The Soda Pop
Trăng Khuyết

Trăng Khuyết

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324103

Bình chọn: 9.00/10/410 lượt.

ba má mày lên ruột hết không biết vụ gì đây.

Nghe Du nói thế, Ánh Dương gạt ngang :

- Vậy thôi đi. Má tao đau tim, lỡ có gì thì đúng là chơi dại. Tao không gọi nữa đâu.

Ngọc Thùy mơ màng :

- Giờ này gọi cho bồ thì đúng là lãng mạn cực kỳ.

Du đưa máy cho nó, giọng hào phóng :

- Mày mang nó ra sân mà gọi cho đã.

- Thôi, tao sợ má thằng nhỏ nhấc máy, bà ấy sẽ mắng : "Đồ con gái mất nết" thì tiêu.

Thanh Du tưng tưng cái Nokia trong tay :

- Rốt cuộc mày vẫn thất nghiệp. Thế thì tao sẽ gọi cho chủ mày.

Nhã Ca nhăn nhó :

- Dẹp đi Du ơi. Tao xin mày đấy.

Thanh Du bĩu môi :

- Xin xỏ quái gì. Phải hành hạ lão ta cho bõ ghét. Sáng giờ, tao gọi cho lão mới hai cuộc nhằm nhò gì.

Dứt lời nó nhấn số điện thoại lưu trong phần nhắn tin của máy rồi nghểnh cổ chờ . Đầu dây bên kia chuông đổ từng hồi hết chậm rồi nhanh khiến Du

sốt ruột.

Nó càu nhàu :

- Thằng cha này đi nhậu nữa rồi. Để tao hỏi tổng đài số nhà lão mới được.

Nhã Ca giật cái điện thoại lại :

- Mày rảnh dữ vậy à ? Dẹp trò chọc phá đi cho tao nhờ.

Thanh Du độc địa :

- Khó chịu ! Tao nhớ mày cũng chả hiền từ gì trong trò chọc phá thiên hạ, sao bữa nay giả nai vậy ? Hay là trúng phải hèm nên say tánh rồi. Nói

thật đi ! Lão Chí Phèo ấy mặt mũi ra sao? Chắc không đến nỗi đầy sẹo vì

rạch mặt để ăn vạ chớ ?

Nhã Ca liếc xéo nó :

- Sao hồi sáng mày không hỏi thẳng hắn mà bây giờ hỏi tao ?

- Hỏi sao được mà hỏi khi tao đang giả là mày, người đã thấy hắn té sấp té ngửa trên đường.

Thanh Du lim dim mắt :

- Tao đoán gã Chí Phèo này là người có cá tính mạnh.

- Căn cứ vào đâu, mày dám nói thế ?

- Vào giọng nói. Dầu chỉ nghe qua điện thoại, nhưng tạo được ấn tượng.

Ánh Dương vọt miệng hỏi :

- Ấn tượng như thế nào ?

Thanh Du gật gù :

- Tao nghĩ hắn là một người cao lớn, đẹp trai, năng động và chắc khá tự cao.

Ngọc Thùy hỏi :

- Mày đi làm thầy bói được rồi đó. Nhã Ca, nó tả thằng cha đó đúng không ?

Nhã Ca ngập ngừng :

- Đúng là hắn to cao, nhưng đẹp trai hay không còn tùy thuộc vào người đối diện nữa.

- Hắn đối diện gần với mày, mày thấy sao ?

Nhã Ca rùng mình :

- Tao chỉ người thấy mùi rượu nồng nặc chớ chả nhìn thấy gì. Mà thôi, tụi bây đừng hỏi nữa. Học bài đi !

Dứt lời, Ca cầm quyển vở lên. Cái di động nằm trên bàn. Căn phòng chìm trong im lặng với bốn cô gái cùng bốn nỗi niềm riêng.

Chiều nay Nhã Ca đã gặp Trúc Quỳnh, chị ta ăn mặc thật sang trọng. Họ ghé quầy của Nhã Ca để mua bao đựng điện thoại.

Thấy cô đứng sau quầy, Trúc Quỳnh không nói gì, nhưng thái độ khinh khỉnh rất dễ ghét.

Trước khi đi, Trúc Quỳnh ném lại một câu :

- Hết tháng này, mày nên xin nghỉ thì hay hơn sẽ bị đuổi.

Nhã Ca tức muốn vỡ ngực vì câu dọa dẫm ấy. Chị ta chắc phải có quyền hạn

nào đó trong công ty này nên mới cao giọng như thế. Mà quyền hạn gì nhỉ ? Lẽ nào ông ta có phần hùn trong đây ? Điều đó có thể lắm vì ông ta giàu mà. Người ta chẳng nói : "Tiền đẻ ra tiền" là gì.

Nhã Ca nhức nhối

trong tim khi nhớ lại vẻ kênh kiệu của Trúc Quỳnh và đám bạn. Cô xót xa

cho bản thân. Cũng là con, thế mà người thì sống như ông hoàng bà chúa,

đứa phải đi làm công độ nhật mà còn bị hăm sẽ mất việc. Đời thật bất

công hay số phận đã dành cho cô phần thua thiệt hẩm hiu. Ca thở dài, cô

không cam tâm chút nào, song làm cách nào để thoát khỏi số phận, cô chưa nghĩ ra. Mà nghĩ gì đâu khi cha mẹ đều bỏ rơi cô từ lúc mới chào đời.

Nhã Ca cứ như loài cỏ dại vô tư sống, vô tư lớn lên bên gốc cây già cỗi là

bà ngoại. Từ khi ngoại mất, Nhã Ca đã thui thủi càng thui thủi hơn. Ngôi nhà nhỏ hai bà cháu từng hôm sớm có nhau phải mang cho thuê, cô lấy số

tiền cho thuê nhà ấy nuôi thân. Nếu chi tiêu hết sức dè sẻn, cô vẫn sống được, có điều không đào ra đâu khoản dành dụm để đóng học phí. Mấy năm

trước, dì Nhã Bình lo phần học phí cho Ca, năm nay chả nghe dì ấy nói

năng gì. Ca biết dì Bình cũng khó khăn vì ông chồng keo bẩn nên cô đã

không hỏi. Bức bách lắm, cô mới tới tận nhà "ông ta" để đòi nợ. Số tiền

đóng học phí ấy đáng là bao so với cách vung tiền của Trúc Quỳnh. Vậy

mà...

Giọng Thanh Du bỗng vang lên :

- Quên nữa...

Ba cái miệng còn lại đồng thanh :

- Chuyện gì ?

Du nói :

- Thằng cha Chí Phèo ấy đã có một mụ Thị Nở.

Ánh Dương tò mò :

- Sao mày biết ?

Thanh Du kể một hơi :

- Hồi sáng tao mở điện thoại và nhận cuộc gọi đầu tiên là của vợ thằng

chả. Bà ta chất vấn tao "Cô là ai mà nghe điện thoại của chồng tôi" ?

Ngọc Thùy nhổm dậy :

- Rồi mày trả lời sao ?

Du gãi ót :

- Bất ngờ quá, tao cúp máy luôn, chớ biết trả lời sao bây giờ.

Ánh Dương bĩu môi :

- Dễ ợt ! Nếu là tao, ta đã phóng ra một kịch bản để Thị Nở lên cơn ghen rồi nhồi máu cơ tim mà tắt thở.

Nhã Ca buột miệng :

- Bà ta có làm gì nên tội đâu.

Ánh Dương nhịp chân :

- Tội của chồng, vợ cũng phải gánh chớ sao. Ói vào mặt người khác, theo tao là chuyện lớn đó. Bộ mày không nghĩ vậy à ?

Ngọc Thùy hạ giọng :

- Thú thật ! Chuyện của mày mà đêm qua tao lại gặp ác mộng. Trong mơ tao

thấy mình bị một gã say rượt chạy trối chế