phải chuyển sang đề tài khác: “Công
việc của em đang phiền phức lắm đây.”
Quản Huyền cũng nhanh chóng hiểu ra vấn đề, lại còn
đoán trúng phóc phiền phức tại đâu: “Anh ấy lại coi em là vạn năng để sai khiến
sao? Em đúng là đá phát sáng, đặt đâu là phát sáng ở đấy.”
Mạc Hướng Vãn bất đắc dĩ đành phải chuyển sang một đề
tài khác nữa. “Được rồi, đá phát sáng này sẽ mời chị dùng bữa.”
Quản Huyền lập tức vui vẻ trở lại: “Dùng bữa thì chị
rất vui sướng, tiền bạc của em có vẻ dư dả quá nhỉ? Gần đây, chị ăn ngon miệng,
nên đi ăn buffet tuyệt đối không thiệt đâu.”
“Nhưng em thì thiệt to rồi”. Mạc Hướng Vãn bật cười.
Cứ như vậy hai người tán gẫu với nhau một lúc rồi mới
cúp máy.
Đến buổi chiều, Mạc Hướng Vãn dặn dò Trâu Nam đi mua
mấy suất trà chiều của hãng Ichido, sau đó cô đích thân mang tới phòng làm việc
của Hứa Hoài Mẫn. Hứa Hoài Mẫn vốn thích đồ ngọt, nên cô mua thêm hai miếng
bánh ngọt vị dâu, hai người ngồi túm lại vừa ăn vừa buôn chuyện đầy hứng thú.
Đúng lúc ấy bỗng có người gõ cửa, Mạc Hướng Vãn tưởng
rằng đó là trợ lý của Hứa Hoài Mẫn nên vừa mút đầu ngón tay vừa quay người lại.
Người đứng ngoài cửa không ngờ lại chính là Mạc Bắc. Anh cười hỏi: “Ây dô,
không làm phiền bữa trà chiều của hai người chứ?”rồi đưa mắt nhìn Mạc Hướng
Vãn, khiến cô vội vàng rút ngón tay ra khỏi miệng.
Hứa Hoài Mẫn lại khá thân với Mạc Bắc, có lẽ do xuất
thân từ cùng một ngành, cô liền lên tiếng chào: “Mạc thiếu gia, cơn gió nào đã
đưa rồng tới thăm tôm thế này?”
Sau lưng Mạc Bắc còn có một cô gái, trông dáng vẻ mọt
sách, trên tay ôm một chồng tài liệu.
“Đưa cô trợ lý đến chỗ Vu lão đại của hai người. Chị
Hứa, sau này nghe theo sự sai khiến của chị đó.”
Hứa Hoài Mẫn mỉm cười tươi tắn: “Tôi nào dám chứ? Tuần
sau, tôi còn phải đích thân đến chỗ cậu cơ mà. Không ngờ cậu lại đưa người tới
đây trước, đúng là làm phiền cậu quá!”
Mạc Bắc đang hàn huyên cùng Hứa Hoài Mẫn, bỗng nhiên
quay sang chỉ vào bên mép của Mạc Hướng Vãn. Cô nhanh chóng hiểu ý, tỏ ra
ngượng ngùng, liền dùng tay lau đi mấy lần liền. Thế nhưng Mạc Bắc lại điềm
nhiên mở lời nói tiếp: “Không phải, ở phía bên trái cơ.”
Mạc Hướng Vãn hoàn toàn sụp đổ, ho nhẹ một tiếng, bày
tỏ sự bất mãn. Tại sao con người này lại cứ thích lo chuyện bao đồng y như chị
Quản Huyền vậy chứ, giả vờ không nhìn thấy thì chết hay sao?
Hứa Hoài Mẫn thấy được cảnh này liền nói đùa: “Mạc
thiếu gia, cậu đừng có bắt nạt Giám đốc Mạc của bên tôi đấy.”
Mạc Bắc cũng bật cười nói: “Tôi đâu có? Người dưới
trướng của Vu lão tứ, tôi nào dám làm thế chứ?”
Vừa nghe dứt câu, mặt Mạc Hướng Vãn đã đanh lại, Mạc
Bắc thấy vậy nên lập tức bổ sung: “Ở đây là địa bàn của các chị, tôi nào dám
động thổ trên đầu thái tuế chứ?”
Bất ngờ là anh lại hiểu được điều cấm kỵ của cô.
Nói thực, làm việc trong ngành giải trí, bất cứ thông
tin nào cũng có khả năng dính dáng đến bản thân, điều đó cũng là chuyện thông
thường. Mạc Hướng Vãn trông rất xinh đẹp, dù cho cách ăn vận trang điểm già dặn
đến mức nào cũng chẳng thể che đi được vẻ đẹp vốn có. Cô tuổi còn trẻ lại được
Vu Chính cất nhắc lên vị trí như ngày hôm nay, nên thường bị người ta chú ý
tới, biết bao lời đồn thổi, xì xào đến nay vẫn chưa dứt.
May là con người cô trầm lặng, không thích khoa
trương, tính tình lại hòa nhã, thân thiện, nên dần dần thông tin này cũng lắng
xuống.
Những lời nói tương tự như câu của Mạc Bắc, cô đã nghe
rất nhiều, nhưng thốt ra từ chính miệng anh khiến cô vô cùng bực bội, tức giận.
Lúc này, cô