ày che đi, may mà người khác không nhìn ra sắc mặt chị
khi tẩy trang.
Nhưng đêm nay lại khác, ngồi dưới ánh đèn rực rỡ, men
rượu cộng thêm những lời nói của Mạc Hướng Vãn khiến cho khoé mắt Quản Huyền
long lanh thấm lệ, không biết phải chảy về đâu.
Chị quay sang nói với Mạc Hướng Vãn: “Sau khi mẹ anh
ấy mất, người nhà họ Vu mới đồng ý cho anh ấy nhập hộ khẩu Thượng Hải.”
“Em không biết đúng không? Mẹ anh ấy đã từng phải làm
gái gọi để nuôi nấng anh ấy, chứ nhà họ Vu có mấy người quan tâm đến đâu?”
Đây là một bí mật mà Mạc Hướng Vãn không nên biết. Cô
tự biết rõ điều này, nên muốn ngăn cản Quản Huyền nhưng chị không chịu ngừng
lại.
“Ngay đến vé tàu hoả quay về Thượng Hải anh ấy cũng
không có, chị không thi hết cấp mà theo anh ấy về luôn, bên nhau cho đến tận
lúc này. Tiểu cô nương, người Thượng Hải bọn em quá đỗi ghê gớm! Em thử dùng
lương tâm của mình nói với chị rằng có nên nhường hay không?”
Mạc Hướng Vãn chẳng thể nào trả lời câu hỏi này của
chị, cô đành ôm lấy đôi vai của Quản Huyền. Đôi vai đó gầy guộc, yếu mềm. Dáng
người của chị không cao lắm, kề từ khi quen biết, lúc nào Hướng Vãn cũng thấy
chị đi giày cao gót.
Quản Huyền dựa vào Mạc Hướng Vãn, hít một hơi thật
sâu: “Tiểu cô nương, em làm rất tốt. Em mạnh mẽ hơn mẹ của Vu Chính và cả chị
nữa, thế nhưng, thực tế em vẫn không chốn nương tựa, lại vẫn cứ thấp thỏm bất
an. Chị muốn giới thiệu cho em một anh chàng tử tế, nhưng em không chịu, không
sao cả, chị sẽ tiếp tục tìm. Em phải sống cho thật tốt để chị có chỗ dựa dẫm về
tinh thần chứ.”
Nói xong, Quản Huyền liền nằm nhoài người ra, Mạc
Hướng Vãn không biết có phải chị đã ngủ không. Cô vẫy tay về phía Diệp Hâm, cô
bé liền nhanh chóng chạy tới gọi: “Chị Hướng Vãn.”
Đây là một cô bé rất lễ phép, ngoan ngoãn, Mạc Hướng
Vãn nhẹ nhàng nói với Diệp Hâm: “Em có biết hát bàiBoulevard
of broken dreams không?
Diệp Hâm gật gật đầu, tiếp đó đi lên nói với mấy anh
nhạc công, rồi vẫy tay ra hiệu cho Mạc Hướng Vãn.
Quản Huyền từ từ ngẩng đầu dậy nói: “Lúc vừa mới tới
Thượng Hải, cả hai đứa bọn chị đều không có tiền, chị liền đi hát ở các quán
bar để kiếm sống, bài hát này được yêu thích nhất đó. Người hát bài này bản
tiếng Trung là Trương Quốc Vinh. Anh đã từng tới Thượng Hải tổ chức liveshow,
các fan hâm mộ của anh ấy bao trọn cả quán bar rồi mời chị hát bài này. Bọn họ
đều nói chị hát bài này hay nhất trong tất cả các bản giọng nữ. Mới chỉ có vài
năm mà Trương Quốc Vinh đã lên thiên đàng rồi, không phải chị vẫn còn sống đây
sao?”
Mạc Hướng Vãn chẳng biết nói gì, chỉ biết gọi tên chị
mà thôi.
Quản Huyền cười tít mắt: “Đừng lo lắng cho chị, chị
biết em đang nghĩ những gì. Tiểu cô nương, chị có thể làm cho bản thân mình
sống dễ chịu hơn chút nữa. Em à, nếu như có thể nghĩ thoáng ra đôi chút thì chị
cũng có thể sống hạnh phúc, vui vẻ hơn bây giờ. Em xem, em làm cho chị không
dám nhắc tới những chuyện khác nữa, không khí nghiêm trọng quá rồi đấy. Làm
người không nên nghiêm túc quá, như thế sẽ mệt mỏi lắm biết không?”
T¬T
Có thể làm người là phải mệt mỏi, thế nhưng lúc quay
về nhà, Mạc Hướng Vãn cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Cô có thể hiểu được cuộc đời của chị Quản Huyền. Chị
không hề có chiếc phao cứu hộ của đời mình, Vu Chính đâu xứng đáng được coi là
chiếc phao đó chứ?
Còn cô thì có, cô có Mạc Phi. Mạc Phi chính là hy vọng
sống của cuộc đời cô, cho dù màn đêm có đen tối mịt mù đến đâu thì thằng bé vẫn
cứ là tia sáng rọi đường cho cô bước tiếp.
Mạc Hướng Vãn bước vào con đường về khu nhà mình. Ở
đây không phải là Park Avenue, không khí sảng khoái, trong lành, gió mát không
ngừng thổi qua.
Cô bước đi, vừa thương cảm cuộc đời, lại vừa cảm kích
Thượng đế. Cô còn nghĩ rằng. Mạc Phi đang dần dần lớn lên, mỗi giờ mỗi phút,
cuộc sống của cô theo đó cũng thay đổi từng ngày, mãi mãi không bao giờ tàn úa,
héo mòn.
Chỉ cần như vậy là đủ rồi.
Đột nhiên, Mạc Hướng Vãn cảm thấy trong người tràn trề
sinh lực, chẳng mấy chốc đã tới cửa toà nhà nơi cô đang sống. Bỗng có người
bước ra khỏi cửa, vì đang mải nghĩ nên cô vô tình va mạnh vào người đó.
Thật là quá thất lễ, Mạc Hướng Vãn chưa bao giờ gây ra
những chuyện thất lễ như thế này với hàng xóm quanh đây. Cô liền cúi đầu nói:
“Tôi xin lỗi.”
Người trước mặt bật cười, nhìn cô rồi cất lời chào
hỏi: “Mạc tiểu thư, xin chào.”
Mạc Hướng Vãn kinh ngạc ngẩng đầu lên, đúng hướng đèn
đường chiếu vào, nên cô lại càng nhìn rõ khuôn mặt của người đó. Anh có một nụ
cười tươi tắn, rạng rỡ, vẻ mặt như thể chẳng bao giờ biết tức giận, trong mắt
luôn luôn hiện lên sự thân thiện, hoà nhã. Mặc dù trên mặt vẫn còn đang dính
bông băng, nhưng nó cũng chẳng hề phá vỡ đi hình tượng nho nhã, điển trai của
anh.
Thế nhưng Mạc Hướng Vãn lại chẳng thể nho nhã nổi nữa,
cô gần như hét lên thất thanh: “Anh ở đây làm gì hả?”
Mạc Bắc không hề kinh ngạc đáp lại: “Tôi mới chuyển
tới đây sống, xin cô hãy chiếu cố, giúp đỡ tôi nhé!”
Mạc Hướng Vãn sa sầm mặt mày, ý nghĩ đầu tiên lúc này
hiện lên trong đầu cô chính là “anh ch