nói chuyện vòng vo với anh nữa: “Mẹ
thấy anh đúng là mắt mũi có vấn đề, có bản lĩnh thì giống như Quan Chỉ đi, một
lúc cặp với mấy cô liền, như vậy thì mẹ cũng yên tâm hơn, chí ít còn biết được
anh có hứng thú về mặt đó, Bây giờ, mẹ không quản lý anh nữa, anh muốn chơi với
ai thì chơi, thế nhưng tại sao anh lại chơi vào lúc không nên chơi, lúc nên
chơi thì lại không chơi nữa là sao hả? Bây giờ, mẹ lại mong anh ra ngoài chơi
gái đấy.”
“Bà chỉ nói linh tinh!”. Mạc Hạo Nhiên ngồi bên cạnh
nghe vậy liền lên tiếng.
Mạc Bắc biết rằng cuối tuần, bố thường hay luyện mấy
tiếng thư pháp, từ trước đến nay ông đều yều thích thư pháp, chữ viết rất đẹp.
Mạc Hạo Nhiên vừa viết chữ vừa nói với anh: “Lão Giang
báo cáo với bố rằng con không hề trễ nải công việc.”
Mạc Bắc đứng mài mực cho bố. Hồi bé, anh chẳng bao giờ
có thói quen này, mãi cho tới khi bố đi điều dưỡng quay về, anh liền cắt tóc
ngắn, quay về nhà mài mực cho bố luyện thư pháp.
Lúc đó, bố anh thường nói: “Anh có chút tâm ý này coi
như cũng đã biết ăn năn hối cải rồi.”
Anh rất biết tiếp thu giáo huấn của người lớn, đồng
thời vẫn luôn cho rằng bản thân đang làm rất tốt. Thế nhưng bây giờ, so sánh
với Mạc Hướng Vãn, khoảng cách đúng là vẫn còn xa vời vợi.
Mạc Hạo Nhiên vẫn luôn hài lòng trước những việc hiện
nay anh đang làm. Ông chỉ vào bức tự được treo ở tường phía Đông thư phòng rồi
nói: “Câu nói do nhà thư pháp nổi tiếng Trác Hán Thư – bạn tốt của ông trẻ con
để lại lúc nào cũng nhắc nhở bố. Cũng đã mấy chục năm rồi, trải qua chiến tranh
rồi lại cuộc Đại Cách mạng Văn hóa, gia đình họ gian nan khó khăn lắm mới giữ
lại được bức tự này. Vào lúc chiến tranh loạn lạc, vậy mà bác gái nhà họ Trác
vẫn làm được, nếu như hai bố con mình không làm được thì thật mất thể diện
quá!”
Câu nói xưa xửa xừa xưa này Mạc Bắc đã nghe không biết
bao nhiêu lần rồi. Gia đình nhà họ Trác thật sự là trung liệt anh hào, hai cha
con họ đều hy sinh trên chiến trường chống Nhật. Ở nhà, cả mẹ chồng con dâu đều
luôn gắng sức vượt qua những ngày tháng gian khổ đó. Sau khi giải phóng, cô con
dâu liền mở một nhà máy sản suất thực phẩm, trở thành tấm gương lao động toàn
quốc.
Một người phụ nữ mất chồng, một mình trải qua biết bao
khổ nạn, vậy mà vẫn tạo dựng được chỗ đứng vững chắc ngoài xã hội. Nghị lực của
phụ nữ có lẽ xưa nay đều mạnh mẽ hơn đàn ông, Mạc Bắc hoàn toàn cảm nhận được
điều này.
T¬T
Anh ngước đầu nhìn bức tự, màu giấy đã hơi ố vàng vì
vết tích của thời gian, trên đó còn có không ít vết máu đã nhạt màu dần chuyển
sang màu ngọc bích, nhưng nét chữ vẫn đầy hào sảng, cương liệt: Vô
quý Thư Hán hồn[2'>.
[2'>
Tâm hồn trung trinh tiết liệt của Thư Hán
Anh
đứng nhìn, trong lòng cảm thấy vô cùng khoan khoái.
Cúi đầu xuống, anh mỉm cười nói với bố rằng: “Mọi
người thường nói hổ phụ sinh hổ tử, bố à, con cũng không tệ mà.”
Mạc Hạo Nhiên chỉ vào anh rồi lắc đầu: “Tiểu tử, con
phải thận trọng đấy!”
Buổi tối hôm đó, anh đích thân vào bếp nấu ăn, đều là
những món ăn mà bố anh thích nhất, anh nêm mắm muối vừa phải, biến món ăn vốn
dĩ nhiều dầu mỡ trở nên thanh đạm, ngon miệng hẳn.
Tay nghề nấu ăn này anh luyện được chính vào khi bố
gặp nạn. Lúc đó, ngay cả người giúp việc trong nhà cũng bỏ về quê, anh và mẹ
chạy đôn chạy đáo khắp nơi lo việc của bố, rồi mẹ cũng lâm bệnh, anh đảm nhiệm
hết tất cả những việc cần phải gánh vác trong gia đình.
Bà Mạc vẫn cứ đứng bên cạnh cằn nhằn: “Bố anh thì lạc
hậu, cứng nhắc, anh phải nhớ lại, không được phạm phải sai lầm đấy của bố. Đừng
có cho rằng ai cũng có thể đắc tội được. Năm xưa, ông ấy làm quan liêm khiết
quá, còn đi báo cáo sai với cấp trên, kết quả bị người thân tín bán rẻ mà không
hay biết gì. Hàng ngày, ăn thịt kho tàu cũng đòi phải ăn đúng miếng hình vuông,
để làm gì cơ chứ? Bảo vệ tính mạng của mình và gia đình quan trọng vẫn là quan
trọng nhất.”
Mạc Bắc đành lập lờ cho qua chuyện: “Mẹ à, mẹ thử nếm
xem, món mướp đắng luộc này con không cho quá nhiều tương cà chua đấy chứ?”
Chị giúp việc đứng bên cạnh cũng cười nói: “Mạc Bắc
vừa quay về là tôi liền mất việc.”
Bà Mạc bị anh đánh lạc hướng, liền miệng mắng anh là
“đồ tinh quái”, mắng xong liền than ngắn thở dài, quay sang nói với chị giúp
việc: “Đấy cô xem, thằng con trai của tôi đảm việc nước, giỏi việc nhà thế mà
chẳng hiểu sao mãi chưa động phòng được.”
Mạc Bắc không hề nói chuyện gì về hai mẹ con Mạc Hướng
Vãn cho bố mẹ nghe.
Mấy ngày hôm nay, anh đã nghĩ đi nghĩ lại chuyện này,
thật sự đúng như những gì Mạc Hướng Vãn vẫn nói, có lẽ bản thân anh đang mắc
một bệnh gì đó.
Mạc Hướng Vãn ngày phòng đêm lo chỉ sợ anh cướp mất
đứa con trai của mình. Những hành động này của cô đã sớm làm lộ ra chân tướng
sự việc, chẳng khác nào đang “lạy ông tôi ở bụi này”. Thái độ của cô rõ ràng
như vậy: nhận thức tinh tường ý đồ của anh nên âm thầm ra sức phản kháng, chống
trả.
Cô là người phụ nữ quật cường nhất mà anh đã từng gặp.
Mạc Bắc thầm nghĩ, mình đành phải mềm mỏng ứng phó
vậy.
Còn về việc tại sao phải là