Trung Khuyển Cắn Ngược

Trung Khuyển Cắn Ngược

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322795

Bình chọn: 7.5.00/10/279 lượt.

m Thương Diêu kinh ngạc mà nhìn Phàn Ngọc Hương -- chủ tử của y.

“Cất kỹ cho ta, đây là ta bỏ ra một canh giờ cầu được, dám quăng, ngươi cứ thử xem xem!” Phàn Ngọc Hương mười lăm tuổi lạnh mặt, dùng thanh âm mềm mại hung tợn mà cảnh cáo.

Nhậm Thương Diêu dường như thụ sủng nhược kinh lên tiếng trả lời, “Vâng.”

Phàn Ngọc Hương hừ hừ, sau đó bắt tay, đi theo sau đôi vợ chồng ân ái kia.

Nhậm Thương Diêu sững sờ mà nâng bùa hộ mệnh cũng đi theo sau Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương đi vài bước lại quay đầu, “Đi phía sau làm cái gì? Đến bên cạnh ta!”

Nàng ghét nhất có người lén lút đi theo phía sau nàng.

“Vâng.” Nhậm Thương Diêu nhanh chân đi đến bên Phàn Ngọc Hương.

Phàn Ngọc Hương thấy y nghe lời nên vô cùng vừa lòng.

“Đợi chút nữa đi qua tiệm điểm tâm, ta sẽ mua bánh hoa quế ngươi thích ăn cho ngươi.” Xem như thưởng cho y hôm nay nhu thuận.

“Cám ơn chủ tử.” Nhậm Thương Diêu a a nói. Ánh mắt y luôn luôn nhìn bùa hộ mệnh trên tay, trong lòng được lấp đầy, có một loại cảm giác không thể nói ra.

Y nhìn Phàn Ngọc Hương đi ở bên người, đây là lần đầu tiên y cẩn thận mà nhìn chủ tử trong miệng của mình. Phàn Ngọc Hương thực bé bỏng, bé bỏng đến nỗi Phàn gia lão đại đều giận dữ nói: “Xem ra lão Tứ đời này không cao nổi.”

Nhậm Thương Diêu không hiểu thẩm mĩ của con người, nhưng y biết Phàn Ngọc Hương đẹp, từ đầu khi thấy nàng, lông mi nàng thật dài giống như cây quạt, trên người luôn luôn có hương vị dễ ngửi.

Y nhìn Phàn Ngọc Hương, lại nhìn bùa hộ mệnh. Có lẽ từ giờ khắc này trở đi, ở bên cạnh Phàn Ngọc Hương không phải như y đã nghĩ có cũng được mà không có cũng không sao, y bắt đầu chuyên chú nhìn nàng.

Cứ như vậy, nhìn chín năm.

Nhậm Thương Diêu vuốt bùa hộ mệnh màu đỏ trong tay, màu của bùa hộ mệnh đã không còn mới nữa, nhưng được giữ gìn vô cùng tốt nên không chút cũ nát.

Nhậm Thương Diêu luôn luôn đeo nó trên cổ, chỉ là luôn bị y phục giấu đi, bởi vậy rất ít người biết trên cổ y có đeo bùa hộ mệnh cũ kỹ, có lẽ ngay cả Phàn Ngọc Hương cũng đã sớm quên bùa hộ mệnh này.

Nhưng mà Nhậm Thương Diêu luôn luôn nhớ kỹ cất giữ bùa hộ mệnh, tâm luôn luôn trống rỗng đột nhiên nảy lên, đây là lần đầu tiên Nhậm Thương Diêu nghe thấy tiếng tim đập của mình, Phàn Ngọc Hương không còn đơn giản là chủ tử trong miệng y, lực chú ý của y bắt đầu đặt hết lên người nàng.

Y vẫn không tin thần, nhưng nếu thật sự phải có tín ngưỡng, như vậy Phàn Ngọc Hương chính là tín ngưỡng của y.

Y luôn luôn nhìn nàng, vốn chỉ đơn thuần ngóng nhìn, nhưng thời gian lâu, đơn thuần nguyên bản cũng bắt đầu biến hóa, y trở nên tham lam, muốn càng nhiều.

Hết thảy, bắt đầu từ bùa hộ mệnh này.

Cho dù ngày sau Nhậm Thương Diêu biết được ý nghĩa của bùa hộ mệnh này chẳng phải đơn giản như vậy -- bùa hộ mệnh màu sắc khác nhau, ý nghĩa cũng khác nhau.

Bùa hộ mệnh màu vàng của Úy Phạm Thiên là cầu trường sinh bình an, mà bùa hộ mệnh màu đỏ Phàn Ngọc Hương cho y cũng là cầu bình an, nhưng trừ cầu bình an còn có hiệu quả khóa hồn.

Ý Phàn Ngọc Hương chính là -- Nhậm Thương Diêu ngươi sống là người của Phàn Ngọc Hương ta, cho dù chết, hồn cũng thuộc về Phàn Ngọc Hương ta.

[Chị còn nhỏ mà đã bá đạo gớm luôn ^^~'>

Thật sự là ham muốn chiếm hữu đến đáng sợ. Khi Nhậm Thương Diêu biết ý nghĩa bùa hộ mệnh này, thực sự có loại cảm giác không biết nên nói gì, nhưng thói quen là chuyện thực đáng sợ, đã quen ngóng nhìn bóng dáng bé bỏng kia, cho dù biết ý đồ tà ác của đối phương, cũng không còn kịp rồi.

Y rất thích làm người của Phàn Ngọc Hương nha! Mang họ của nàng cũng không thành vấn đề, chỉ cần...... Nàng cũng thuộc về y!

Nhậm Thương Diêu ngước mắt nhìn xe ngựa, mắt vàng hiện lên chiếm đoạt quen thuộc của dã thú.

Mà Phàn Ngọc Hương trong xe ngựa hoàn toàn không biết tâm tư gây rối của nô nhà mình, nàng đang hờn dỗi vì đêm qua mình nhất thời mềm lòng.

Bạch nhãn lang cao như vậy, lớn như vậy, chỉ để y hứng một trận mưa, đón chút gió, bằng khí lực dũng mãnh của tên kia, không chừng ngay cả hắt xì cũng sẽ không, ít nhất từ khi y ở bên người, nàng chưa từng thấy tên kia bị cảm phong hàn cái gì!

Phàn Ngọc Hương lại không hiểu, nàng mềm lòng cái quỷ gì nha! Còn vì tên kia nửa đêm không ngủ được, nghe mưa gió bên ngoài càng lúc càng lớn, rõ ràng trong lòng luôn luôn nói cho chính mình không cần để ý, nàng nhất định phải hảo hảo giáo huấn tên kia.

Nhưng mà...... Phàn Ngọc Hương luôn ngủ ngon thế mà lại lần đầu mất ngủ, lăn qua lộn lại, cuối cùng phẫn nộ cầm lấy áo khoác của Nhậm Thương Diêu -- nói đến đây, Phàn Ngọc Hương càng giận, Thường di sao không có việc gì làm mà ngay cả quần áo của Nhậm Thương Diêu cũng đặt trong xe ngựa!

Lúc lạnh mặt quăng áo cho Nhậm Thương Diêu, trong lòng Phàn Ngọc Hương luôn phỉ nhổ chính mình. Đáng giận! Nàng chính là người rất tốt nên Nhậm Thương Diêu tên bạch nhãn lang kia mới có thể phản kháng nàng!

“Tiểu thư.” Đào Chi dò xét sắc mặt lạnh như băng của Phàn Ngọc Hương, dè dặt cẩn trọng mà mở miệng, “Cháo đã hầm tốt lắm, người muốn dùng trên xe ngựa không? Hay là xuống xe ngựa?”

Bên ngoài mưa còn đang rơi, đoàn người b


Insane