pacman, rainbows, and roller s
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328125

Bình chọn: 8.5.00/10/812 lượt.

ang định mở miệng thì một đôi tay đã trực tiếp ôm chầm lấy cô, kéo cô vào lòng... Cô nhất thời quên mất phải giải thích ra sao, chỉ biết điên đảo thần hồn vì người trước mắt.

"Hàng..." Đầu ngón tay cô tỉ mỉ vuốt ve đôi gò má hằng nhung nhớ, đường nét dưới cằm đã gầy đi rất nhiều, sắc mặt tái nhợt, cô nhìn mà đau lòng không thôi. Anh cứ luôn như vậy, đã lao vào làm việc là quên cả tính mạng. "Anh có mệt lắm không?"

Anh lắc đầu, "Không mệt."

"Có nhớ em không?"

Đôi môi mềm mại ập xuống, cho cô đáp án mình muốn.

Nụ hôn đắm say, quyến luyến, trong văn phòng tình cảm nồng nàn hừng hực cháy bỏng, nhanh chóng tiến lên cấp 18+.

Di động của bạn giáo sư nào đó đặc biệt không phối hợp mà réo vang, anh không thể không buông cô ra, đằng hắng giọng, nhận điện thoại.

"Xin chào, giáo sư Trần."

"..."

"Lúc trước ở trong vùng cấm địa của quân khu, tín hiệu bị chặn."

"..."

"Vâng, có chuyện gì vậy? Thầy nói đi."

"..."

"Chắc là không thành vấn đề, tôi cần xem lại số liệu."

"..."

"Bây giờ hả?" Bạn giáo sư nào đó nhìn thoáng qua bà xã sắc mặt đỏ hồng, ánh mắt mê muội trong lòng mình, "Hôm nay tôi không có thời gian, ngày mai nhé."

"..."

"Tôi hiểu, nhưng mà..."

Thấy bạn giáo sư vẻ mặt khó xử, Lăng Lăng biết chắc là chuyện quan trọng, liền thức thời sửa sang lại vạt áo bị kéo xộc xệch. "Anh cứ đi đi, tối nhớ về ăn cơm."

Bạn giáo sư nào đó quả quyết nói vô điện thoại. "Tám giờ sáng mai, tôi nhất định sẽ qua."

Sau đó, ngắt luôn điện thoại.

Lăng Lăng vuốt cổ áo không chỉnh tề của bạn giáo sư, ánh mắt mê đắm. "Giáo sư Trần hối gấp vậy, nhất định là rất quan trọng, sao anh không đi?"

"Em nghĩ giờ phút này, anh còn có thể đọc hiểu mấy số liệu thí nghiệm đó à?"

"Giáo sư Dương, anh bắt đầu sa đọa rồi."

"Anh sa đọa từ lâu rồi..."

Action 3

Từng dải ánh sáng mỏng manh xuyên qua khe cửa chớp xâm nhập vào bên trong, trên sàn đá cẩm thạch trắng tinh phản chiếu bóng hình quấn quýt si mê.

Vài tiếng gõ cửa thận trọng vang lên không chút khách khí.

Lăng Lăng cực kỳ buồn bực nhảy ra khỏi lòng bạn giáo sư nào đó, vuốt lại đầu tóc, toan dùng lòng bàn tay hạ nhiệt bớt sức nóng trên mặt, nhưng lại phát hiện nhiệt độ lòng bàn tay còn cao hơn.

Dương Lam Hàng ổn định lại hô hấp, giọng nói vẫn nhẹ tênh như trước. "Mời vào."

Lý Gia Bình cầm một xấp tài liệu bước vào, thầm liếc nhìn Lăng Lăng, rồi mới cung kính nói với Dương Lam Hàng: "Thầy Dương, những tài liệu nhập học này cần thầy ký tên ạ."

"Được." Dương Lam Hàng cầm bút lên, nhanh chóng ký xong. "Làm quen với thiết bị thí nghiệm đến đâu rồi?"

"Đều học xong rồi ạ, cũng nhờ sư tỷ chỉ bảo..."

Trong lòng Lăng Lăng cảm thán: Sư đệ à, sư tỷ xin lỗi cậu, sư tỷ quên nói cậu biết: Chị có một ông chồng bụng dạ đặc biệt hẹp hòi. Ai da! Cậu tự cầu phúc đi.

"Ừm." Dương Lam Hàng trầm ngâm một chốc, "Vừa hay tôi có một dự án hợp tác đang cần người, ngày mai tôi dẫn em qua tìm hiểu dự án một chút."

Bạn đẹp trai nào đó mang vẻ mặt không hiểu gì cả, "Nhưng sư tỷ đã giúp em lập xong kế hoạch nghiên cứu rồi ạ, em với chị ấy cùng làm một đề tài."

"Không sao, đề tài của cô ấy tôi sẽ sắp xếp người khác."

Lý Gia Bình lại nhìn thoáng qua Lăng Lăng, thấy cô im lặng không nói, tự nhiên cũng không dám nói gì nữa, "Vâng, được ạ."

Lý Gia Bình cầm tài liệu lui ra.

"Thầy Dương, đây gọi là ỷ thế hiếp người trong truyền thuyết đấy hả?"

Bạn giáo sư nào đó thản nhiên trả lời: "Đây gọi là phòng họa từ sớm."

"Phòng họa? Phòng cậu ta hay phòng em?"

"Nhất cử lưỡng tiện."

"Từ khi nào anh trở nên hẹp hòi nhỏ mọn thế hả, em chẳng qua chỉ dạy cậu ta mài mẫu vật, không phải lúc trước anh cũng dạy em như vậy sao."

Bạn giáo sư nào đó cầm tay cô, nắm trong lòng bàn tay. "Anh đã nói với em chưa, nắm tay em rất dễ chịu..."

"Chưa nói, cơ mà, anh có nói một bộ phận khác của em nắm càng dễ chịu hơn..."

"Lăng Lăng, mình về nhà đi."

"Chờ chút, em phải đi thu dọn đồ đạc trước đã."

"Anh chờ em dưới lầu."

Action 4

Chạy thẳng về phòng chuẩn bị mẫu, Lý Gia Bình vẫn đang nghiêm túc mài mẫu, Lăng Lăng chào một tiếng, tức tốc thu dọn đồ.

"Sư tỷ." Lý Gia Bình nhịn cả buổi, nhịn ra một câu. "Tôi nghe nói thầy Dương có vợ rồi."

"Ừ?" Cô đương nhiên biết, không ai biết rõ hơn cô hết.

"Thầy Dương rất thích vợ mình, lúc ở trong quân đội, thầy vì mệt nhọc quá độ mà đổ bệnh nhưng vẫn lo lắng cho vợ, nhất định phải quay về nhìn vợ một cái rồi mới yên tâm."

Lăng Lăng quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng chói chang rọi vào mắt, đau ê ẩm.

"Sư tỷ... Tôi không có ý gì khác, tôi..."

Cô biết Lý Gia Bình chắc đã nhìn ra được gì đó từ biểu hiện của cô, sợ tình cảm của cô không có kết quả, nên mới nói với cô những lời này. Cậu ta thực sự là một đàn em không tồi.

"Cảm ơn cậu đã nói tôi biết những điều đó." Lăng Lăng mỉm cười. "Đời này việc đúng đắn nhất tôi từng làm, chính là lấy anh ấy!"

Trước vẻ mặt kinh ngạc của Lý Gia Bình, Lăng Lăng nhanh chân xuống lầu, vừa thấy Dương Lam Hàng, câu đầu tiên cô nói chính là: "Anh bị bệnh mà dám không cho em biết, rốt cuộc anh có coi em là vợ anh không hả?!"

"Chẳng qua chỉ là cảm lạnh chút t