tại sao cảm thấy vô cùng không vui, liền hỏi: “Cô lại uống rượu sao?”
Mạc Hướng Vãn cầm chìa tìm ổ khóa mấy lần mà chẳng cắm
đúng chỗ. Cô bước qua bước lại trên đôi giày cao gót, không ngờ mặt sàn quá
trơn, suýt chút nữa thì ngã, nhưng cô vẫn trả lời: “Tôi chỉ uống một chút ít,
anh nhìn xem, tôi đâu giống người đã uống nhiều rượu.”
Mạc Bắc nhìn cô trong màn đêm tối mờ, đèn hành lang ở
tầng này hình như đang có vấn đề cứ lóe sáng rồi lại vụt tắt, vậy nhưng anh vẫn
có thể nhìn rõ quầng thâm quanh đôi mắt cô.
Mạc Hướng Vãn nhìn sang chỉ thấy người đàn ông trước
mặt tinh thần lúc nào cũng vui vẻ, sảng khoái, đôi mắt ẩn sau cặp kính sáng
chói, sâu thăm thẳm. Cô chẳng thể nào đoán biết được tâm tư thật của anh.
Mạc Bắc lấy chùm chìa khóa trên tay cô, giúp cô mở
cửa.
“Công việc là công việc, cô đừng có lúc nào cũng liều
mình như thế.”
Mạc Hướng Vãn nhanh chóng đáp lại: “Câu này ý là sao
đây? Bây giờ có công việc nào có thể sáng chín giờ vào làm, chiều năm giờ tan
làm được đây? Mạc tiên sinh đừng có lên lớp dạy bảo tôi nữa.”
“Cô cứ hủy hoại sức khỏe thế này, người chịu thiệt lại
chính là Phi Phi đấy.”
Câu nói này khiến cho Mạc Hướng Vãn hoàn toàn nghẹn
lời, anh liền đưa tay đẩy cô vào trong nhà. Cô chẳng khác nào một con búp bê,
nhanh chóng tháo giày cao gót, ngồi thượt trên chiếc sô pha. Có lẽ, men rượu đã
khiến tư duy cô tê dại, đầu óc phút chốc trở nên trống rỗng.
Mạc Bắc bật đèn giúp cô, nhìn thấy dáng vẻ của cô rất
giống hình ảnh Thảo Thảo dùng thuốc lắc năm xưa. Thế nhưng cũng không phải là
giống hoàn toàn, vì lúc này cô đang ảo não, tự trách cứ, tự kiểm điểm bản thân,
còn Thảo Thảo của năm xưa thì trong mắt tràn đầy nỗi mê man và tuyệt vọng vô
bờ.
Mạc Bắc vào bếp, thấy bình nước trống không, anh quyết
định đun nước pha một ấm trà cho cô.
Lúc này, Mạc Hướng Vãn không còn sức lực nghĩ tới Mạc
Bắc nữa, cô cảm thấy vô cùng mệt mỏi, mệt đến mức không muốn động đậy. Cảm giác
này bao trùm, trĩu nặng đè lên toàn thân, cô nhắm mắt lại, nhanh chóng chìm vào
giấc ngủ.
Đột nhiên, có người đứng trước mặt mở lời hỏi cô: “Mạc
Phi có phải là con trai của tôi không?”
Câu hỏi này chẳng khác nào sét đánh ngang tai, Mạc
Hướng Vãn lập tức choàng tỉnh dậy.
“Hả?”
Đôi mắt to giãn ra, cô sự hãi, thậm chí là vô cùng
hoảng loạn.
Đây không phải là thời cơ tốt, Mạc Bắc tự nhận thấy
mình đã hỏi sai thời điểm.
T¬T
Giữa đêm khuya thanh vắng, ấm nước đặt trên bếp sôi
trào, bốc hơi nghi ngút. Trái tim của Mạc Hướng Vãn đang thấp thỏm lo âu, nhưng
cô vẫn cố mỉm cười tươi tắn, đưa mắt sang nhìn, đặt tay lên vai của Mạc Bắc rồi
nói với anh: “Mace, anh trai, làm sao anh lại có thể cho rằng tôi chỉ có mỗi
mình anh là khách chứ?”
Cô lại trở nên như vậy, xù gai, xù đến mức anh không
dám đưa tay động vào. Mạc Bắc nhìn cô bằng ánh mắt đầy soi xét, mồ hôi ướt đẫm
trên trán cô.
Quầng thâm ở dưới đôi mắt cô lại càng đậm thêm, sắp
sửa không thể che giấu nổi nỗi sợ hãi ẩn chứa trong đó rồi. Cô lại giả vờ ngọt
ngào đưa đón: “Mace, anh không cần phải
phí công như vậy đâu.”
Mạc Bắc đưa bàn tay ra, hình như đang muốn vuốt lên
khuôn mặt cô, khiến cho Mạc Hướng Vãn lùi lại phía sau theo bản năng, nhưng sau
lưng lại là bức tường.
Anh chẳng để tâm, lại tiến thêm bước nữa rồi nói:
“Thảo Thảo, anh cũng không muốn vất vả như thế nữa, chúng ta hãy đến Cục Dân
chính làm thủ tục kết hôn đi, coi như là anh chịu trách nhiệm với em, được
không?”
Mạc Hướng Vãn hơi hơi mở miệng ra, hít thở thật sâu
rồi thốt lên: “Đầu óc anh có vấn đề sao?”
Mạc Phi dụi dụi đôi mắt rồi bước ra khỏi phòng mình
lên tiếng nhắc nhở: “Mẹ ơi, nước sôi rồi kìa.”
Đương nhiên, Mạc Bắc không thừa nhận đang bị thần
kinh, anh trở về nhà mình với một tâm trạng vô cùng thoải mái.
Để cho Mạc Hướng Vãn lúc nào cũng lo lắng anh cướp mất
Mạc Phi đi mất thì chi bằng để cô lo lắng việc bên cạnh mình xuất hiện thêm một
“kẻ điên” muốn theo đuôi lại hay hơn nhiều. Bởi vì, tranh chấp con cái thường
ảnh hưởng tới tình cảm, còn anh mặt dày theo đuổi cô cùng lắm cũng chỉ bị mắng
vài câu là “đầu óc có vấn đề” mà thôi.
Anh không muốn lúc nào cô cũng nghi ngờ, lo âu, phòng
anh như phòng trộm, tốn công mất sức. Bản thân Mạc Hướng Vãn đã quá mệt mỏi,
cần phải giúp cô giảm bớt áp lực trong lòng mới được. Thế nhưng sau suy nghĩ ấy,
anh cũng tự mình kiểm điểm, tự mắng mình một câu “hâm đơ đờ đẫn”.
Có điều, ý tưởng theo đuổi Mạc Hướng Vãn cũng không
khiến anh cảm thấy khó chịu chút nào. Mạc Bắc tắt điều hòa, mở cửa sổ để cho
gió ngoài trời tràn vào trong phòng.
Hôm trước quay về nhà, bà Mạc lại nhét cho anh một
đống ảnh các cô gái. Anh xem đi xem lại, trong đầu chỉ có đúng một suy nghĩ,
tất cả các cô gái trong ảnh không có bất cứ ai xinh đẹp bằng Thảo Thảo.
Anh trêu mẹ: “Mẹ ơi, mắt thẩm mỹ của mẹ ngày càng kém
rồi.”
Bà Mạc trợn trừng mắt lên, tức giận nói: “Anh định coi
mình là Hoàng đế đấy chắc? Bây giờ mà vẫn còn kén cá chọn canh sao?”
Mạc Bắc liền dỗ dành mẹ: “Không đâu, không đâu, con
chỉ tiện miệng nói vậy thôi mà.”
Bà Mạc không thèm