a
phòng đã cất tiếng: “Cô vẫn nên ăn cháo thì hơn. Ăn cháo tốt cho dạ dày.”
Mạc Bắc đang rất vui, ống tay áo xắn lên gọn gàng. Lẽ
nào, cô còn bắt anh làm việc nhà thay cô sao? Mạc Hướng Vãn liền nói: “Anh đừng
làm nữa, tự tôi sẽ sắp xếp lại mọi thứ.”
Anh tỏ vẻ bình thản: “Nếu như cô làm được thì tốt
quá!”. Nhìn thấy cô đang mặc bộ quần áo ngủ trên người, anh chàng chẳng nhẫn
tâm chọc ghẹo thêm nên nói tiếp: “Tối hôm qua, tôi với bác Thôi có làm vài món
ăn, vẫn còn lại khá nhiều, cô hâm nóng lại rồi ăn đi nhé!”
Mạc Hướng Vãn thầm nghĩ, không nên so đo tính toán
nhiều với anh nữa, những lời nói sau của anh hoàn toàn mang ý tốt. Anh đã bỏ ra
nhiều thời gian để chăm sóc cho cô với Mạc Phi, hơn nữa cô đã nôn mửa hết lên
quần áo của anh, dù nói thế nào đi nữa cô cũng còn thiếu anh một món nợ ân
tình.
Cô liền nói lời cảm ơn. Mạc Bắc đứng trước cửa phòng
cô, nghe thế lập tức cảm thấy rất khó chịu. Cô lại khách sáo như vậy, khách sáo
tới mức khiến cho khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa thêm.
Mạc Hướng Vãn lại nói tiếp: “Liệu tôi có thể mang quần
áo của anh đến tiệm giặt là được không? Anh nhất định phải để tôi làm việc này,
nếu không tôi áy náy vô cùng.”
Riêng ý kiến này thì Mạc Bắc có thể chấp nhận được.
Vừa hay bộ quần áo kia của anh lúc này vẫn còn nằm trong thùng máy giặt, đang
đợi cô giúp việc theo giờ đến thu dọn, xử lý sau. Mạc Phi liền bóc mẽ anh, đưa
bàn tay bé nhỏ lên che miệng rồi nói với Mạc Hướng Vãn rằng: “Mẹ ơi, chú bốn
mắt lười biếng lắm, không chịu giặt quần áo.”
Bị Mạc Phi bóc mẽ nhưng Mạc Bắc không hề tức giận chút
nào, môi mím lại, khẽ nhếch sang một bên, tỏ vẻ chẳng mấy để tâm.
Mạc Hướng Vãn lặng lẽ nhìn anh rồi quay sang nhìn Mạc
Phi thầm nghĩ, hai người này đều là những người da mặt dày. Mạc Phi có lúc lười
nhác không chịu làm bài tập, cũng tỏ thái độ y chang thế này.
“Vậy thì tôi cũng đành phiền cô vậy”. Anh chẳng buồn
khách khí nữa.
Sau khi dùng xong bữa tối, cô liền sang lấy bộ quần áo
của Mạc Bắc về đi giặt. Vừa đúng lúc nhà Mạc Bắc có khách, cô lại giúp anh pha
trà. Một người khách râu ria trong nhóm liền trêu ghẹo anh: “Tại sao lại dám để
cho bạn gái cậu động tay vào làm thế?”
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng phủ nhận: “Không phải, không
phải đâu, chúng tôi chỉ là hàng xóm thôi.”
Người đàn ông râu ria không ngờ sự việc lại như vậy,
cảm thấy rất lúng túng, còn nói với Mạc Bắc rằng: “Hàng xóm ở đây tốt quá, mọi
người giúp đỡ lẫn nhau.”
Một người khách khác cũng tán đồng: “Cho nên mọi người
mới có câu “bán anh em xa, mua láng giềng gần” là thế mà.”
Anh đang cầm trên tay một tập hồ sơ dày, Mạc Hướng Vãn
nhìn thấy tiêu đề là “Bản thảo phương án góp vốn nhà máy điện khí” biết ngay
anh đang có việc quan trọng, nên nhanh chóng ra về.
Khi về đến nhà, cô nhìn thấy Mạc Phi ngồi dưới đèn,
cầm cuốn sách đọc cái gì đó. Cô liền lên tiếng hỏi: “Ngày mai phảitập đọc sao?”
Mạc Phi liền gập cuốn sách lại, lắc đầu lia lịa rồi
nói: “Không phải, không phải, con làm xong bài tập rồi, mẹ mau ký tên cho con.
Con đi tắm đây.” Nói xong, cậu bé nhanh chóng đi vào phòng tắm xả nước.
Mạc Hướng Vãn lắc lắc đầu, con trai nói cho cùng vẫn
luôn hiếu động, nghịch ngợm. Cô liền mở cuốn vở của Mạc Phi ra, bắt đầu kiểm
tra môn Toán trước. Thành tích học môn Toán của Mạc Phi từ trước đến nay luôn
rất tốt, vậy mà vẫn làm sai mất hai phép tính nhân, tất cả đều vì tính cẩu thả
của cu cậu. Mở cuốn vở Ngữ văn, cô thấy trong đó kẹp một bài trắc nghiệm, điểm
số cũng khá tốt, 89 điểm. Mạc Hướng Vãn cảm thấy rất hài lòng, lật qua xem, câu
cuối cùng trong đề thi tối đa được 30 điểm, giáo viên cho Mạc Phi 25 điểm.
Mạc Hướng Vãn nhìn thấy con trai viết bài Gia
đình của em, trong đó Mạc Phi đã viết về bố mình như sau:
“Bố của em rất bận rộn, chẳng mấy khi có
mặt ở nhà cả. Mái tóc bố ngắn, đeo cặp kính cận, lúc đi làm bố thường mặc vest,
lái một chiếc xe xịn. Khi lái xe, bố luôn tuân thủ đúng luật lệ giao thông, từ
trước đến nay chưa bao giờ vượt đèn đỏ. Sau khi về đến nhà bố vẫn phải làm
việc, bận rộn không khác gì con quay. (ở đây
giáo viên khoanh tròn lại, nói rằng dùng so sánh rất hay, có hình ảnh.)
Có rất nhiều người đến gặp bố để họp mặt,
bọn họ cùng nhau bàn bạc việc lớn. Bố em làm nghề luật sư, chính là công việc
trong Tòa án biện hộ cho người khác vẫn thường được chiếu trên ti vi. Em chưa
bao giờ nhìn thấy dáng vẻ của bố trong Tòa án. Bố nói rằng rất ít khi đến đó,
bố chỉ ngồi trong văn phòng, trả lời rất nhiều câu hỏi người khác đặt ra. Bố
nói rằng người ta gọi đó là tư vấn pháp luật.”(Giáo
viên gạch bút đỏ dưới hai chữ “tư vấn”, khen rằng dùng từ mới này rất chính
xác.)
Mạc Hướng Vãn cầm bài kiểm tra lên, đọc lại lần nữa.
Trong đầu cô lúc này là một khoảng trống rỗng, rồi
xuất hiện một cảm giác hơi hơi lay động như mặt nước hồ thu nhẹ nhàng mơ hồ,
không xác định.
Mạc Phi sau một hồi bận rộn oanh tạc trong bồn tắm,
mặc trên người bộ quần áo ngủ đầy hình trái tim bước tới chúc cô ngủ ngon. Cô
chẳng khác nào kẻ trộm bị bắt quả tan