The Soda Pop
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324052

Bình chọn: 7.5.00/10/405 lượt.

u đâu cũng là bầu không khí yên bình.

Tô Miên lại dõi mắt về phía xa xa, bất động hồi lâu. Giọt lệ dần dâng trào khóe mắt.

Hàn Trầm đã về đến nhà. Anh chẳng nói một lời, đi thẳng ra ngoài ban công rồi ôm cô từ phía sau. Tô Miên nắm tay anh. Hai người yên lặng hồi lâu. Vì có anh nên thân thể cô cuối cùng cũng trở nên ấm áp.

Cơn mưa bụi không chỉ rơi xuống thành phố Giang mà còn bao trùm cả một thị trấn nhỏ ở thượng nguồn sông Trường Giang cách đó nghìn dặm.

Thị trấn ít được biết đến, đa phần là người bản địa sinh sống. Mỗi khi trời mưa, đường phố thưa thớt người qua lại. Buổi tối rét căm căm, bên ngoài chẳng thấy một bóng người.

Mấy ngày trước, ở một góc phố mới mở một cửa hàng bán hoa tươi. Đây là điều hiếm thấy trong thị trấn nhưng người dân cũng chẳng thắc mắc. Cửa hàng không có tên, nhưng hoa rất tươi và thơm ngát. Cách cửa hàng một đoạn đã có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng. Chủ cửa hàng là một người đàn ông trẻ tuổi, kiệm lời, nhã nhặn và lễ phép. Người dân trong thị trấn đều có ấn tượng rất tốt về anh ta.

Khi màn đêm buông xuống, mưa rơi lác đác, cửa hàng vẫn sáng đèn. Người đàn ông cầm kéo, chăm chú cắt tỉa cành hoa.

“Anh ơi! Cho em mua hoa cẩm chướng với!” Một thiếu nữ có vẻ là học sinh cấp ba chạy vào: “Chỉ một bông thôi!”. Cô mặc bồ đồ và đi đôi giày cũ kỹ, ba lô cũng bạc màu, có thể thấy gia cảnh rất bình thường.

“Được.” Ông chủ cửa hàng buông chiếc kéo, chọn bông hoa đẹp nhất đưa cho cô gái.

Cô gái ngắm nghĩa bông hoa, hai má hơi ửng đỏ, miệng mỉm cười: “Hôm nay là sinh nhật của mẹ em. Em tặng mẹ hoa cẩm chướng là được đúng không ạ? Bao nhiêu tiền hả anh?”.

Ông chủ nở nụ cười ôn hòa: “Có một bông hoa, coi như tặng mẹ em, em không cần trả tiền”.

Cô gái mừng rỡ chắp tay trước ngực: “Anh tốt quá! Cảm ơn anh nhiều! Em không cần phải tiết kiệm tiền ăn sáng ngày mai nữa. Lần sau lớp em có ai muốn mua hoa, em sẽ kéo các bạn đến đây. Anh cứ yên tâm đi”.

Ông chủ mỉm cười: “Cảm ơn em! Đi đường chú ý an toàn nhé!”.

“Vâng ạ.” Cô gái quay người định ra về, nhưng cô bị một bó hoa màu tím rất lớn dựng ở cạnh cửa thu hút: “Anh ơi! Đây là hoa gì thế? Đẹp quá!”.

Ông chủ trầm ngâm vài giây mới đáp: “Thất sắc cẩn(*)”.

(*) “Thất sắc cẩn” hay còn gọi là hoa bảy sắc. Thất sắc cẩn trong truyền thuyết là đóa hoa có bảy cánh, mỗi cánh hoa là một màu khác nhau. Trong tự nhiên vốn không tồn tại thất sắc cẩn chân chính, vì hoa vốn là cơ quan sinh sản của thực vật, nếu màu sắc quá loạn sẽ khiến côn trùng bị rối mắt, làm tỉ lệ thụ được phấn của hoa bị giảm. Xét từ điểm này có thể thấy, thất sắc cẩn là sự tồn tại trái tự nhiên.

Cô thiếu nữ tinh nghịch hỏi: “Anh thích loài hoa này sao? Nhiều như thế, có đắt không ạ?”.

“Không đâu, cũng không hẳn anh thích loài hoa này.” Ông chủ đáp.

Cô gái “dạ” một tiếng, chào tạm biệt ông chủ rồi ra về. Người đàn ông dõi mắt ra ngoài cửa. Muộn như vậy rồi, chắc cũng không còn khách, anh ta liền đóng cửa tiệm. Vô tình quay đầu, anh ta lại nhìn thấy bó hoa violet đó.

Đúng là anh ta không đặc biệt thích, nhưng có một số chuyện, chỉ có thể tưởng niệm bằng cách này. Hoặc là, không cần tưởng nhớ nữa.

Khóe mắt người đàn ông bỗng ươn ướt.

Bị chôn sâu dưới lòng đất, trở thành đống hài cốt lạnh lẽo mới là kết cục mà bọn họ đáng nhận được, là sự trừng phạt mà bọn họ nên gánh vác.



Sự tồn tại đơn giản nhất của vũ trụ.

Giao thoa xen kẽ.

Hình thức phức tạp nhất của sinh mệnh.

Sáng mất tối được.

Cuộc đời của mỗi con người đều không giống nhau, nhưng khác ở điểm nào?

Khi em ngẩng đầu ngắm bầu trời, khi em dõi mắt xuống mặt đất, có bao giờ em nhìn thấy tôi?

Tôi bình thường như vậy, có lẽ cũng sẽ sống hết cuộc đời tầm thường như mọi người.

Nhưng đó cũng là tôi, người sợ hãi bị phụ lòng, người khao khát được trân trọng.

Em có từng mơ thấy đôi mắt tôi? Em có từng nhớ tới đôi câu vài lời, nhớ tới đường nét mơ hồ của tôi?

Em có từng chìm đắm trong giấc mộng đẹp, đến mức không muốn tỉnh dậy, không nỡ quay đầu như tôi?

Em có biết, tôi đã từng trao cả tấm chân tình cho em? Trước khi tìm thấy em, sau khi để mất em, hạnh phúc đã rời xa tôi mãi mãi.

(*) Trang sinh hiểu mộng kể câu chuyện Trang Tử một lần nằm mơ thấy mình hóa thành bướm. Lúc tỉnh dậy, ông phát hiện mình vẫn là Trang Tử. Ông không rõ mình mơ thấy Trang Tử làm bướm hay bướm làm Trang Tử. Câu chuyện chứa đựng một vấn đề triết học: con người làm thế nào để nhận thức được sự chân thực.

Lần đầu Tô Miên gặp Hàn Trầm là vào một buổi chiều nắng vàng rực rỡ. Lúc đó, cô còn là sinh viên năm thứ hai trường đại học Công an, cũng là học trò ưng ý nhất của giáo sư Hứa Mộ Hoa. Giáo sư Hứa thường giúp Sở Công an thành phố phá án nên cô cũng hay xuất hiện ở đấy.

Hôm đó là thứ Sáu, mọi người đa phần đều ra ngoài làm việc. Cả khu văn phòng rộng lớn của đội hình sự không một bóng người. Nhiệm vụ của Tô Miên là đến lấy một tập hồ sơ cho giáo sư. Vốn là kẻ mù đường bẩm sinh, cô đi xuyên qua hành lang này đến hành lang khác mãi vẫn không tìm thấy phòng Lưu trữ hồ sơ mà người bảo vệ nói là “rất dễ tìm, cứ rẽ trái rồi rẽ phải, sau đó đi