Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327873

Bình chọn: 7.00/10/787 lượt.

anh.

“Tôi sẽ rời khỏi đây vài ngày, ngày mai lên đường, đi điều tra chút việc.” Anh đột nhiên mở miệng.

Cẩm Hi vô thức muốn hỏi anh điều tra việc gì nhưng cố nhịn.

“Hãy chăm sóc bản thân tử tế.” Anh nói nhỏ.

Cẩm Hi lặng thinh. Hàn Trầm nhất thời không lên tiếng. Ánh nắng rực rỡ chiếu vào phòng, ngọn gió dìu dịu thổi qua ô cửa, gương mặt tuấn tú như tượng điêu khắc của anh cách cô rất gần. Bầu không khí xung quanh như tăng thêm mấy độ, vô cùng mờ ám.

Anh muốn hôn cô. Đôi mắt hun hút, khóe miệng hơi nhếch lên và vòm ngực phập phồng của anh dường như đang mách bảo cô điều này.

Mặc dù mặt nặng mày nhẹ với anh nhưng vào thời khắc này, trái tim cô vẫn đập liên hồi, trong lòng dội lên cảm giác vừa ngọt ngào vừa đắng chát.

Cẩm Hi thề, nếu anh hôn cô, cô sẽ cho anh một bạt tai.

Tuy nhiên, Hàn Trầm vẫn bất động, chỉ có ánh mắt thâm trầm di chuyển xuống dưới, dừng lại ở bờ môi Cẩm Hi.

Trầm mặc trọng giây lát, anh đứng dậy: “Em mau nghỉ ngơi đi!”.

Cẩm Hi vẫn thất thần. Rõ ràng anh chẳng làm gì, vậy mà từ mặt xuống cổ cô đều nóng ran. Rõ ràng anh không chạm vào cô, vậy mà cô có cảm giác bị anh hôn rất lâu. Cô có thể thấy rõ khao khát và sự kiềm chế trong đáy mắt anh.

Người đàn ông này thật là…

Cô túm lấy cái gối, ném thẳng vào người Hàn Trầm: “Mau trả dây chuyền cho tôi, anh vừa hứa với tôi rồi cơ mà!”.

Hàn Trầm bắt lấy chiếc gối, ném xuống cuối giường: “Tôi lừa em đấy!”. Nói xong, anh quay người đi ra cửa.

Cẩm Hi: “Hàn Trầm, anh là đồ khốn!”.

Hàn Trầm trêu ghẹo Cẩm Hi rồi bỏ đi một cách dứt khoát, để lại một mình cô trong căn phòng trống trải. Bộ não không thể khống chế, lại nghĩ đến nhất cử nhất động vừa rồi, từng lời nói, từng ánh mắt của anh.

Vị ngọt ngào và đắng chát giống như sợi dây leo quấn quýt trong trái tim cô.

Hàn Trầm, anh có biết không? Em không thể hỏi ra miệng, anh sẽ chọn vị hôn thê hay là em? Em không muốn bị lựa chọn. Em tuyệt đối không hỏi anh, em càng không muốn ép anh trao cho em lời hứa. Nhưng Hàn Trầm à, tại sao anh lại nhìn em bằng ánh mắt thâm tình như vậy? Giống như người anh yêu thương trọn đời là em vậy…

Sáng sớm hôm sau, Mặt Lạnh lái chiếc Land Rover của Hàn Trầm đến bệnh viện. Hàn Trầm đã thay sang bộ áo jacket đen và quần ống rộng vì chân trái vẫn bị băng bó. Anh nhận chìa khóa từ tay Mặt Lạnh, ngồi vào vị trí tài xế.

Mặt Lạnh ném một cái túi xách xuống ghế lái phụ, bên trong đựng vài bộ quần áo, bản đồ, tư liệu liên quan đến Bạch Cẩm Hi, chai nước khoáng và thuốc Hàn Trầm dùng trong mấy ngày tới, trong đó có một lọ thuốc giảm đau dự phòng.

“Anh đi mấy ngày?” Mặt Lạnh hỏi.

Hàn Trầm nổ máy: “Khoảng ba, bốn ngày. Giúp tôi chăm sóc Bạch Cẩm Hi”.

Mặt Lạnh gật đầu, không hỏi thêm điều gì. Hàn Trầm nhanh chóng lái ô tô rời khỏi bệnh viện, còn Mặt Lạnh bắt taxi về Cục Công an.

Cách đó mấy chục mét, bên dưới tòa nhà điều trị. Tân Giai đứng ở góc hành lang, dõi theo xe của Hàn Trầm. Một lúc sau, cô ngẩng đầu về phía ô cửa sổ phòng bệnh của Bạch Cẩm Hi, sắc mặt càng trở nên u ám.

Thị trấn nhỏ ở miền Nam vào tháng Mười đã có không khí đìu hiu của mùa thu. Đường phố dọc bên bờ sông là những ngôi nhà cũ mới đan xen, xe cộ và người đi lại thưa thớt.

Hàn Trầm dừng xe bên đường, tìm đến số nhà 17 ngõ Tự Dương, huyện Hồng Sơn, nơi Bạch Cẩm Hi sống lúc nhỏ.

Đây là một ngôi nhà ba tầng mới xây, tầng một là một tiệm tạp hóa nhỏ. Hàn Trầm đi đến mua bao thuốc lá, nhân tiện hỏi thăm bà chủ quán: “Tôi muốn hỏi một chút, tôi có một người bạn tên Bạch Cẩm Hi, trước kia từng sống ở địa chỉ này, chị có biết không?”.

Bà chủ là người phụ nữ chất phác tầm bốn mươi tuổi, lắc đầu: “Không, tôi chưa nghe nói bao giờ”.

“Chị dọn đến đây từ khi nào vậy?”

Bà chủ cười cười: “Khoảng ba, bốn năm nay. Bạn cậu ở từ năm nào thế?”.

“Hồi nhỏ, cô ấy sống ở đây, sau này dọn đi nơi khác, tính ra cũng mười mấy năm rồi.” Hàn Trầm đáp.

Bà chủ “ồ” một tiếng: “Mấy năm trước, mảnh đất này được một ngườimua lại rồi xây một loạt nhà để bán. Những hộ cũ không biết chuyển đi đâu”.

“Vâng.” Im lặng vài giây, Hàn Trầm lại hỏi: “Vậy chị có biết người mua mảnh đất này là ai không?”.

Bà chủ hơi ngạc nhiên khi nghe câu hỏi này, nhưng trông anh có vẻ đứng đắn, bà cũng nói ra những điều mình biết: “Tôi không rõ lắm. Tuy nhiên, nghe nói mảnh đất đã qua tay nhiều người mới đến người chủ cuối cùng”.

Rời khỏi tiệm tạp hóa, Hàn Trầm đứng bên lề đường quan sát xung quanh. Ánh mắt anh dừng lại ở một quán ăn nhỏ trông có vẻ lâu đời ở đầu một ngã rẽ. Vẫn chưa đến buổi trưa, quán ăn không một người khách, chỉ có bà già tóc bạc ngồi nhặt rau ở cửa.

Hàn Trầm đi đến bên bà lão, cúi xuống hỏi thăm: “Bà ơi, cháu muốn hỏi bà về một người được không ạ?”.

Bà lão nhướng mày nhìn anh: “Cậu thanh niên muốn hỏi ai thế?”.

“Bà có biết Bạch Cẩm Hi không ạ? Cháu là bạn của cô ấy.”

Bà lão ngẫm nghĩ một lúc: “Có phải là Tiểu Hi ngày trước sống ở ngõ đằng kia không? Nhà con bé đó chuyển đi lâu lắm rồi, sao cậu lại tìm đến nơi này?”.

Hàn Trầm cười cười: “Cháu và Cẩm Hi mất liên lạc mấy năm rồi. Cháu nhớ cô ấy bảo, từng sống ở đây nên hôm nay nhâ


Insane