Polaroid
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328105

Bình chọn: 8.5.00/10/810 lượt.

hôi mà, bây giờ đã khỏe rồi."

"Anh còn muốn gạt em à?! Đêm nay tới ngủ phòng dành cho khách đi!"

Vừa nghe phải ngủ phòng cho khách, bạn giáo sư nào đó không đánh đã khai. "Anh không gạt em, ban đầu là cảm lạnh, nhưng vì không điều trị kịp thời, nên mới phát sốt..."

"Sau đó thì sao?" Lăng Lăng xụ mặt hỏi.

"... Bị viêm phổi. Nhưng mà, giờ đã khỏi rồi, hoàn toàn khỏi rồi."

Đúng lúc có vài sinh viên đi ra từ khoa Vật liệu, Dương Lam Hàng vụng trộm kéo kéo tay Lăng Lăng. "Đừng giận nữa, có chuyện gì về nhà nói." "Về nhà nào?! Đi bệnh viện thành phố."

"..."

"Kiểm tra sức khỏe toàn diện, chỉ cần một chỉ số không đạt chuẩn, em liền cho anh nằm viện luôn."

Action 5

Vào bệnh viện mất cả buổi chiều, đủ loại phiếu kiểm tra xếp dày cả tập, Lăng Lăng hỏi han từng bác sĩ một, xác định tình trạng sức khỏe bạn giáo sư nào đó hoàn toàn tốt, mới cho phép anh về nhà với điều kiện bạn giáo sư phải một lần nữa cam đoan chú ý đến sức khỏe.

Vừa vào nhà, bạn giáo sư nào đó lập tức bộc phát thú tính, bế ngang người cô đi vào phòng tắm, sau đó, thuần thục cởi quần áo cô.

"Anh làm gì thế?" Bạn nữ sinh nào đó biết rõ còn hỏi.

"Bệnh viện rất nhiều vi khuẩn gây bệnh, phải tắm rửa sạch sẽ."

Từng mảnh quần áo rơi xuống, dòng nước ấm áp lan tỏa, nụ hôn của anh so với dòng nước càng dày đặc, càng gấp gáp hơn.

Cô đáp lại, thân hình mềm mại nhịp nhàng sít sao quấn lấy anh, Dương Lam Hàng không tự chủ được nữa, chỉ muốn có được cô...

Ngay lúc đấy, điện thoại anh lại reo, tiếng nhạc chuông cài riêng chỉ rõ người gọi là hiệu trưởng Châu. Nén xuống ngọn lửa lan tràn toàn thân, Dương Lam Hàng tắt vòi nước, đưa tay móc di động từ trong túi.

Anh nhận điện thoại, giọng nói hơi khàn khàn. "Chào chú Châu..."

Anh hắng giọng, tiếp tục nói. "Vâng, về rồi ạ... Đã giải quyết xong rồi... Vâng, kết quả kiểm tra đã có, toàn bộ đều phù hợp yêu cầu..."

Lăng Lăng nhìn người đàn ông trước mắt, mỗi lần anh nghiêm túc suy tư, luôn toát lên vẻ quyến rũ khiến người ta lạc mất hồn phách. Mặc dù trong tư thế nhạy cảm thế này, anh vẫn giữ được vẻ thanh cao thanh tâm quả dục như cũ.

Cô cười gian tà, len lén trườn lên người anh, chống lên thân anh, chậm rãi ngồi xuống. Ngọn lửa nóng bỏng đâm xuyên qua thân thể, lấp đầy nỗi nhớ nhung trống rỗng nhiều ngày qua của cô, cùng lúc đó, cô cũng cảm giác được toàn thân Dương Lam Hàng chợt căng cứng, cắn răng nhìn cô, vừa kìm nén khổ sở, vừa dấy lên tình-dục sôi trào...

Hiệu trưởng Châu lại hỏi trong điện thoại: "Kết quả kiểm tra thế nào? Độ chống cong có thể đạt tới bao nhiêu?"

Im lặng khoảng chừng mười giây, Dương Lam Hàng mới trả lời. "Vâng... Hình như có thể đạt đến 1000MPa."

"Hình như?" Rõ ràng hiệu trưởng Chu không mấy thích ứng với cách dùng từ này.

Lăng Lăng không nể nang gì bật cười, từ từ nâng thân mình lên, rồi lại hạ xuống...

Tay Dương Lam Hàng cầm điện thoại bỗng nắm chặt. "... Chú Châu, hiện giờ cháu có chút việc quan trọng, lát nữa cháu gọi lại cho chú nhé."

Không chờ bên kia trả lời, anh cúp luôn điện thoại, tắt máy.

"Không cần nha, em sai rồi..."

Sau đó, trong phòng tắm chỉ còn lại tiếng rên rỉ tự do cất lên, thật lâu không dứt...

Phần 4

Action 1

Ánh đèn tường mờ nhạt, len qua cửa phòng ngủ hé mở, chiếu lên bóng người đang say giấc trong chăn lụa.

Mười hai giờ khuya, chính là lúc người ta mệt mỏi nhất, nhất là khi vừa trải qua một trận yêu đương cuồng nhiệt lên xuống trầm bổng, muốn ngừng mà không thể.

Dương Lam Hàng yên lặng ngắm nhìn vợ yêu đang ngủ say, đoán xem cô rốt cuộc mơ thấy gì mà khóe môi lại vương một nụ cười ngọt ngào đến vậy. Anh rất hy vọng cứ ôm lấy thân thể nhuyễn ngọc ôn hương của cô như thế này, đánh một giấc ngon lành, đó chắc chắn là chuyện rất hạnh phúc.

Nhưng anh chỉ có thể len lén rụt tay ra khỏi tay Lăng Lăng, dỡ lên tấm chăn ấm áp, khoác áo ngủ lên người, đến thư phòng tiếp tục công việc còn dở dang.

Anh đang định xuống giường thì một đôi tay nhỏ nhắn mềm mại bắt được cánh tay anh.

"Anh lại muốn làm việc à?" Giọng nói Lăng Lăng mang theo nét ai oán lẫn ngái ngủ hồn nhiên, khiến trái tim anh không kìm được mà chợt run.

"Vẫn còn một bản báo cáo dự án chưa viết xong, thứ sáu là hết hạn rồi."

Lăng Lăng hơi nhổm người dậy, duỗi hai tay ôm lấy eo anh thật chặt. "Hôm nay mới thứ tư, chẳng phải còn tới hai ngày sao."

"Ngày mai có hẹn với giáo sư Trần, hôm sau còn phải tham gia một cuộc họp đánh giá. Anh chỉ rảnh đêm nay thôi..." Anh thử kéo kéo cánh tay cô, vì sợ làm đau cô nên không dám dùng lực mạnh quá.

Lăng Lăng lại càng ôm chặt. "Em không cho anh đi. Bác sĩ bảo anh chú ý nghỉ ngơi, không thể làm việc quá sức."

"Anh biết... Em ngủ trước đi, anh quay lại mau thôi."

Lăng Lăng nghĩ nghĩ. "Nếu không thì thế này đi. Ngày mai em giúp anh viết báo cáo."

"Em? Em viết được sao?"

"Không biết thì có thể học mà."

"Nhưng..."

Lăng Lăng ngọt ngào hôn lên má Dương Lam Hàng mấy cái. "Yên tâm đi, giáo sư Dương. Cái khác không dám nói, nhưng nếu so về tiếng Trung, em tuyệt đối giỏi hơn anh nhiều!"

"Báo cáo này rất quan trọng."

"Quan trọng cái gì, hình thức thắng nội