Teya Salat
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326154

Bình chọn: 8.5.00/10/615 lượt.

năm trước, đồng thời xin lỗi Hàn Trầm. Năm năm trước đã xảy ra vụ án lớn gì vậy?”.

Mọi người nhìn nhau rồi quay sang Đội trưởng Tần. Tần Văn Lang lắc đầu: “Năm năm trước Hàn Trầm còn ở Bắc Kinh. Cậu ấy giải quyết vụ án gì, tôi làm sao biết được”.

“Ngày mai lão đại tỉnh lại, hỏi là biết ngay chứ gì.” Lải Nhải nói.

Châu Tiểu Triện lên tiếng: “Cũng không đúng. Nếu T chỉ định Hàn Trầm tham gia để xin lỗi về vụ án năm năm trước, vậy thì tại sao hắn còn gọi cả Tiểu Bạch? Năm năm trước, Tiểu Bạch vẫn đang ở trường cảnh sát, không thể cùng Hàn Trầm tham gia vụ án”.

Mọi người đều trầm tư suy nghĩ. Đúng thế, tại sao chứ?

Sáng hôm sau. Hàn Trầm mở mắt, liền nhìn thấy cô y tá xa lạ đang đo nhiệt độ cho mình. Thấy anh tỉnh lại, cô ta mỉm cười, hỏi: “Đồng chí cảnh sát, anh đã hạ sốt rồi. Anh cảm thấy trong người thế nào? Còn nặng đầu không? Đã dễ chịu hơn chút nào chưa?”.

Hàn Trầm không lên tiếng. Anh đảo mắt một vòng, phát hiện Lải Nhải và Mặt Lạnh đang đứng cạnh giường. Trong phòng chẳng còn người nào khác, Cẩm Hi không ở đây. Nhưng qua vẻ mặt của bọn họ, chắc cô cũng bình yên vô sự.

Trong lòng âm thầm dậy sóng, Hàn Trầm thu hồi ánh mắt, dõi lên trần nhà. Lải Nhải ghé tai Mặt Lạnh, hỏi nhỏ: “Không phải lão đại bị sốt đến đầu óc ngơ ngẩn rồi đấy chứ? Sao chẳng có phản ứng gì cả”.

Mặt Lạnh trả lời chắc như đinh đóng cột: “Không thể nào!”.

Lúc này, Hàn Trầm mới đưa mắt nhìn bọn họ.

“Tôi đang nghĩ tới một số chuyện.” Anh lên tiếng.

“Vâng…” Lải Nhải thở phào nhẹ nhõm.

Đột nhiên, anh chống tay xuống giường, lấy đà ngồi dậy. Cô y tá ở bên cạnh giật mình, vội ngăn lại: “Anh không thể rời khỏi giường bệnh”. Lải Nhải và Mặt Lạnh cũng tiến lại gần, Lải Nhải nói: “Lão đại làm gì thế? Anh mau nằm xuống đi, có việc gì dặn bọn em là được rồi”.

Hàn Trầm rút mũi kim truyền ở mu bàn tay ra, đồng thời mở miệng: “Đưa tôi đi gặp Bạch Cẩm Hi”.

Lúc tỉnh lại, đập vào mắt Bạch Cẩm Hi đầu tiên là ánh nắng ngoài cửa sổ. Cô đang nằm trong phòng bệnh trắng toát, mu bàn tay vẫn cắm mũi kim tiêm truyền nước. Một người đàn ông ngồi bên cạnh giường. Anh đã cởi áo khoác, chỉ mặc áo sơ mi trắng, mười đầu ngón tay đan vào nhau, khuỷu tay chống trên mép giường, một bên má tựa vào, rõ ràng đã ngủ say.

Cẩm Hi mỉm cười rồi liếc một vòng quanh phòng bệnh. Trong phòng không có ai khác. Cửa ra vào vẫn mở toang, bên ngoài không ngừng có bác sĩ và y tá đi qua đi lại.

Hàn Trầm đâu rồi?

“Em tỉnh rồi à?” Giọng nói ôn hòa, hơi khàn khàn vang lên.

Cẩm Hi ngoảnh đầu. Từ Tư Bạch đã buông thõng cánh tay, đang lặng lẽ nhìn cô. Ánh nắng chiếu vào khiến gương mặt anh càng trắng trẻo thanh tú, tuy nhiên, tròng mắt vằn tia đỏ. Đây là lần đầu tiên Cẩm Hi chứng kiến bộ dạng này của anh.

“Anh đến từ lúc nào thế?” Cô hỏi.

“Nghe tin em đi vào vùng núi bắt tội phạm, anh liền đến đây ngay.” Từ Tư Bạch giơ tay sờ trán cô, thần sắc nhẹ nhõm: “Em hết sốt rồi”.

Cẩm Hi cười cười: “Em không sao, chuyện nhỏ ấy mà”.

Anh đứng dậy lấy một cốc nước nóng, lại cầm chiếc thìa nhỏ, bắt đầu đút từng thìa cho cô.

Cẩm Hi uống mấy ngụm rồi dõi mắt về phía cửa ra vào: “Tiểu Triện đâu rồi?”.

Vừa dứt lời, một thìa đầy nước lại được đưa đến, cô há miệng uống hết, lại hỏi: “Cả Hàn Trầm nữa, anh ấy thế nào rồi?”.

Mãi vẫn không nghe thấy câu trả lời, lúc này, Cẩm Hi mới đưa mắt nhìn Từ Tư Bạch. Anh cầm cốc nước, cúi đầu, bất động.

Cẩm Hi: “… Anh sao thế?”.

Từ Tư Bạch im lặng một lát mới lên tiếng: “Bạch Cẩm Hi, anh không quan tâm người khác đang ở đâu. Anh chi biết một điều, hôm qua anh thấy em toàn thân đầy máu, được khiêng từ trên máy bay xuống”.

Cẩm Hi ngây ra. Từ Tư Bạch đặt cốc và thìa xuống tủ đầu giường, đứng dậy đi ra ngoài.

“Khoan đã!” Cẩm Hi gọi anh. Hình như Từ Tư Bạch đang giận cô.

“Em xin lỗi.” Cô nói nhỏ. Anh đứng bất động.

“Em đã khiến mọi người phải lo lắng.” Cô tiếp tục lên tiếng: “Tình hình khẩn cấp, cũng chẳng ai nghĩ sẽ bị thương. Sau này, em nhất định sẽ chú ý, anh đừng giận nữa mà”.

Từ Tư Bạch im lặng vài giây, lại quay người đi đến bên cạnh giường ngồi xuống. Khóe miệng Cẩm Hi cong lên.

“Hứa với anh.” Anh nói rành rọt từng từ một: “Sau này không được để bản thân bị thương nữa”.

Cẩm Hi vừa buồn cười vừa cảm động, trịnh trọng gật đầu: “Em sẽ cố gắng tránh bị thương”.

Bốn mắt nhìn nhau, sau đó, Từ Tư Bạch lại cầm cốc nước, tiếp tục đút cho cô. Cẩm Hi cảm thấy ấm áp trong lòng, ngoan ngoãn hưởng thụ sự phục vụ của anh.

“Tiểu Bạch, chị tỉnh rồi à?” Giọng nói vui mừng từ cửa truyền tới, Châu Tiểu Triện đi vào, trên tay xách hộp cơm.

“Ừ.” Cẩm Hi nuốt nước bọt, cười với cậu ta.

Châu Tiểu Triện kéo chiếc ghế ngồi xuống: “Em đoán chắc chị cũng tỉnh rồi nên mua cho chị cơm dinh dưỡng của bệnh viện đây này. Chị mau ăn đi, nằm suốt một ngày một đêm chẳng đói chết đi được ấy chứ”.

Từ Tư Bạch cũng gật đầu: “Em ăn một chút đi”.

Bạch Cẩm Hi chau mày, hỏi Châu Tiểu Triện: “Tôi ngủ lâu như vậy sao? Hàn Trầm thế nào rồi?”.

Châu Tiểu Triện: “Lão đại… Vừa rồi em qua phòng anh ấy, anh ấy vẫn chưa tỉnh lại. Bác sĩ nói, tình trạng cua anh ấy nghiêm trọng hơn chị. Có điề