quyết kéo cô dậy khỏi giường, liên tục
nói: “Mẹ ơi, bánh bao nhân thịt sắp nguội hết rồi.”
Mạc Hướng Vãn cầm chiếc đồng hồ báo thức đặt đầu
giường lên xem, vẫn chưa tới bảy giờ, Mạc Phi chưa bao giờ dậy sớm thế này,
hàng ngày cô phải gọi đến ba, bốn lần thằng bé mới chịu dậy. Hôm nay, con trai
tích cực chủ động dậy sớm như vậy nhưng vẫn chẳng thể khiến cô cảm thấy dễ chịu
hơn.
Lúc rửa mặt, Mạc Hướng Vãn bỗng thấy hai quầng thâm
dưới mắt đang có khuynh hướng mở rộng thêm, lập tức khi trang điểm cô lấy phấn
màu da phủ lên một ít.
Mạc Bắc cũng khá biết điều, sáng sớm nay mua chút đồ
ăn sáng rồi sang gọi cửa. Không ngờ Mạc Phi lại nghe thấy, chạy ra, rồi khệ nệ
mang bữa sáng vào. Lúc này, cậu bé đang ngồi ngoài phòng khách ăn bánh bao ngon
lành, đôi chân không ngừng nhịp nhịp, chẳng hiểu đang đắc ý, hớn hở việc gì.
Vừa nhìn thấy Mạc Hướng Vãn đánh răng rửa mặt xong,
Mạc Phi lại tiếp tục reo hò: “Mẹ ơi, chú bốn mắt còn mua cả cháo gà nữa. Con
nói dạ dày mẹ không tốt, chú ấy bảo rằng ăn cháo gà rất bổ.”
Quả nhiên, trên bệ bếp có một bát cháo gà còn đang đậy
vung. Mạc Phi cẩn thận mở nắp, mùi thơm béo ngây lập tức lan toả khắp cả căn
phòng, Mạc Hướng Vãn dù không muốn ăn cũng chẳng thể cưỡng lại nổi sức hấp dẫn
ấy.
Cô liếc qua bệ bếp, số đồ ăn sáng Mạc Bắc mua không hề
khoa trương chút nào, Mạc Phi thì hai chiếc bánh bao nhân thịt, cô thì một báo
cháo gà với một ít rau chao dầu. Cháo gà với bánh bao nhân thịt có lẽ là mua ở
cửa hàng bán đồ ăn sáng ở đầu khu, chỉ có điều không biết rau chao dầu mua ở
đâu, nêm nếm hợp khẩu vị, khá là ngon miệng.
Mạc Hướng Vãn húp hết cả bát cháo gà, sau khi ăn xong
lại thầm nghĩ, không biết Mạc Bắc đang định giở trò gì đây?
Điều này không phải do cô thấu hiểu con người Mạc Bắc,
nói cho cùng thì Mạc Phi cũng là dòng giống của anh, mỗi khi Mạc Phi muốn lấy
lòng người khác hay muốn xin cái gì đều hành động giống thế này. Cô căn bản chỉ
là dựa vào định lý bắc cầu mà suy luận ra điều này mà thôi.
Có điều, lúc này, cô thật sự không còn thấy hoang mang
nữa, tại sao lại phải hoang mang chứ? Những gì phải làm bây giờ chỉ có thể là
đến đâu hay đến đó thôi. Cô cũng chẳng thể nào đem Mạc Phi cao chạy xa bay
được. Nếu làm vậy, cái giá phải trả sẽ đắt đến đâu? Suy tính một hồi, cô thấy
việc đó không phù hợp thực tế chút nào, đây là cuộc sống chứ đâu phải là trong
phim truyền hình. Cô biết điều chỉnh mức độ thế nào là vừa phải.
Ngay từ lúc bắt đầu ăn cháo, Mạc Hướng Vãn đã suy
nghĩ, đến khi ra khỏi cửa, cô đã tính toán đâu vào đấy.
Cô nhanh chóng bước sang định gõ cửa phòng 403, nhưng
còn chưa kịp gõ thì cánh cửa đã mở, Mạc Bắc ăn mặc chỉnh tề, gọn ghẽ, điển
trai, đứng đắn xuất hiện trước cửa.
Mạc Phi vừa nhìn thấy anh liền nhiệt tình nói: “Chú
bốn mắt, hai mẹ con cháu đã ăn xong bữa sáng rồi.”
“Có ngon không? Ngày mai chú lại mua cho cháu nhé!”.
Mạc Bắc đưa tay vuốt nhè nhẹ lên mái tóc của thằng bé, ân cần hỏi han.
Mạc Hướng Vãn đành phải nói chen vào: “Mọi người vẫn
bảo hàng xóm thì phải năng đi lại, nhưng cứ để anh chăm sóc thế này, tôi cảm
thấy ngại lắm. Trẻ con cũng không nên chiều chuộng quá, cảm ơn ý tốt của anh.”
Mạc Bắc trong lòng cảm thấy khá ngạc nhiên, nhưng
ngoài mặt vẫn nở nụ cười ôn hoà. Cô Mạc Hướng Vãn này nếu so sánh với anh về
mặt tố chất tâm lý thì đúng là vượt trội hơn nhiều.
Anh lặng lẽ nhìn cô một lượt, không khỏi thất thần.
Hôm nay, cô trang điểm nhẹ nên trông lại càng xinh đẹp hơn mọi ngày. Cặp kính
cô đeo có gọng màu xanh nhạt, dáng to, nếu như tính cách cô hung dữ hơn chút
nữa, lại thêm cặp kính này, thông thường sẽ bị các cô nhóc làm cùng văn phòng
gọi là “Diệt Tuyệt sư thái[1'>”. Cặp
kính này đã giấu đi không ít vẻ đẹp và sự hấp dẫn toát ra trên người cô. Bỏ cặp
kính này ra, cô chính là “Thảo Thảo” của nhiều năm về trước.
[1'>
Một nhân vật trong tiểu thuyết Ỷ Thiên Đồ Long Ký của nhà văn
nổi tiếng Kim Dung.
Mạc Bắc không nghĩ thêm nhiều, liền mở miệng nói: “Tối
hôm qua, tôi thấy Phi Phi bảo muốn ăn bánh bao nhân thịt, sáng nay tôi ra ngoài
chạy bộ, tiện đường nên mua về thôi.”
Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, anh đúng là đã quen với cuộc
sống của các đại thiếu gia, lại còn chạy bộ buổi sáng nữa! Cô mỉm cười: “Thường
xuyên vận động là một thói quen tốt. Những người làm văn phòng như chúng tôi
sáng chín giờ vào làm chiều năm giờ tan sở, lại còn phải cúc cung tận tuỵ với
ông chủ, buổi sáng chỉ cần ngủ thêm được nửa tiếng là đã cảm thấy hạnh phúc lắm
rồi. Nếu như Mạc tiên sinh không ngại, có thể tiện đường mua luôn đồ ăn sáng
hàng ngày cho mẹ con tôi, tôi sẽ tính toán rồi gửi tiền cả tháng một thể.”
Trong lòng cô thầm nghĩ: “Cô còn muốn thế nào nữa? Có
người mua đồ ăn sáng hộ quá tốt, tội gì không tận dụng”. Mạc Hướng Vãn đã liệu
kỹ, sớm cũng chết mà muộn cũng chết, thôi thì cố ép xem rốt cuộc Mạc Bắc muốn
gì rồi tính tiếp vậy.
Nếu như những phản ứng của Mạc Hướng Vãn vào tối qua
hoàn tòan có thể nằm trong dự liệu của anh thì những phản ứng sáng nay của cô
khiến anh vô cùng ngạc nhiên.
Mua đồ ăn s