hắm mắt lại, mệt mỏi dựa vào vai anh.
"Người đó không phải
ba em." Giọng anh thật dịu dàng: "Em nhìn lầm rồi."
"Thầy làm sao
biết?"
"Nếu là ba em, tại
sao lại không ngừng xe? Trên đời này không có người cha nào nhẫn tâm như
vậy..."
"Thật không?"
"Nếu không tin em có
thể gọi điện hỏi ông ấy."
Cô cúi mặt, cắn môi dưới
lắc đầu. Có lẽ cô thực sự nhìn lầm rồi, ba cô là người đàn ông dịu dàng nhất
trên đời, ông sẽ không nhẫn tâm bỏ mặc cô trên đường. Đầu ngón tay anh lướt qua
khuôn mặt cô, Lăng Lăng mở to mắt.
Ráng chiều nhuốm đỏ, cỏ
xanh mơn mởn, hoa dại phiêu diêu. Tóc đen của cô đan cài trên ngón tay anh. Váy
dài trắng của cô cùng áo sơ-mi trắng của anh quấn quýt bay bay trong gió... Tựa
như một cặp tình nhân...
Tim Lăng Lăng chùng
xuống, một cơn run rẩy xộc vào trái tim cô.
Không! Dương Lam Hàng là
thầy giáo của cô, sự ỷ lại, coi trọng của cô đối với anh đều xuất phát từ lòng
kính yêu của học trò dành cho thầy giáo, cảm xúc mềm mại trong lòng cô chẳng
qua chỉ là xúc động, không phải rung động tình yêu.
Trong lúc Lăng Lăng liều
mạng trấn an bản thân, Dương Lam Hàng buông cô ra, quỳ xuống bên cạnh. Một tay
anh cầm mắt cá chân cô, một tay chậm rãi kéo lấy bắp chân non mịn của cô. Một
luồng cảm giác tê dại khác thường từ lòng bàn tay anh truyền đến mọi ngóc ngách
cơ thể Lăng Lăng, lan tràn theo từng mạch máu.
"Thầy Dương?"
Anh có biết mình đang làm gì không! Hành vi kiểu này nếu xảy ra trong xã hội
phong kiến thì cô khỏi lấy chồng luôn.
Anh lấy ra một tờ khăn
giấy, cẩn thận lau đất cát trên miệng vết thương. Lăng Lăng chợt hoảng hốt,
nhìn vẻ mặt âu lo của anh, càng như bị mê hoặc, suýt chút nữa đưa tay lên vuốt
hàng lông mày khẽ nhíu của anh.
Cảm giác này không phải
là xúc động, quả thật không phải!!! Nhưng, vậy thì là cái gì?
Một loại ỷ lại trong tâm
hồn, một loại rung động mạnh trong lồng ngực, một loại nhiệt độ có thể đốt cháy
máu huyết, còn cả một loại nỗi buồn không tên, rất nhiều cảm xúc nặng nề rối
rắm đan xen hòa quyện... Ai có thể cho cô biết cảm giác này là gì?
Ngay cả con dế mèn đi
ngang qua đường cũng trợn tròn mắt: Mẹ kiếp! Có thế mà cũng không biết, con bà
nó, cái này gọi là tình yêu!
Cỏ thơm mơn mởn trong gió
càng không ngừng lắc đầu: Haiz! Cái cô này, ngu hết thuốc chữa!
Hoa dại liều chết đong
đưa thân mình: Anh đẹp trai, anh xem em có đẹp không nè?!
...
Dương Lam Hàng ngước mắt
lên, nhìn thẳng vào ánh mắt chăm chú thất thần của cô. Lăng Lăng hoảng sợ, căng
thẳng đến mức muốn vùng ra, anh lại nắm lấy mắt cá chân cô càng chặt, không cho
cô cơ hội giãy dụa.
Mặt cô nóng ran như lửa.
Từng đợt cảm giác tê dại kỳ lạ lan tỏa trên chân khiến cô không kìm được mà run
rẩy.
"Có đau không?"
Cô lắc đầu, cắn chặt môi
dưới. Sau khi nội tâm đấu tranh kịch liệt, cô quyết định mở miệng cự tuyệt:
"Thầy Dương, em tự đi được rồi."
"Không sao, để tôi
giúp em."
Rõ ràng là, anh căn bản
không hề biết rằng thời điểm chân con gái bị vuốt ve còn khó chịu đựng hơn cả
đau đớn gấp trăm lần.
Lăng Lăng không có cách
nào tiếp tục nhẫn nại, cũng không thể từ chối thằng thừng, vì vậy bèn lựa lời
nói: "Thầy Dương, thầy biết không, trên da mỗi người đều có một loại
"điện sinh vật" của riêng mình. Loại "điện sinh vật" này
không ai giống ai."
Dương Lam Hàng dừng động
tác nhìn cô, đúng như cô dự đoán, anh có vẻ hứng thú với cách đối thoại này.
Lăng Lăng tận lực làm cho
vẻ mặt mình trông hết sức nghiêm túc, tiếp tục nói: "Nếu hai người cùng
mang "điện sinh vật" ở mức độ tương đương tiếp cận nhau, khi da họ
tiếp túc với nhau có thể sẽ không phát sinh cảm giác khó chịu rõ ràng. Nếu "điện
sinh vật" của hai người có chênh lệch rất lớn, khi da tiếp xúc nhau, sẽ
sinh ra một dòng điện mạnh, loại dòng điện này sẽ kích thích hệ thần kinh con
người, hơn nữa rất dễ làm phát sinh phản ứng "điện hóa"..."
Mà loại phản ứng
"điện hóa" này được người đời tục gọi là "dục vọng".
"Vậy có phải giữa
người cùng giới thì "điện sinh vật" chênh lệch rất nhỏ, giữa người
khác giới thì chêch lệch khá lớn."
Thầy Dương đúng là thầy
Dương, khả năng lĩnh hội cao kinh hồn.
"Đúng vậy. Em cảm
giác "điện sinh vật" giữa chúng ta chênh lệch rất lớn. Cho nên, thầy
cứ để tự em làm đi!"
Dương Lam Hàng làm sao
không hiểu được ám chỉ của cô, vậy nên buông tay ra, đứng lên gọi điện thoại.
Lăng Lăng cầm khăn giấy
nhẹ nhàng lau lau trên chân, đau đớn làm cho cảm giác tê dại nhanh chóng biến
mất. Haiz! Không ngờ lại để cho một người đàn ông chạm vào mình, còn để lộ
nhiều đường cong đến thế, cô dễ dãi quá! May mắn đối phương là Dương Lam Hàng,
chứ nếu là một người đàn ông kém thông minh nào đó khác chắc đã cô đã ngất luôn
rồi!
...
Lát sau, một chiếc xe
công vụ màu xám bạc hiệu Honda dừng trước mặt họ, lái xe bước xuống lễ phép mở
cửa xe.
Dương Lam Hàng giúp cô
lên xe, cùng cô ngồi lên ghế sau. Nếu không nhìn thấy hành lý của mình đặt sau
chỗ ngồi thì cô đã quên béng mất chúng. Bên cạnh có một người đàn ông chu đáo
như vậy, giúp cô thu xếp mọi chuyện, thật là tốt!
Ngồi ổn định xong,
