áng cho Phi Phi chẳng qua chỉ là hứng thú
nhất thời của anh mà thôi, vì nghe thấy cậu bé nói thèm ăn bánh bao nhân thịt
quá. Lúc nói câu này, cậu bé còn tỏ dáng vẻ rất ao ước, mong đợi, đôi mắt to
không ngừng hấp háy, khiến cho anh chẳng thể nào từ chối. Sáng nay, anh phải
xếp hàng hơn mười lăm phút mới mua được. Nhìn Phi Phi cầm lấy bánh bao nhân
thịt, vui sướng cười tít mắt lại, anh cũng cảm thấy vô cùng thoải mái.
Mạc Bắc không phải chưa hình dung tới phản ứng của Mạc
Hướng Vãn. Anh hình dung cô hoặc sẽ lại lạnh lùng đối diện, hoặc vừa nhìn thấy
anh đã quay đầu bước đi. Ai ngờ ngủ xong một giấc, cô đã trang bị đầy đủ, toàn
diện để “ứng chiến” với anh theo một phong cách mới.
Cho dù thế nào đi nữa, nếu như anh vẫn coi cô là Thảo
Thảo của chín năm về trước thì hoàn toàn sai lầm. Thậm chí, Mạc Bắc còn cảm
thấy hơi hối hận vì mình đã dọn đến tận đây để cho người ta ghét bỏ. Anh cũng
từng nghĩ rằng, nếu như Mạc Phi thật sự là con trai của anh, thì phải bàn luận
đôi chút về quyền nuôi dưỡng. Cho dù mới chỉ đang nghĩ thôi, nhưng anh đoán
chắc người phụ nữ trước mặt sẽ quyết liều mạng với anh đến cùng.
Không hiểu tại sao Mạc Bắc lại cảm thấy hứng thú, tán
dương trước phản ứng của Mạc Hướng Vãn đến vậy.
Anh quyết không phụ nhã ý của cô, lịch lãm đáp:
“Chuyện này quá đơn giản, chỉ cần Mạc tiểu thư có lời, tôi sẽ hết lòng hết dạ.”
Cả hai nhìn nhau mỉm cười, nụ cười theo kiểu ngoài mặt
thì tươi mà trong lòng nhăn nhó.
Sau đó, Mạc Hướng Vãn quay sang dặn dò kỹ càng Mạc
Phi, bảo thằng bé phải chú ý an toàn, buổi trưa sang nhà bác hàng xóm ăn cơm
không được kén ăn, dặn dò đầy đủ mọi chuyện xong xuôi rồi cô mới an tâm đi làm.
Mạc Bắc không hề đi ngay, anh đứng một bên lắng tai nghe từng chuyện từng chuyện
một.
Mạc Phi sau khi tạm biệt người lớn liền đưa ra một vấn
đề mới. Cậu bé quay sang nói với Mạc Bắc: “Chú bốn mắt ơi, công ty mẹ cháu làm
ở xa đây lắm, chú có thể đưa mẹ cháu đi làm được không? Chú đi làm bằng xe ô tô
riêng đúng không ạ?”
Mạc Hướng Vãn muốn lườm con trai mình mà không kịp,
Mạc Phi đang mỉm cười rạng rỡ, tươi tắn ngước nhìn Mạc Bắc.
Mạc Bắc cũng mỉm cười trả lời: “Chú lái xe riêng đi
làm, chỉ là không biết mẹ cháu có chịu ngồi xe của chú hay không thôi.”
Nói xong, anh liền quay sang nhìn Mạc Hướng Vãn.
Mạc Hướng Vãn vốn định lườm một cái, có điều cô không
biết nên lườm con trai mình hay người đàn ông trước mặt nữa.
Mạc Phi nhanh chóng tiếp lời, chân thành mà vui vẻ:
“Mẹ ơi, vậy thì mẹ ngồi xe của chú đi làm đi, chen lên tàu điện ngầm mệt biết
bao, giờ này đông người lắm”. Cậu nhìn mẹ mình rồi quay sang nhìn Mạc Bắc, vô
lùng hy vọng ý kiến của mình sẽ được người lớn tiếp thu.
Mạc Hướng Vãn đành phải nói: “Con đừng có làm phiền
chú ấy mãi thế, chú cũng phải đi làm chứ, nếu như đi muộn, sếp của chú sẽ trừ
tiền thưởng của chú đấy.”
Mạc Bắc liền nói luôn: “Không sao hết, chú có thể giúp
cháu đưa mẹ đi làm.”
Tiếp đó, Mạc Hướng Vãn không thể không ngồi lên xe của
Mạc Bắc, bởi vì sau khi xuống dưới, Mạc Bắc kiên quyết nói: “Kiểu gì cũng không
thể thất hứa với con trai cô được, coi như Mạc tiểu thư nể mặt tôi nhé!”
Cô làm sao có thể không nể mặt. Chí ít bây giờ cô còn
phải kiềm chế để không bùng phát mà mắng chửi anh.
Cô ngồi vào xe anh mà trong lòng vô cùng bực bội, liền
đóng cửa đánh “rầm” một cái. Mạc Bắc đứng bên ngoài xe, giật nảy mình. Anh thầm
nghĩ, người phụ nữ này chẳng khác nào sư tử Hà Đông tái thế, đúng là không dễ
đối phó.
Suốt dọc đường đi, trong xe không khí im lặng như tờ,
Mạc Hướng Vãn không nói câu nào, Mạc Bắc cũng vậy. Dáng vẻ chuyên tâm lái xe
của anh trông nghiêm túc hơn mọi khi rất nhiều, ánh mắt đăm đăm, tập trung tinh
thần, phát ra một uy lực lạ thường.
Từ trước đến nay, cô chưa từng nhìn thấy một Mạc Bắc
như thế này bao giờ. Dáng vẻ bình thản hàng ngày của anh thường tạo cho người
đối diện sự thân thiện, khiến ai ai cũng có thể lại gần. Cô thật không ngờ dáng
vẻ một khi đã chuyên tâm vào việc gì của anh lại gây áp lực khiến cô không nói
được lời nào như lúc này.
Thế nhưng sau cùng cô vẫn lên tiếng: “Anh chỉ cần đưa
tôi đến trạm đón tàu điện ngầm là được, anh rẽ trái là tới nhà máy kia thôi.”
Xưa nay, Mạc Bắc vốn quen im lặng ngồi lái xe. Có rất
nhiều nghi ngờ cô không muốn nói, nhưng anh lại muốn hỏi, có điều chẳng dám.
Một khi anh đã nắm rõ được điều cấm kỵ của ai thì sẽ không bao giờ động chạm
đến.
Đây chính là biểu hiện của sự tôn trọng tối thiểu, đặc
biệt là đối với Mạc Hướng Vãn, anh càng phải tôn trọng hơn những người khác.
Bởi vì, Mạc Bắc cảm thấy bản thân mình chưa bao giờ tôn trọng cô gái mang tên
Thảo Thảo năm đó.
Lần đầu tiên với Thảo Thảo, rõ ràng biết rằng cô không
mấy tình nguyện, nhưng anh vẫn cứ làm. Cô đã phải cưỡng ép bản thân thế nào để
hoàn thành vụ làm ăn bẩn thỉu năm đó? Cho tới gần đây, anh mới bắt đầu nghĩ đến
tâm trạng của Thảo Thảo năm xưa.
Cuộc trao đổi này không phải là bình đẳng, bản thân
anh lại càng giống một khách làng chơi vô liêm sỉ, xấu xa. Đây là sai lầm lớn
khó lòng mà