điệu vô lại và ngang ngược của thanh niên gốc Bắc Kinh ngày càng bộc lộ rõ. Ví dụ vào thời khắc này, trước những lời phê phán của Tô Miên, anh bình thản đáp: “Anh không có mắt ư? Trời mưa phóng xe nhanh làm ách tắc giao thông hay sao? Lỗi tại thằng đó kỹ thuật quá tệ, va vào xe của anh”.
Tô Miên hết nói nổi. Hai người thong thả lái xe về nhà.
“Hôm nay nhiệt độ hạ thấp, buổi trưa em mua ít thịt dê, tối làm món lẩu cho ấm người.” Tô Miên nói.
“Ừ.”
“Anh phụ trách rửa rau nhé!”
Hàn Trầm liếc cô một cái: “OK! Đừng bắt anh làm không công là được!”.
Tô Miên hiểu ý, mắng anh: “Lưu manh!”.
Hàn Trầm cười tủm tỉm.
Hiện tại, hai người sống ở căn hộ của Tô Miên trước kia. Tuy hơi cũ kỹ nhưng rất ấm cúng. Vừa về đến khu chung cư, Tô Miên bất ngờ bắt gặp ba hình bóng quen thuộc đang đứng dưới mái hiên trú mưa. Nhìn thấy xe của Hàn Trầm, hai người đàn ông lập tức giơ tay vẫy vẫy.
Tô Miên rất vui mừng, Hàn Trầm cũng mỉm cười. Sau khi đỗ xe, anh cầm ô, khoác vai Tô Miên đi về phía bọn họ.
“Ôi! Khách quý đến nhà!” Tô Miên bày ra vẻ mặt kinh ngạc. “Ngọn gió nào đưa ba vị đến đây thế?” Nói xong, cô liền phì cười.
Châu Tiểu Triện lập tức phối hợp cùng Tô Miên, thở dài một hơi: “Sau khi chia tay ở thành phố Lam, bọn em rất nhớ hai người nên hôm nay đích thân tới đây thăm anh chị”.
Vừa dứt lời, cậu ta liền bị Lải Nhải gõ đầu: “Chú mày sến quá đi!”. Anh ta quay sang Tô Miên và Hàn Trầm: “Sao bây giờ hai người mới về? Mặt Lạnh nói không cần đón nên chúng tôi đợi ở đây lâu rồi, giờ đói chết đi được”.
Tô Miên bật cười. Mặt Lạnh cũng tủm tỉm, gật đầu chào Hàn Trầm. Mọi người cùng đi lên nhà, Tô Miên bất giác liếc Mặt Lạnh một cái: “Mặt Lạnh, hình như gần đây mặt anh béo hơn thì phải?”.
Mặt Lạnh còn chưa trả lời, Châu Tiểu Triện đã nói xen ngang: “Anh ấy ngày nào mà chẳng nấu canh cho bạn gái, bản thân cũng uống nên mới thế”.
Lải Nhải kể khổ: “Hai người không biết đâu. Gần đây, chúng tôi chẳng được uống canh gì cả”.
Mặt Lạnh nghiêm giọng: “Nói nhảm!”.
Câu này thể hiện rõ sự trọng sắc khinh bạn, khiến Lải Nhải và Châu Tiểu Triện than ngắn thở dài. Hàn Trầm chỉ mỉm cười mà không phát biểu ý kiến. Về phương diện bạn gái, Mặt Lạnh và Hàn Trầm đều ở một ngưỡng khác với hai đồng chí còn lại nên không thể giao lưu sâu hơn.
Nồi lẩu được bê lên, căn phòng càng trở nên ấm cúng. Bầu trời bên ngoài cửa sổ được phủ một lớp sương mù khiến cảnh sắc mơ hồ. Trong ngày đông giá lạnh dường như chỉ có căn phòng này là ấm áp.
Năm người ngồi quanh một chiếc bàn vuông nhỏ. Mặc dù hơi chật chội nhưng chẳng ai bận tâm. Lải Nhải nhận bát thịt dê nóng hổi từ tay Tô Miên, xuýt xoa: “Chậc chậc… Đúng là em gái thương lão đại thật đấy. Biết lão đại là người phương Bắc, thích ăn thịt dê nên làm món này. Nhìn ngon quá đi thôi!”.
Tô Miên đáp: “Tất nhiên rồi! Người chưa có vợ như anh sẽ không hiểu đâu!”.
Lải Nhải: “…”. Anh ta chợt phát hiện ra một sự thật đáng buồn, mỗi khi cả tổ tụ tập cùng nhau, người bị “nằm trúng đạn”(*) luôn là anh ta.
(*) “Nằm trúng đạn” là ngôn ngữ internet, chỉ một người chẳng làm gì, không gây chuyện với ai nhưng lại bị người khác công kích về mặt ngôn ngữ.
Cả nhóm ăn uống, cười nói vui vẻ. Sau khi đã no bụng, Lải Nhải đưa mắt ra hiệu lệnh cho Mặt Lạnh, Châu Tiểu Triện cũng buông đũa.
Bọn họ đến đây không chỉ đơn thuần là thăm Hàn Trầm và Tô Miên mà có việc cần báo cáo.
Mặt Lạnh uống hớp rượu cuối cùng, đặt chén xuống bàn rồi mở miệng: “Đã tìm thấy thi thể rồi”.
Căn phòng trở nên yên tĩnh trong giây lát. Tô Miên buông đũa, ngẩng đầu lên nhìn anh ta. Hàn Trầm cất giọng trầm trầm: “Cậu cứ nói đi!”.
Công trình kiến trúc ở bán đảo bị sụp đổ trên diện rộng và rất sâu. Sau khi vụ án kết thúc, công tác đào xới vẫn tiếp tục tiến hành.
Mặt Lạnh nói ngắn gọn: “Mấy hôm trước đào được vài bộ phận người, kết quả giám định DNA phù hợp với Từ Tư Bạch. Tuy nhiên, bọn họ vẫn chưa tìm thấy các bộ phận khác của anh ta. Ngoài ra, Tiểu Diêu vẫn biệt tăm biệt tích, cảnh sát đã phát lệnh truy nã toàn quốc”.
Mọi người đều im lặng. Tô Miên ngồi bất động.
“Tôi biết rồi.” Hàn Trầm nói.
Đúng lúc này, Lải Nhải đột nhiên chuyển đề tài: “Lão đại, Tô Miên! Bao giờ hai người mới quay về đội thế? Cục trưởng và Đội trưởng Tần ngày nào cũng nhắc đến hai người”. Anh ta vừa dứt lời, Châu Tiểu Triện và Mặt Lạnh đều nhìn Hàn Trầm và Tô Miên bằng ánh mắt mong chờ.
Hàn Trầm cười cười, cầm chén rượu uống một ngụm. Tô Miên nhướng mày nhìn anh.
“Tùy cô ấy!”
“Tùy anh ấy!”
Hai giọng nói đồng thời vang lên. Ba người đàn ông lập tức trêu chọc: “Ôi trời! Đúng là phu xướng phụ tùy”; “Buồn nôn quá đi!”; “Thế thì hai người mau quay về đi!”.
Lúc ba người đàn ông ra về, trời đã chạng vạng tối. Hàn Trầm lái xe đưa bọn họ về khách sạn, còn hẹn ngày mai sẽ dẫn bọn họ đi ăn chơi thỏa thích. Tô Miên thu dọn bát đĩa, cất bếp từ rồi ra ngoài ban công.
Ánh chiều tà bao phủ toàn bộ tầm nhìn của cô. Các ngôi nhà đã bắt đầu sáng đèn, khói bếp lan tỏa. Trong những con ngõ nhỏ vòng vèo ở bên dưới, có người đi lại vội vàng, có người chào hỏi, hàn huyên với người xung quanh. Đâ
