g ngược nhưng bề ngoài, anh luôn tỏ ra chín chắn, trầm ổn.
Nhưng hôm nay, dù ngữ khí vẫn bình thản nhưng mỗi câu anh nói với cô, mỗi ánh mắt nhìn cô đều chứa đựng sự mãnh liệt khó diễn tả, giống như một con sói, đang âm thầm quan sát rồi tiếp cận cô.
Mặc dù không có phản ứng mạnh mẽ nhưng vào thời khắc này, tâm tình của Hàn Trầm đã sôi sục.
Lúc ở trên núi Điểu Lâm, do tình thế cấp bách, bản thân lại bị thương nên anh không đào sâu suy nghĩ về câu nói cuối cùng của T trước khi tự sát. Hôm nay tỉnh lại, não bộ khôi phục sự tỉnh táo, các manh mối được xâu chuỗi trong đầu anh một cách tự nhiên.
Phân tích logic vốn là sở trường của anh. Phản ứng của Tân Giai khi lần đầu tiên gặp Bạch Cẩm Hi, lời nói của T… ít nhất, anh có thể đưa ra một kết luận: Bạch Cẩm Hi có dính dáng đến vụ án năm xưa.
Anh và cô không biết gì về vụ án đó. Bây giờ cũng chẳng có manh mối nào chứng minh cô là vị hôn thê của anh. Ngược lại, có vô số chứng cứ khẳng định, cô không thể là người con gái ấy. Tuy nhiên, một khi sự nghi ngờ nảy sinh, nó bắt đầu điên cuồng xâm chiếm tâm trí của anh, không có cách nào gạt bỏ.
Là cô phải không? Người phụ nữ anh từng yêu thương liệu có phải là cô gái khiến anh rung động ở ngay trước mặt?
Nếu không phải là cô thì sao? Nếu cô chỉ là một trong những người tham gia hoặc nạn nhân của vụ án năm đó?
Khi khả năng này vụt qua đầu, trái tim Hàn Trầm như bị một nhát dao đâm mạnh. Điều đó khiến tâm trạng của anh trở nên phiền muộn và sốt ruột chưa từng thấy.
Đang mãi chìm trong suy tư, Cẩm Hi bỗng thấy Hàn Trầm cúi thấp đầu, áp sát gương mặt cô.
Cô hơi mất tự nhiên, lạnh lùng mở miệng: “Anh làm gì vậy?”.
“Em có cảm giác khi tôi hôn em hay không?” Anh hỏi nhỏ.
Trống ngực đập thình thịch, Cẩm Hi còn chưa kịp trả lời, Hàn Trầm lại cất giọng khàn khàn: “Tôi rất có cảm giác”.
Trong lòng Cẩm Hi dội lên tâm tình ngọt ngào pha lẫn đau đớn. Cô lại ngoảnh đầu sang một bên, im lặng hồi lâu mới lên tiếng: “Hàn Trầm, tôi không thể đến với anh. Anh đi đi! Hai chúng ta kết thúc ở đây thôi!”.
Nói xong câu này, cô thậm chí không nỡ quan sát vẻ mặt của anh. Nào ngờ, Hàn Trầm bình tĩnh mở miệng: “Bạch Cẩm Hi, chuyện này không phải do em mà tôi mới là người quyết định. Tôi cần chút thời gian để xác nhận một số vấn đề. Chúng ta bàn sau đi!”.
Cẩm Hi còn chưa kịp phản ứng, anh đã đứng dậy đi ra cửa. Cô dõi theo bóng lưng anh, không nhịn được, mắng một câu: “Hàn Trầm! Anh đúng là đồ thần kinh!”.
Tuy nhiên, anh không để ý đến cô, chậm rãi rời khỏi phòng bệnh.
Vừa đi khỏi phòng bệnh của Bạch Cẩm Hi mấy bước, Hàn Trầm liền gặp Tân Giai. Tân Giai từ phòng bệnh của anh tìm đến đây. Vì trông nom anh suốt một ngày một đêm nên sắc mặt của cô tiều tụy. Nhìn thấy anh, cô vô thức đan hai tay vào nhau: “Hàn Trầm, sao anh lại xuống giường?”.
Hàn Trầm liếc cô một cái, tiếp tục bám bờ tường bước đi. Tân Giai lập tức tiến đến, định đỡ cánh tay anh nhưng bị anh né tránh.
“Tránh ra!”
Dõi theo bóng lưng cao lớn của người đàn ông, viền mắt Tân Giai đỏ hoe, cô vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh nhưng trong đó ẩn hiện nét bi thương.
Hàn Trầm đột ngột dừng lại, quay đầu về phía cô. Tân Giai giật mình.
Mặc dù Hàn Trầm luôn tỏ ra xa cách, nhưng anh chưa bao giờ nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lẽo như vậy.
“Gân đây em không siêng tìm tôi như lúc trước. Tại sao thế?”
Tân Giai đờ ra: “… Gì cơ?”.
“Do em sợ gặp phải người nào đó ở chỗ tôi, đúng không?” Anh nhìn cô chằm chằm.
Một nỗi tuyệt vọng ùa vào lòng Tân Giai. Cô vô thức cuộn chặt hai tay thành nắm đấm, sắc mặt tái nhợt, môi mấp máy nhưng không thốt ra lời.
Phản ứng này của Tân Giai đã quá đủ đối với Hàn Trầm. Anh cười cười, quay người bước đi.
Về phòng bệnh, Hàn Trầm nằm xuống giường một cách khó nhọc. Dõi mắt lên trần nhà, trong đầu anh lại hiện ra gương mặt đỏ ửng, ánh mắt vừa ấm ức vừa tức giận của Bạch Cẩm Hi ban nãy. Điều này khiến lồng ngực anh đè nén khó chịu. Trầm ngâm một lúc, anh lấy điện thoại, gọi cho Mặt Lạnh.
“Hãy photo một bản tư liệu chỉ tiết về Bạch Cẩm Hi rồi mang đến đây cho tôi.”
Mặt Lạnh có hiệu suất làm việc rất cao. Một tiếng sau, anh ta đã mang đến cho Hàn Trầm mà không thắc mắc một câu.
Hàn Trầm tựa vào đầu giường xem tài liệu. Anh dùng bút bi đỏ khoanh một số nội dung:
Nơi sinh ra: Huyện Hồng Sơn. Địa chỉ từng sinh sống: Số 17 ngõ Phụ Dương huyện Hồng Sơn.
Trình độ văn hóa: Lớp Hai, khoa Điều tra hình sự; khóa 56 trường cảnh sát Sa Hồ.
Địa chỉ thường trú trước đó: Số 26 làng mới Nhã An, đại lộ Nam Thiên, thành phố Giang. Tháng 7 năm 2010 xảy ra vụ hỏa hoạn, nhà bị cháy rụi, hai người tử vong là Bạch Diệu Tông và Triệu Lan Xuân (Bố mẹ Bạch Cẩm Hi).
Xem xong tư liệu, Hàn Trầm bấm chuông ở đầu giường. Cô y tá nhanh chóng đi vào, mỉm cười hỏi: “Anh cần gì ạ?”.
“Bao giờ tôi mới có thể xuất viện?” Hàn Trầm hỏi.
Cô y tá ngập ngừng: “Anh… ít nhất một tuần nữa. Về nhà anh vẫn phải chú ý, không được để thân thể quá mệt mỏi”.
Hàn Trầm gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn cô”.
Trưa ngày hôm sau, Bạch Cẩm Hi nằm trên giường, vô cùng buồn chán. Châu Tiểu Triện ngồi bên cạnh, đút cơm
