một xú nữ nhân không rõ lai lịch. Thiết nghĩ một nam nhân với vẻ đẹp yêu mị, võ công cái thế cùng với trí thông minh tuyệt đỉnh muốn gây hại đến võ lâm đồng đạo như Trình quân sư
Trình Khải Dạ họa có điên, có khùng, có man, có không biết suy nghĩ mới
theo một xú nữ nhân phản lại triều đình, nơi mà công danh của mình nhất
định một ngày một đà đi lên, dưới vài người mà trên cả vạn người cũng
không biết chừng.
Tất nhiên vị công chúa Hỏa
Liên Hoa kia chính là người tin tường nhất vì khắp Hỏa Liên Quốc không
ai là bì kịp kỳ nữ, sủng muội muội của hoàng đế đương triều. Chính điều
này đã mang danh tiếng của nàng ta vang dội khắp ngũ quốc nhưng lại
khiến tính cách nàng trở nên điêu ngoa, hách dịch, không để ai trong mắt ngoại trừ soái nam nhân.
Thiên Dực cùng Sơ Tuyết đã mò
mẫm khắp tất cả những màn trướng to lớn ,xa hoa được cho là nơi cư ngụ
của vị công chúa cầu thân này nhưng người thì vẫn chưa thấy đâu.
Đến khi loạt hỏa tiễn thứ hai
giáng xuống soi rõ một khu vực rộng lớn thì Thiên Dực mới thấy một kiện
áo đỏ tơ lụa thượng hạng đang ra sức vung kiếm chống lại tiễn hướng đến
mình.
Sơ Tuyết giương cao thanh
Huyết Mạch thần kiếm của mình lên trời sau đó chĩa về hướng nữ nhân áo
đỏ kia, liền một loạt hàng chục hắc y nhân cùng bạch y nhân xông xáo lên phía trước nhanh chóng chế ngụ đám người theo bảo vệ nữ tử chính giữa.
Sau một lúc cũng khá chật vật
thì thuộc hạ của Sơ Tuyết đã điểm nhanh huyện ngủ của nữ nhân áo đỏ sau
đó liền xốc lên vai đến báo cáo nhiệm vụ cho cung chủ của mình.
– “Ngươi có chắc là đúng người cần tìm không?” Thiên Dực hoài nghi nhìn Sơ Tuyết.
– “Chúng ta đâu biết mặt chính xác nên chỉ cần nghi ngờ là tóm hết, thà bắt nhầm còn hơn bỏ xót” Sơ
Tuyết khẳng định xong liền ôm lấy eo Thiên Dực nhảy phóc lên ngựa, vung
kiếm của mình lên một lần nữa “Rút”
( Phi
Phi: Người bí ẩn thứ ba đã xuất hiện sau cặp đôi màn bạc của tứ muội,
nàng này không những gây cho Tố Huyên cùng Khải Dạ rất nhiều phiền toái
mà còn có chút dính líu đến Thiên Dực nhà chúng ta đây. Đoán được thân
phận thật của nàng ta liền có thưởng. Bật mí tí tẹo, nàng này dịch dung
là thiên hạ đệ nhất đấy! ) Gia Khánh đang đấu kiếm với Hàn Mạch trên lưng ngựa rất mãnh liệt. Hắn tuy
võ công cao cường cùng nội công thâm hậu không phải ai cũng dễ dàng đả
thương được nhưng kinh nghiệm đánh nhau trên ngựa mà lại ở nơi sa trường đầy khói bụi, đâu đâu cũng là sự cản trở về người khiến hắn hoàn toàn
nhanh chóng rơi ngay vào thế yếu.
Nhận một đao của Hàn Mạch nơi
lồng ngực nhưng vết thương không sâu, máu chỉ chảy ra một lát liền nhanh chóng ngưng đọng. Một đao như thế này làm sao có khả năng gây khó dễ
cho Vương Gia Khánh hắn chứ.
Tích tắc sau đó, Hàn Mạch liền bị thương nặng bởi từng nhát kiếm đâm liên tục vào những vị trí trọng
yếu trên cơ thể khiến hắn ngã ngựa. Được tướng quân Triệu Vỹ liều mạng
cứu thì hắn mới thoát khỏi một tấc cơ hội gặp ngay Diêm ca ca nhưng thay vào đó là Triệu Vỹ lại bị Gia Khánh bắt sống trói gô cổ giao cho Thiên
Bảo canh chừng.
Mạc Long tướng quân thì vẫn
giữ vững được phong độ của một vị tiền bối đầy nhẵn kinh nghiệm nơi sa
trường chỉ có máu và xác chết này. Hàng ngũ tuy rối loạn nhưng vẫn gây
trở ngại rất nhiều cho sự cố gắng cầm cự của Thiên Kỳ cùng Diệp Phi.
Cả hai biết mình đã gặp phải
đối thủ xứng tầm thì khẽ nhíu cặp chân mày. Không nói không rằng, Thiên
Kỳ một chân nhấp lên trên không rút kiếm lao về phía Mạc Long khiến Diệp Phi vô cùng ngỡ ngàng.
Không phải ngỡ ngàng vì sự
liều lĩnh ngu ngốc của hắn mà là do sự tập trung của nàng đã đặt lên
thanh kiếm hắn cầm trên tay. Đó chẳng phải là Tiêu Diêu kiếm đã thất lạc mấy trăm năm qua ư? Thì ra là nằm trong người Thiên Kỳ, thế mà biết bao nhân sĩ giang hồ lại nghe lời đồn nó ở Trúc Lâm sơn trang khiến cuộc
sống của các vị sư tổ nàng gặp khá nhiều phiền toái liền rút lui khỏi
giang hồ để ở ẩn tận nơi thâm sơn cùng cốc an hưởng thú lạc lúc tuổi xế
chiều.
Mạc Long tướng quân tuổi tuy
già nhưng sức mạnh thì không thể lường trước được. Lão nhanh chóng đỡ
được một kiếm tuyệt tình của Thiên Kỳ, chỉ lùi về sau vài bước và ngã
ngựa nhưng cũng đáng xem là một bật kỳ tài rồi.
Cả hai nhanh chóng lao vào
nhau rút kiếm luyện tay đôi. Đừng nghĩ Thiên Kỳ trẻ như thế mà đi khinh
bạc người già cả yếu ớt mà hãy nghĩ khách quan một chút rằng nếu không
đánh hết sức mình chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với một bậc lão luyện đã có thâm niên với khoảng thời gian trên sa trường coi bộ còn nhiều
hơn lúc ở nhà uống trà đàm đạo cùng thê tử và con cháu như Mạc Long
tướng quân đây.
Nhưng dẫu có nói ra sao thì
người như tướng quân cũng khó mà bì kịp tốc độ của một nam nhân giang hồ còn cầm trên tay thanh Tiêu Diêu kiếm trong truyền thuyết nữa chứ. Điều này đã được khẳng định liền ngay sau khi ra trận tầm một canh giờ thì
chiến thắng đã dần dần hoàn toàn ngã ngũ về phía Thiên Kỳ cùng Diệp Phi
khiến tinh thần quân sĩ như được tiếp thêm năng lượng hô hào vô cùng khí thế.
Thiên Minh và Thiên Ngân thì
chật vật vô cùng khi cánh tả lại