quyết định đẩy công việc cuối tuần sang hôm khác. "Vậy không cần mua nữa, cuối tuần anh đưa em đi shopping."
"Em không có thời gian, cuối tuần đã hẹn làm thí nghiệm rồi."
Bạn giáo sư im lặng, ngồi trên sô-pha uống trà một mình.
Hai mươi phút sau, Lăng Lăng rốt cuộc rầu rĩ ngồi xuống sô-pha, mất hết hứng thú.
"Sao vậy?"
"Chủ shop thật nhỏ mọn, một xu cũng không chịu bớt cho em... Không mua nữa!"
"Lăng Lăng. Mặc dù cần kiệm tề gia là chuyện tốt, nhưng mà..." Tuy nói bạn giáo sư nào đó luôn không tình nguyện phơi bày toàn bộ xuất thân gia thế, nhưng hiện giờ anh buộc phải cho bà xã hiểu biết đôi chút về tình trạng kinh tế của mình. "Gia sản của anh, hẳn là cũng đủ muốn mua gì thì mua."
Lăng Lăng ngồi thẳng dậy, vẻ mặt nghiêm túc nhìn người đàn ông thuộc thế giới khác đang ngồi trước mặt. "Chồng à, toàn bộ thu nhập mỗi tháng của vợ chồng mình mới hơn chín ngàn một chút, trong đó còn gồm cả tiền bảo hiểm y tế và quỹ nhà ở... Trừ đi tiền chi tiêu hàng ngày, xã giao mời khách, rồi cả tiền cho mẹ em, bọn mình mỗi tháng chỉ còn lại hai ngàn, không tiết kiệm một chút cũng không được... Với cả, chúng ta không thể cứ ở căn hộ của trường mãi, mình còn phải tiết kiệm tiền trả góp nữa."
"Tiết kiệm? Trả góp?" Bạn giáo sư nào đó ngớ ra.
"Giáo sư Dương, em biết hai từ vựng thuộc phạm trù "kinh tế học" này đối với anh mà nói là vô cùng xa lạ." Lăng Lăng vỗ vỗ ngực. "Không sao, có em đây rồi."
"Thẻ kinh phí của anh thì sao? Trong đó không có tiền à?"
"Hả? Thẻ kinh phí? Đó không phải tiền của phòng tài vụ sao?"
Dương Lam Hàng thở dài thật sâu. "Phòng tài vụ chỉ chừa ra tám phần trăm thôi, còn lại toàn bộ đều là của em, em muốn mua gì cũng được!"
"Của em á?!" Lăng Lăng ngẩn người cả nửa phút, nhanh chóng chạy đi lật lật sổ ghi chép trong túi, ôm máy tính tính xem trong thẻ tiết kiệm của bạn giáo sư nào đó rốt cuộc còn lại bao nhiêu tiền, một tiếng sau, trên máy tính hiện lên một chuỗi số dài.
"Thế nào? Tính ra xong chưa?" Bạn giáo sư nào đó dịu dàng ôm lấy vai cô, khẽ hôn lên má cô. "Khuya rồi..."
Bà Dương cần kiệm tề gia lau mồ hôi một cách khó khăn. "Chờ chút, em đi chụp lại hình cái váy."
Bạn giáo sư: "..."
Action 3
Một ngày kia, Lăng Lăng đang bận xử lý số liệu thí nghiệm, Kiều Kiều và Tiếu Tiếu đi qua đập đập cô. "Lăng Lăng, đi nào, ăn cơm thôi."
"Các cậu đi đi, tớ không đói."
Kiều Kiều nổi khùng: "Mấy ngày nay cậu không ăn cơm sao? Thầy Dương cũng đâu phải là gặp chuyện gì bất trắc, cậu cứ cơm không ăn nước không uống như thế..."
"Thầy Dương là ai?" Người nào đó nhìn chằm chằm vào máy tính hỏi.
"Thôi quên đi, thật hết cách với cậu, có muốn bọn tớ mang cơm về cho cậu không?"
"Không cần đâu, tớ thực sự không muốn ăn."
Kiều Kiều và Tiếu Tiếu đi xa, Lăng Lăng u sầu nằm dài trên bàn.
Haiz! Cũng không phải gặp chuyện gì bất trắc, sao cô cứ cơm không cần nước không muốn? Nhưng mà, đã mấy ngày liền không thiết ăn uống gì hết...
Một tuần trước, cô đột nhiên nhận được điện thoại của bạn giáo sư nào đó, nói vật liệu cho dự án ở một quân khu nọ có vấn đề, bảo anh lập tức đi qua, sau đó, người liền chẳng thấy đâu.
Cũng không biết đi đến chốn thâm sơn cùng cốc nào, điện thoại không có tín hiệu, không kết nối Interet, từ đó trở đi bặt vô âm tín.
Sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Cô đương âm thầm thề, kiếp sau tuyệt đối không cho Dương Lam Hàng làm "nhà khoa học", chết cũng không làm.
Di động trên bàn bỗng rung dữ dội, Lăng Lăng liếc qua một cái, vừa thấy trên màn hình lóe lên hai chữ: "Thầy Dương", liền tức tốc chụp lấy điện thoại.
"Alô!" Không chờ bên kia nói, cô đã cướp lời. "Anh đang ở đâu?"
"Văn phòng."
Văn phòng ư? "Văn phòng nào?"
"Của trường."
Anh về rồi sao? Không kịp nghĩ lại, Lăng Lăng đi thẳng đến văn phòng của bạn giáo sư nào đó, không thèm gõ cửa mà xông thẳng vào luôn. Dương Lam Hàng ngồi trước bàn làm việc, vẫn đẹp trai như thế, áo sơ-mi thẳng thớm sạch sẽ như mới, đầu tóc thẳng nếp, toàn thân trên dưới không tìm thấy một chút cảm giác đường xa mệt mỏi nào.
Trái tim lơ lửng hơn nửa tháng cuối cùng cũng thả lỏng, lúc này cô mới để ý trong văn phòng ngoài Dương Lam Hàng còn có một nam sinh trông hào hoa phong nhã, dáng đứng thẳng tắp, vẻ mặt kính cẩn.
"Thầy Dương..." Tuy nói họ không cố tình giấu diếm quan hệ của cả hai, nhưng trong trường, dù gì giữa họ cũng là quan hệ thầy trò, vẫn nên kín tiếng một chút.
Ánh mắt Dương Lam Hàng dừng trên người cô, thật lâu. "Cậu ấy tên Lý Gia Bình, thạc sĩ kỹ thuật do học viện chỉ huy X ủy thác... Cô ấy là Bạch Lăng Lăng, sinh viên... của tôi."
"Chào chị ạ!"
"Đừng khách khí, cứ gọi mình Lăng Lăng được rồi." Gọi mình là "cô"(*) luôn càng tốt!
"Em cho cậu ấy làm quen với đề tài trước đi, bước đầu lập một kế hoạch nghiên cứu cho cậu ấy."
"Được ạ." Lăng Lăng liếc nhìn bóng đèn siêu sáng bên cạnh, xem ra chỉ có thể bàn chính sự. "Chuyện bằng sáng chế thầy giao lần trước, em đã hỏi cơ quan chuyên môn, họ nói giấy chứng nhận là do cục sáng chế quốc gia cấp, tình hình chung là phải nửa năm mới có." Thấy bạn giáo sư nào đó chau mày, Lăng Lăng thăm d