u bị cơn đau ốm tra tấn nước mắt lưng tròng.
Mười hai tuổi, bà vú hiểu rõ ta nhất qua đời, phảng
phất như mẫu thân lại mất đi lần nữa, ta gào khóc, ba ngày ba đêm không
ăn cơm, ai cũng không khuyên được.
Mười ba tuổi, lần đầu tiên có
hồng triều(1), ta đau đến chết đi sống lại, rồi lại cáu gắt với người
khác, không dám nói với ai, chỉ âm thầm khóc, nghĩ rằng mình sắp chết.
Mười bốn tuổi, Tô đại ca mà ta ngưỡng mộ cưới tân nương, tân nương không đẹp bằng ta, cho nên ta rất khổ sở.
Mười lăm tuổi, Tô nhị ca mà ta ngưỡng mộ cưới tân nương, tân nương đẹp hơn ta, ta lại càng khổ sở…
Nhiều năm như vậy, thời gian như kim khâu, trong lúc đó đã khâu ta và Tiểu
Bạch vào hai chữ duyên phận, khít khít khao khao như vậy, mà ta lại ngu
ngốc đến tận lúc này vẫn không biết gì. Nhiều bức họa đến thế, mỗi một
bức ta đều đau buồn, mà mỗi một lần đau buồn đó, đều không phải vì Tiểu
Bạch.
Tranh cuộn đã lấy ra hết, dưới đáy bình hoa còn có gì đó,
ta thò tay vào lấy ra, thì ra là một cái hộp, nhìn vô cùng quen mắt, sau khi mở ra, bên trong hé ra vật gì đó được xếp chỉnh chỉnh tề tề…
Đều là giấy gói kẹo
Đó là kẹo mà người khách đến từ Thiên Trúc tặng cho phụ thân, thông qua
tay Tiểu Bạch giao cho ta, bị ta ăn ngốn ăn nghiến, lại không để ý mà
vứt bừa giấy gói kẹo đi.
Ta nhìn thấy giấy gói kẹo trong hộp kia, hốc mắt vẫn khô khốc tựa như bị vật gì hung hăng đập vỡ, nước mắt dâng
lên rốt cuộc không cầm lại được.
Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, ngươi…
Đã chết sao?
Thật sự… đã chết sao?
“Chuyện gì… đã xảy ra?” Ta cầm giấy gói kẹo, quay lại nhìn thẳng vào bọn hạ
nhân. Bọn họ do dự, khó xử, có điều không một ai lên tiếng. Đang kúc
căng thẳng, một thanh âm từ xa xa truyền đến: “Ta đến nói cho muội biết
rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra đây.”
Hạ nhân chen nhau lui về
phía sau, chừa ra một con đường ở chính giữa. Nam tử mặc trường bào màu
xanh ngọc từ từ bước đến, tựa như hạc trắng giữa đàn gà.
Tim ta thắt lại, run giọng nói: “Tô… nhị ca?”
Người tới đúng là nhị ca của Tiểu Bạch, là “Ngọc diện Tô lang” danh xưng Tô Viễn.
Ta hít hít mũi, lau nước mắt trên mặt, thấp giọng hỏi: “Nhị ca, Tiểu Bạch ở đâu?”
“Nó đã chết.” Hoàn toàn tương phản với dung mạo rực sáng như mặt trời ấm áp, giọng nói của hắn bình tĩnh đến lạnh lùng.
“Huynh gạt ta!”
Nét mặt của hắn không chút thay đổi, bình tĩnh nhìn ta, nói từng chữ một: “Nó đã chết.”
“Ngươi, ngươi, ngươi hỗn đản!” Ta giơ tay tát hắn, mà hắn vẫn không nhúc nhích, cứ như vậy nhận một bạt tai của ta. Ta thở hổn hển, run run rẩy rẩy
nhìn tay của mình, sau đó hai chân mềm nhũn, ngồi bệt trên mặt đất khóc
lớn: “Tất cả các ngươi đều gạt ta… Không thể nào! Không thể nào! Mấy
ngày trước ta còn thấy hắn! Từ lúc đó tới giờ ta đều ở cùng một chỗ với
hắn, bất kể khi nào ta muốn tìm hắn đều có thể tìm thấy, vậy mà bây giờ
các ngươi lại đem hắn giấu đi rồi, gạt người, gạt người…”
Tô Viễn khẽ thở dài, đưa tay ra đỡ ta: “Muội gọi ta một tiếng nhị ca, vì thế, ta sẽ không gạt muội.”
“Gạt người…” Thanh âm ta chuyển sang nghẹn ngào.
“Năm trước, dị tộc mưu toan hành thích công chúa, đúng lúc tiểu Hạnh ở đó
nên đã ra tay cứu giúp, không ngờ bản thân bị trúng kịch độc, mà giải
dược duy nhất lại bị người khác lầm hủy đi. Nó tự biết không còn sống
trên đời này được bao lâu nữa, sợ chậm trễ muội, cho nên lấy lý do kết
hôn cùng công chúa để thoái hôn với muội. Công chúa vì cảm động và nhớ
đến đại ân của tiểu Hạnh nên ngầm đồng ý cùng nó lấy cớ này để từ hôn…
chuyện này cha muội cũng biết.”
“Gạt người…” Ta vô lực phủ nhận.
Nhưng trong lòng lại mơ hồ nhận thấy, có lẽ, đó là sự thật. Bởi vì người không bao giờ chịu thiệt thòi như phụ thân thì làm sao có thể để mặc
cho người khác từ hôn, vứt bỏ nữ nhi bảo bối của người. Thế nhưng, ngày
đó khi Tiểu Bạch đưa thư tới, phụ thân đọc xong, chẳng qua khẽ thở dài
một mình.
“Sau khi từ hôn, nó ngày ngày tự nhốt mình trong phòng
vẽ tranh, độc tính phát tác thường xuyên, cuối cùng ngay cả bút vẽ cũng
cầm không được…”
“Gạt người…”
“Nó chết vào ngày hai mươi ba tháng trước. Bài vị mà muội thấy ở linh đường cũng không phải giả.”
“Gạt người…” Ta gạt tay hắn ra, tự mình chống chọi lảo đảo đứng lên, đi ra ngoài.
Tô Viễn gọi với theo: “Muội đi đâu?”
“Ta đi tìm công chúa. Ta muốn gặp Phượng Nghi công chúa!” Đúng vậy, chỉ cần tìm được Phượng Nghi công chúa, sẽ tra ra manh mối của tất cả mọi
chuyện, ta chỉ biết hết thảy hết thảy những chuyện hoang đường, ly kỳ,
không thể tưởng tượng được này, lại giống như vết cắt của lưỡi đao tra
tấn ta, đến tột cùng là đã xảy ra chuyện gì.
Ta giống như người
đi trong bóng đêm, rốt cuộc cũng tìm được một tia sáng, cứ cố chấp tiếp
tục đi về phía trước, không chịu từ bỏ.
Ta về đến nhà, khóc cầu
phụ thân, người bất đắc dĩ phải đồng ý giúp ta đút lót để được thông
qua, khi cái vị công chúa Phượng Nghi sống ẩn dật trong thâm cung kia
triệu kiến ta, ta cảm thấy thất vọng.
“Phượng Nghi công chúa chỉ có mỗi người này thôi sao?” Ta hỏi vị thừa tướng đi theo giúp ta.
Thừa tướng vẻ m
