ộ mình nhé!”
Từ Tư chỉ vào anh rồi quay sang cười cùng mấy người
còn lại: “Các cậu xem, nhờ mình tìm cho một căn hộ để thuê mà còn yêu cầu nhiều
như thế, lại còn hạn chế cả địa chỉ nữa, cậu ta coi mình là sư phụ của Tôn Ngộ
Không chắc.”
Vu Trực bật cười: “Đúng thế, cậu đủ tư cách thành
Đường Tăng rồi đó.”
Vu Trực suýt chút nữa xơi ngay trận đòn của Từ Tư.
T¬T
Mạc Bắc suy ngẫm rất lâu về hành động này của mình,
cũng cảm thấy bản thân thật quá vô vị.
Anh nhìn lại một lượt địa chỉ nhà của Mạc Hướng Vãn
rồi chuyển sang cho Từ Tư qua MSN.
Gần đây thời thế phức tạp, để luật sư Mạc làm phóng
viên truy đuổi tin tức một lần, thử làm chuyện hoang đường một lần xem sao.
Từ Tư hỏi anh trên MSN: “Huynh đệ, khu vực đó cách xa
trung tâm thành phố lắm đấy, mất tầm nửa tiếng lái xe mới đến được trung tâm
thành phố, rồi lại thêm một tiếng đồng hồ nữa tới chỗ làm việc của cậu bên Phổ
Đông. Đường dạo này hay tắc lắm, cậu gần như không có thời gian ngủ thêm vào
buổi sáng đâu. Từ nhà cậu đến chỗ làm chỉ mất có nửa tiếng đồng hồ, cậu tình
nguyện làm người cống hiến cho sự nghiệp xăng dầu của nước nhà sao?”
“Bảo cậu làm thì cậu cứ theo thế mà làm, nói nhiều làm
gì? Xong việc mình mời cậu một bữa nhé!”
Khoảng mười lăm phút sau, Từ Tư không nhịn được lại
nói thêm một câu nữa: “Mình đảm bảo là nếu như không phải thần kinh trung ương
của cậu có vấn đề thì chắc chắn cậu đã phải lòng cô gái nào ở khu vực đó rồi.”
Mạc Bắc chỉ trả lời một câu: “Hừm!”
Xưa nay, con người Mạc Bắc vốn rất ít khi bắt ép người
khác. Nếu như anh không tìm cách để tiếp cận mục tiêu thì khó lòng giải toả
được những nghi hoặc trong đầu lúc này. Mạc Bắc thầm nghĩ, dù cho có dùng bất
cứ phương pháp nào thì Mạc Hướng Vãn cũng sẽ phản ứng rất mạnh, chi bằng làm
triệt để một chút, khiến cô đành phải bó tay bất lực.
Người xưa có câu: “Không ai đánh người mặt tươi tắn
cả”, Mạc Hướng Vãn cũng chỉ là một người quá đỗi lãnh đạm, bình tĩnh mà thôi,
sau mấy lần chạm trán, anh dần dần đã tìm ra được cách thức đối đãi với cô.
Anh quyết định sẽ chuyển đến ở gần nhà cô, như vậy có
thể thường xuyên gặp được anh bạn nhỏ Mạc Phi. Anh vốn dĩ định giải quyết sự
việc một lần cho xong, trực tiếp lấy một sợi tóc của Mạc Phi đi xét nghiệm ADN.
Nhưng khi ý định này vừa mới nhen nhóm, anh đã tự mắng mình một câu “lưu manh”.
Năm xưa, Thảo Thảo đã từng mắng anh một câu như thế:
“Anh là đồ lưu manh”. Anh không thể để cho lời của cô thành sự thật được.
Quân tử giải quyết nghi ngờ phải dùng những phương
pháp hợp với đạo nghĩa.
Mạc Bắc đành phải dùng ý nghĩ này để giải thích cho
hành động nhạt nhẽo của mình.
Hiệu suất làm việc của Từ Tư đúng là rất cao, chỉ mấy
hôm sau đã gọi điện cho Mạc Bắc, nói rằng đã thuê được nhà, tiện thể cũng nhắn
luôn địa chỉ tới. Mạc Bắc nhìn thấy liền vui ngay.
Tâm trạng của anh đang rất tốt, nên lập tức quay về
nhà thu dọn hành lý, đồ đạc, chọn một ngày đẹp trời thuận gió, yêu đời huýt sáo
chuẩn bị chuyển đến chỗ ở mới.
T¬T
Trước nay, Quản Huyền vẫn khuyên Mạc Hướng Vãn có tiền
thì nên chuyển nhà đi chỗ khác, sống ở nên giao thoa giữa thành phố và nông
thôn, không thuận tiện cho quá trình phát triển và trưởng thành của Mạc Phi.
Mạc Hướng Vãn đã từng suy ngẫm kỹ càng về vấn đề này,
chỗ ở của cô hiện nay theo mô hình cũ, không gian giữa các toà nhà chật hẹp,
cây cỏ xác xơ, héo tàn, nên càng chẳng thể nào thiết lập một sân đá bóng cho
bọn trẻ nơi đây.
Kể từ sau khi Mạc Phi đá bóng gây thương tích cho Mạc
Bắc, cô và bố mẹ Vu Lôi cùng lúc cấm cả hai đứa trẻ tham gia hoạt động đá bóng
trong dịp hè. Bây giờ, Mạc Phi làm xong bài tập hè chỉ được phép chơi đùa trong
sân chơi của khu vực nhà mình, trèo cây, leo lên rùa đá, chọi dế mà thôi.
Thế nhưng nhà cửa trong thành phố giờ đang sốt sình
sịch, giá cả ngày càng tăng cao ngất trời, xưa nay Mạc Hướng Vãn chỉ dám đứng
ngoài nhìn mà thôi. Tám năm nay, cô phải nuôi dưỡng Mạc Phi nên cũng không có
nhiều tiền dành dụm cho lắm. Căn nhà hiện nay cũng chỉ là đi thuê, bà chủ nhà
vẫn còn vài căn khác nữa, căn phòng này có giá rẻ nhất trong số đó. Mạc Hướng
Vãn cũng muốn tìm thuê một căn hộ có môi trường sống tốt hơn một chút, nhưng
nhìn thấy giá thuê nhà là cô lại nản lòng lui bước.
Cô ngồi tính toán các khoản tiền phải tiêu hàng tháng
cho Quản Huyền nghe: “Một tháng tiền lương của em là bao nhiêu thì chị biết rồi
đấy. Hiện nay, tất cả mọi khoản tiền ăn, tiền học, tiền tham gia các hoạt động
ngoại khoá khác rồi tiền quần áo bốn mùa cho Mạc Phi, tất cả mọi thứ từ ăn đến
dùng đều cần tiền hết. Sau này, Mạc Phi lên đại học không biết giá học phí là
bao nhiêu nữa!”
Quản Huyền không phải không biết việc này. “Em suốt
ngày dựa vào tiền lương tiền thưởng thì chẳng bao giờ ngẩng đầu lên được đâu”.
Chị lại nhắc đến Tống Khiêm: “Con người anh ấy cũng rất tốt, chị không đành
lòng nhìn em sống như quả phụ thế này mãi đâu.”
Mạc Hướng Vãn cố tình phớt lờ, cô nhìn thấy Diệp Hâm ở
trên sân khấu vừa hát xong một bài, chuẩn bị đi xuống. Trâu Nam đang ngồi bên
bar nói chuyện p