đột nhiên mở miệng: “Khoan đã! Cậu có phải là bác sĩ pháp y Từ Tư Bạch rất nổi tiếng không?”.
Cẩm Hi và Châu Tiểu Triện đều giật mình khi nghe thấy ba từ “rất nổi tiếng”, không hẹn mà cùng đưa mắt về phía cửa ra vào. Từ Tư Bạch dừng bước, quay người nói với Đội trưởng Tần : “Tôi là Từ Tư Bạch”.
Câu tiếp theo của Tần Văn Lang mới quả thực khiến tất cả mọi người sững sờ. Anh ta đặt quả táo xuống bàn, đi đến bên Từ Tư Bạch, vỗ vai anh: “Hãy gia nhập tổ Khiên Đen chúng tôi!”.
Mọi người đều ngây ra, chỉ riêng Hàn Trầm vẫn không có bất cứ biểu cảm nào.
Cẩm Hi cảm thấy, vấn đề này có hỏi cũng bằng thừa. Bởi vì từ trước đến nay, Từ Từ Bạch đều không thích chốn đông người, coi danh lợi như cỏ rác. Anh chỉ thích phòng khám nghiệm tử thi yên tĩnh ở thành phố Giang, sống cuộc sống mà anh mong muốn.
Ai ngờ, sau giây phút im lặng ngắn ngủi, Từ Tư Bạch gật đầu: “Tôi sẽ suy nghĩ vấn đề này”. Nói xong, anh liền quay người đi ra ngoài.
Vì Từ Tư Bạch không từ chối ngay nên Đội trưởng Tần khá vui. Anh ta quay đầu, vung tay nói: “Họp thôi!”.
Hàn Trầm và Cẩm Hi đang bị thương nên cuộc họp không kéo dài quá lâu. Mọi người rà soát lại vụ án, hỏi Hàn Trầm và Cẩm Hi tình hình xảy ra ờ hiện trường. Công việc tiếp theo sẽ do các thành viên còn lại hoàn thành.
Kết thúc cuộc họp, Tần Văn Lang xem đồng hồ: “Tôi phải về cơ quan bây giờ”, anh ta quay sang ba người đàn ông: “Các cậu có ngồi xe tôi cùng về không?”.
Cả ba đều gật đầu, Đội trường Tần xuống dưới lấy ô tô trước. Lải Nhải nói với Hàn Trầm: “Lão đại, bọn em đỡ anh về phòng nhé!”.
Bạch Cẩm Hi vẫn dõi mắt ra ngoài cửa sổ. Cô nghe thấy giọng nói trầm thấp bình thản của Hàn Trầm: “Không cần, tôi có chuyện muốn hỏi cô ấy, các cậu cứ đi trước đi!”.
Ba người đàn ông nhanh chóng rời đi, phòng bệnh lại khôi phục trạng thái tĩnh mịch. Cẩm Hi ra vẻ không để ý đến anh, nhưng khóe mắt vẫn nhìn thấy anh bám vào bờ tường, từ từ đứng dậy, đi cà nhắc đến bên giường rồi ngồi xuống.
Cảm nhận tấm đệm hơi lún xuống, hơi thở của người đàn ông gần kề, Cẩm Hi đột nhiên tức giận: “Hàn Trầm, anh có thôi đi không?”.
“Tôi không thôi.” Anh đáp khẽ.
Cẩm Hi nhất thời hết cách, nỗi oán hờn và ấm ức ở trong lòng càng đậm đặc. Hàn Trầm lặng lẽ nhìn cô một lúc, cố gắng đè nén khao khát mãnh liệt muốn cúi xuống hôn cô.
“Tôi có chuyện muốn hỏi em.” Cuối cùng anh cũng mở miệng. “Trước khi chết, T nhắc đến vụ án năm năm trước, đồng thời nói lời xin lỗi. Tôi nghĩ, đây mới là nguyên nhân hắn chỉ định chúng ta tham gia cuộc thi lần này. Bằng không, hắn cứ tùy tiện tìm một người cảnh sát là có thể làm “nhân chứng” cho sự “phán xử” của hắn. Bạch Cẩm Hi, vụ án năm năm trước có liên quan gì đến em?”
Cẩm Hi giật mình. Lúc đó, sự việc xảy ra đột ngột, tinh thần của cô không được tỉnh táo cho lắm nên chẳng suy nghĩ sâu xa về vấn đề này. Qua thái độ của Hàn Trầm, hình như anh cũng dính dáng đến vụ án năm năm trước. Nhưng tại sao T lại bắt cô tham gia?
Cẩm Hi ngẫm nghĩ một lúc rồi lắc đầu: “Tôi không rõ. Năm năm trước tôi còn học ở trường cảnh sát Sa Hồ, làm sao có thể tham gia vụ án đó? Hơn nữa, từ ngữ khí của T thì đây là một vụ án lớn”.
Vừa dứt lời, cô chợt phát hiện Hàn Trầm nhìn mình bằng ánh mắt thâm trầm. Trong lòng lại bốc hỏa, Cẩm Hi cất giọng lãnh đạm: “Không còn vấn đề gì thì mời anh về phòng của mình đi, đừng ngồi trên giường tôi nữa”. Cô giơ tay đẩy anh, nhưng bị anh nắm chặt.
Cẩm Hi: “Anh…”.
Hàn Trầm giữ tay cô, bàn tay còn lại chống xuống giường bên cạnh Cẩm Hi, toàn thân gần như phủ xuống người cô. Anh cúi đầu: “Còn động đậy nữa, tôi hôn em bây giờ”.
Cẩm Hi đờ người, hai má nóng ran. Cô chỉ trừng mắt với anh mà không lên tiếng.
“T lên kế hoạch chu đáo, bởi vậy, hắn sẽ không làm chuyện vô nghĩa. Nếu năm năm trước, em không trực tiếp tham gia vụ án, vậy thì hãy nói cho tôi biết, lúc đó em ở đâu, làm gì, gặp gỡ những người nào? Em phải nói hết, đừng bỏ sót bất cứ điều gì.” Hàn Trầm cất giọng trầm trầm.
Cẩm Hi không thể trả lời câu hỏi của anh. Nhưng xem ra, hôm nay không nói rõ ràng, chắc chắn anh sẽ không chịu để yên. Thế là cô ngoảnh đầu sang một bên, lạnh nhạt đáp: “Ngại quá, tôi thật sự chẳng có gì để nói cả. Vì tôi bị mất trí nhớ nên đã quên sạch mọi chuyện trước kia”.
Vừa dứt lời, Cẩm Hi đột nhiên có cảm giác kỳ lạ. Anh mắt của Hàn Trầm càng trở nên thâm trầm bức người. Rõ ràng trong phòng chỉ ó cô và anh nhưng không khí bỗng trở nên nặng nề trong giây lát.
“Vậy sao?” Anh nói: “Thật trùng hợp, tôi cũng bị mất trí nhớ”.
Cẩm Hi vô cùng kinh ngạc, quay đầu nhìn anh.
“Tôi bị mất ký ức vào khoảng thời gian năm năm trước.” Ánh mắt anh sâu như đáy biển.,”Cũng không còn nhớ chuyện trước kia.”
Cẩm Hi giật mình. Vụ án xảy ra năm năm trước? Cả hai người đều bị mất trí nhớ? Cô trầm tư suy nghĩ, nhưng nhất thời không tìm ra mối liên hệ nào cũng như dụng ý của Hàn Trầm khi nói những lời này. Tuy nhiên, cô có thể cảm nhận rõ ràng, từ lúc đặt chân vào căn phòng này, thái độ của anh đối với cô đã hoàn toàn thay đổi.
Trước kia, anh là người có tính cách lãnh đạm, tuy trong cốt tủy cũng ẩn chứa sự ngan
