hoàn toàn không cần biết anh vô tâm hay hữu ý, bất giác liếc mắt
lườm anh một cái.
Mạc Bắc lặng người đi, lúc nãy anh nhận ra mình đã lỡ
lời và chữa cháy kịp thời, vậy mà Mạc Hướng Vãn vẫn chẳng buồn nể mặt. Anh ngần
ngại, chẳng dám nói chuyện với cô nữa.
May mà Hứa Hoài Mẫn đã lên tiếng tiếp lời, tiễn chân
Mạc Bắc rồi quay đầu nói với Mạc Hướng Vãn: “Nhạc phụ của Vu tổng là chiến hữu
cùng với bố cậu ấy, lần này được Vu tổng đặc biệt mời qua đây. Bình thường cậu
ấy không bao giờ nhận các vụ trong ngành giải trí, nhưng lần này phá lệ giúp
đỡ, phái người tới đây lập hợp đồng cùng chúng ta, phải giữ thể diện cho cậu ấy
đôi chút.”
Thì ra anh có thân phận như vậy!
Mạc Hướng Vãn bỗng nhớ ra lần trước anh xuất hiện cùng
với đạo diễn Thái, liền cất lời hỏi: “Lần trước, không phải anh ấy giúp đạo
diễn Thái theo kiện hay sao?”
Hứa Hoài Mẫn liền trả lời: “Đúng vậy, hai diễn viên
quần chúng ở chỗ đạo diễn mũi dài đều là tân binh, cho nên cũng phải quen biết
trên dưới đôi chút mới xử lý được.”
Mạc Hướng Vãn buột miệng: “Vậy thì luật sư Mạc cũng
quản lý rộng đấy chứ!”
T¬T
Mấy tuần tiếp theo đó, số lần Mạc Hướng Vãn và vị luật
sư Mạc Bắc kia gặp mặt nhiều lên nhanh chóng và không hề nằm ngoài dự đoán. Vì
chuyện hợp đồng mà cô, Hứa Hoài Mẫn với Trương Bân đã mấy lần phải đích thân
sang văn phòng luật sư của anh.
Hiệu suất làm việc của Mạc Bắc rất cao, nhanh chóng
lập nên những điều khoản đâu ra đấy, sau khi trao đổi cùng với bên Kỳ Lệ, liền
giao cho trợ lý lập những nội dung cụ thể hơn, tất cả chỉ mất có năm ngày làm
việc. Cả Trương Bân và Hứa Hoài Mẫn đều tỏ ra vô cùng hài lòng.
Lần duyệt hợp đồng cuối, Mạc Hướng Vãn và Trương Bân
hợp tác tiến hành công tác chỉnh sửa sau cùng.
Ngày hôm đó, cô trợ lý quản lý sự vụ bên Kỳ Lệ dẫn hai
người vào phòng làm việc của Mạc Bắc. Vừa bước vào, Mạc Hướng Vãn liền đưa mắt
liếc qua, vừa hay nhìn thấy cửa sổ MSN của Mạc Bắc, chữ trên đó sặc sỡ bảy sắc
cầu vồng, nhìn đến hoa cả mắt.
Anh quay đầu lại, chào hỏi hai người một cách niềm nở
và lịch sự. Mạc Hướng Vãn liền lên tiếng: “Luật sư Mạc đúng là rất biết cách
theo kịp thời đại.”
Mạc Bắc nâng cặp kính lên rồi đáp: “Để cô phải cười
chê rồi, công việc hàng ngày của chúng tôi rất tẻ nhạt, buồn chán, đành phải
theo kịp thời đại để thư thái đầu óc mà thôi.”
Nói xong, anh liền mỉm cười tươi rói nhìn cô, nụ cười
vô cùng lương thiện, hiền hậu, khiến Mạc Hướng Vãn bất giác cảm thấy mình đúng
là tiểu nhân.
Hôm nay hình như Mạc Bắc đã có hẹn. Anh cầm bản hợp
đồng liệt ra vài điểm cơ bản rồi vội vã đi trước, những công việc còn lại đều
được giao cho cô trợ lý.
Có lẽ hàng ngày tính cách của anh rất hòa nhã, vậy nên
ngay cả cô trợ lý cũng trêu chọc anh: “Anh Mạc, chúc anh có một cuộc hẹn hò
ngọt ngào.”
Mạc Bắc mỉm cười.
Trương Bân nghe thấy vậy liền nói: “Thảo nào mà đi còn
nhanh hơn cả thỏ, thì ra là đi gặp bạn gái.”
Đúng lúc Chủ nhiệm Giang, Giám đốc văn phòng luật sư
xuất hiện, ông là tiền bối của Mạc Bắc, lại quen biết Trương Bân nên khi nghe thấy
câu này cũng tiếp lời: “Có rồi thì tốt quá, một năm cậu ta đi xem mặt đến mấy
lần liền, yêu cầu rất cao, không hiểu là đang muốn ngắm ai đây? Mẹ cậu ta lo
lắng đến mức suýt chút nữa đăng ký cho cậu ta lên chương trìnhHẹn
gặp chiều thứ Bảy đấy. Lần trước, một lãnh
đạo trong Bộ phận Tuyên truyền giới thiệu con gái rượu cho cậu ta, tôi đích
thân làm ông mai. Cậu ta đi xem vở kịch Giselle cùng
người ta, rồi ngủ gật giữa trận, làm cho cô gái tức điên người.”
Trương Bân tiếp tục nói thêm: “Đúng thế mà, bây giờ
các thanh niên trai gái đô thành có điều kiện đôi chút muốn làm bạn thông
thường đã khó lắm rồi ấy chứ.”
Chủ nhiệm Giang đưa mắt sang nhìn Mạc Hướng Vãn rồi
cười tít mắt nói: “Tiểu Mạc, thấy cháu ở Kỳ Lệ mấy năm nay rồi, nhưng chưa từng
thấy bạn trai của cháu, đợi hôm nào chú Giang giới thiệu cho cháu một anh nhé!”
Nghe thấy vậy, Mạc Hướng Vãn mồ hôi nhễ nhại, Trương
Bân liền nhanh trí giải vây cho cô: “Chú Giang mắt mũi thế nào ấy, con trai của
Tiểu Mạc đã học tiểu học rồi đấy.”
Chủ nhiệm Giang đưa mắt sang nhìn, thấy Mạc Hướng Vãn
tuổi vẫn còn trẻ, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, nhưng ông nhanh chóng che giấu
đi: “Con trai à? Tiểu Mạc cháu đúng là có phúc khí.”
Mạc Hướng Vãn miễn cưỡng mỉm cười rồi nói: “Vẫn phải
cảm ơn chú đã quan tâm đến cháu.”
Trên đường về công ty, Mạc Hướng Vãn nhắm mắt dưỡng
thần, không nói câu nào với Trương Bân. Lúc mới vào Kỳ Lệ làm việc, mọi người
đều không biết cô đã có đứa con trai. Có một lần Mạc Phi bị sốt, cô vội vã xin
nghỉ phép, đến Bộ phận Nhân sự lấy mẫu Đơn xin nghỉ. Mấy cô quản lý việc nghỉ
phép hỏi vài câu, cô chỉ trả lời qua loa, thế mà ngày hôm sau nó đã trở thành
một bí mật mà cả công ty ai cũng biết.
Sự tàn nhẫn của con người thường được biểu hiện trong
những việc rất nhỏ nhặt. Bản thân cô trình độ học vấn thấp, tuổi còn trẻ, lại
có một đứa con trai không rõ bố là ai, thêm vào đó còn nhận được sự cất nhắc
của ông chủ, người khác không muốn nghĩ lệch đi cũng khó. Như