là cánh có doanh số đông nhất, lấy một
chọi ba không chột cũng què. Nhưng mọi người đã cố gắng cầm cự cho đến
phút chót khi Trúc Nhã cùng Thần Tịch mang quân tiếp ứng.
Cuộc chiến kéo dài một ngày
một đêm mới kết thúc. Người chết như ngả rạ và máu đổ dài thành sông.
Mảnh đất thung lũng phù sa màu mỡ trãi dài cả một vùng đồng cỏ rộng lớn
xanh mơn mởm đã nhuộm đỏ bởi máu tự bao giờ. Gió thổi lửa như thiêu như
đốt khiến người ta còn lầm tưởng rằnh mình đang bị lạc vào một nơi hoang mạc chứ chẳng phải là vùng lộng gió của miền Bắc quanh năm tuyết phủ
trừ mùa hạ và thu.
Hàn Mạch, Mạc Long tướng quân
và ba ngàn quân sĩ may mắn chạy thoát nhưng lại gặp trở ngại bởi cuộc
truy cùng giết tuyệt của phe cánh Thiên Dực, Sơ Tuyết nên cũng thất
thoát rất nhiều, số còn lại không chết cũng trở thành tù binh được đưa
về quân doanh bên ngoài Phú An thành giam giữ.
Tuy chiến thắng như cái thắng
gần trong gang tất này cũng khiến Nam Phong điên cả đầu bởi ra quân ba
vạn mà khi trở về ngoại trừ một ngàn tù binh thì quân mình chỉ còn hai
vạn rưỡi. Đây là một con số thất thoát vô cùng to lớn, nhìn người người
nằm trên đất máu chảy khắp nơi, có người mắt còn không kịp nhắm khiến
người lãnh đạo như bọn họ sao đau lòng quá.
Số binh sĩ chết đi cũng có gia đình, thậm chí có người thân còn đang ở trong thành chờ họ khải hoàn
trở về mà sao giờ đây đến nhắm mắt cũng không được an nhàn. Tuy rằng họ
nguyện lòng lấy cái chết để mang lại cho Hàn Thiên quốc, quê hương của
họ sự thái bình thịnh trị, một vị minh quân khiến dân chúng đời đời có
cuộc sống ấm no hạnh phúc. Nhưng họ cũng cần mưu cầu cho riêng mình thế
là lại bỏ mạng nơi đất khách quê người khi lí tưởng cùng ước mơ mà họ
gắng công góp phần mang lại chỉ mới đi chưa được phân nửa con đường.
Lại một trận hỏa thiêu xác
người trong đêm. Lần này còn hoành tráng hơn lần trước rất nhiều. Ngọn
lửa trên những giàn thiêu bốc cháy dữ dội tượng trưng cho niềm khát khao tự do cháy bỏng của những người con hi sinh cho sự quốc thái dân an
trong tương lai gần.
Diệp Phi thay Nam Phong đứng
trên đài cao dùng khẩu âm của mình dõng dạc cổ vũ tinh thần cho những
người còn sống tiếp bước lí chí noi gương người đã khuất.
– Họ đã sống một cuộc sống nô
lệ, cam chịu sự áp bức, thống trị của quan lại cùng triều đình. Họ chưa
bao giờ biết đến một bữa ăn no đừng nói chi đến gạo trắng cùng rượu
thịt. Họ chỉ biết cúi đầu trước số mệnh mà từng ngày từng ngày vượt qua
cơn gian nan của dòng đời. Nhưng họ lại chết đi cho một tương lai được
ăn no mặc ấm của người thân, gia đình, thế hệ con cháu ngày sau. Họ sẽ
chết không cam lòng nếu nhưng sự hi sinh của mình là hoàn toàn vô ích.
Chúng ta là những con người may mắn hơn họ vì đã còn sống, còn có cơ hội tiếp xúc với tương lai tốt đẹp sau này. Chúng ta sẽ luôn nhớ đến những
gì họ đã can đảm làm, can đảm chấp nhận nỗi đau thể xác cùng tinh thần
của bản thân mình để cống hiến một chút tài hèn sức mọn nhưng lại lớn
lao và cao cả hơn vũ bão. Góp gió thành bão, một người không thể chống
lại thế lực triều đình thối nát thì ở đây chúng ta có một trăm người,
một ngàn người, thậm chí hơn cả một vạn người. Vậy tại sao chúng ta
không báo ơn thay con cháu mình sau này cho những người đã khuất đó bằng một quốc gia tự chủ, được mưu cầu hạnh phúc, được sống sung sướng hơn,
tự làm tự tiêu chứ không phải cống hết vào những trò ăn chơi trác táng
của hoàng đế. Chính sự cam đảm của chúng ta hôm nay chính là niềm hạnh
phúc cho con cháu chúng ta ngày mai. Lật đổ đương triều hoàng đế, xây
dựng Hàn Thiên quốc tự chủ vững mạnh!!!
– Lật đổ đương triều hoàng đế, xây dựng Hàn Thiên quốc tự chủ vững mạnh!!!…
– Lật đổ đương triều hoàng đế, xây dựng Hàn Thiên quốc tự chủ vững mạnh!!!…
– Lật đổ đương triều hoàng đế, xây dựng Hàn Thiên quốc tự chủ vững mạnh!!!…
– …
Lời tuyên ngôn được hàng vạn
người cùng đồng lòng cất cao bay theo gió nhưng khẳng định một lời hứa
quyết tâm thành hiện thật với những người đã không tiếc xương máu do cha mẹ mình tạo ra cống hiến cho một tương lai tươi sáng.
Hỏa Liên Hoa khi mở mắt ra đã
thấy mình đang nằm trên giường trong một căn phòng tuy không phải là
hạng sang nhưng cũng có thể tạm coi là tương đối để dùng làm nơi ngủ đi. Nhưng điều khiến nàng bất ngờ nhất chính là hiện trạng của mình lúc
này, ứ nói được.
Đột ngột cánh cửa phòng bật đẩy ra và người đầu tiên bước vào chính là Sơ Tuyết cùng Khải Dạ. Ánh
mắt nàng ta như bắt gặp được thần tiên hay ngân phiếu liền lóe ra hàng
loạt tia nhìn quỷ dị và xẹt điện chết người.
Đúng chỉ có soái ca là được ưu tiên.
– “Không ngờ lại gặp cô ở
đây” Khải Dạ bắn tia nhìn khinh bỉ về phía Liên Hoa khiến nàng ta cúi
đầu đấy ủy khuất nhưng đằng sau lớp vỏ bọc kia lại chính là thứ khó
người nhìn thấy.
– “Công chúa thứ lỗi cho
bọn ta mạo phạm, chỉ cần chiến tranh kết thúc ta nhất định sẽ đích thân
tiễn ngàn về Hỏa Liên quốc ngay” Sơ Tuyết phất phơ chiếc phiến giả vờ vẻ thư sinh.
– “Ai cho ngươi cái quyền
đưa nàng ta về tận ha