kiên nhẫn. Còn Hàn Trầm chỉ ngồi vắt chân ở đó, chẳng nói một lời. Một lúc sau, anh đột nhiên ngắt lời chị ta: “Chị nói hay thật đấy”. Gương mặt nạn nhân lộ vẻ cảm động. Kết quả, anh chàng cảnh sát đẹp trai nhếch miệng: “Nói một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa đi vào chủ đề chính, đúng là giỏi quá. Đợi khi nào vụ án kết thúc, chị hãy đi tới chân cầu vượt biểu diễn tấu hài, đảm bảo nổi tiếng hơn Quách Đức Cương(*) ấy chứ”.
(*) Quách Đức Cương: diễn viên tấu hài, diễn viên điện ảnh và truyền hình kiêm chủ trì talk show nổi tiếng Trung Quốc.
Nữ cảnh sát không nhịn được cười, vội làm động tác ngăn anh lại. Tô Miên ở bên cạnh hứng thú theo dõi, còn nạn nhân gào lên: “Tôi phải khiếu nại mới được. Cảnh sát các cậu phục vụ nhân dân kiểu này đấy à?”.
Hàn Trầm tựa người vào thành ghế, trả lời dứt khoát: “Vớ vẩn! Trong khoảng thời gian chị chậm trễ vừa rồi, chúng tôi có thể cứu được biết bao nhiêu mạng sống rồi. Rốt cuộc chị có báo án hay không? Không báo thì mời đi ra ngoài cổng rồi rẽ phải, lên chuyến xe buýt số 65 là có thể đến cầu vượt”.
Tô Miên bật cười thành tiếng. Hàn Trầm quay đầu về phía cô. Đôi mắt đen của anh toát ra vẻ lạnh nhạt. Khi ánh mắt hai người giao nhau, cô quay đi chỗ khác một cách tự nhiên, nhưng vẫn cảm nhận được anh nhìn mình một lúc mới thôi.
Khi ấy, Hàn Trầm tuổi trẻ khí thế hùng hổ nên càng không biết tiết chế. Anh là người có tỷ lệ phá án gần như cao nhất trong Sở, nhưng cũng bị khiếu nại nhiều nhất. Lãnh đạo Sở khóc dở mếu dở, đành mắt nhắm mắt mở cho qua. Họ biết, trước sau gì góc cạnh sắc nhọn của anh cũng sẽ bị năm tháng mài mòn. Tương lai anh sẽ trở thành người cảnh sát chững chạc, trầm ổn.
Sau đó, không ai có thể ngờ, góc cạnh sắc nhọn của Hàn Trầm lại bị bào mòn nhanh đến thế. Chỉ trong vòng một năm, thậm chí chỉ một đêm sau vụ án đẫm máu 420, khi tỉnh dậy từ cơn hôn mê, Hàn Trầm ngang ngược của quá khứ đã không còn tồn tại.
Anh nhanh chóng quay lại đội hình sự nhưng con người đã hoàn toàn thay đổi. Tựa như cảnh sát lâu năm mất hết sự nhiệt tình, anh cũng không còn nói những lời châm chọc đồng nghiệp nữa. Anh yêu cầu khắt khe với công việc, gần như không có tình người. Phần lớn thời gian, anh chỉ trầm mặc hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác. Ngoài ra, ánh mắt của Hàn Trầm chỉ còn lại một màu u ám, cho thấy cuộc sống của anh không được tốt lắm.
Sau khi trở nên thân quen, Tô Miên mới dần dần hiểu rõ con người anh. Cô phát hiện, ngoài công việc khô khan và căng thẳng, cuộc sống của anh cũng muôn màu muôn vẻ. Cô thường xuyên nhìn thấy một vài thanh niên trẻ tuổi đỗ xe bên dưới cổng cơ quan đợi anh. Hết giờ làm, Hàn Trầm cởi bỏ bộ cảnh phục, thay áo khoác, lái chiếc Land Rover của mình phóng theo bọn họ.
Có lúc anh nói chuyện điện thoại ở văn phòng, Tô Miên nghe thấy nhiều cái tên xa lạ như câu lạc bộ XX, quán bar YY, nhà hàng ZZ… Nghe qua cũng biết là nơi ăn chơi tốn kém. Tuy nhiên, cô chưa bao giờ nhìn thấy Hàn Trầm đi cùng con gái. Những người cảnh sát hình sự khác tiết lộ: “Hàn Trầm vẫn chưa có bạn gái”. Khi cô hỏi nguyên nhân tại sao, họ đáp: “Ai mà biết được, chắc là do cậu ấy kén quá”.
Thỉnh thoảng, anh cũng mang rượu thuốc đến chia cho các đồng nghiệp. Về gia thế của mình, anh không giấu giếm, rất thản nhiên. Tuy xuất thân danh giá nhưng anh không bao giờ tỏ thái độ đứng trên người khác. Đây cũng là điểm khiến anh được lòng mọi người.
Trong con mắt của Hàn Trầm, Tô Miên là một cô gái thú vị. Tuy chỉ là sinh viên nhưng mỗi khi nhắc đến đề tài tâm lý tội phạm, cô luôn tỏ ra có khí thế. Rõ ràng chỉ là một trợ lý nho nhỏ nhưng mỗi khi có người nghi ngờ chuyên ngành của mình, cô sẽ giảng giải một thôi một hồi. Hàn Trầm từng chứng kiến, cô khiến cả đám cảnh sát hình sự á khẩu đến mức không thể thốt ra lời.
Một cô gái sôi nổi như vậy nhưng lúc làm việc lại đặc biệt yên tĩnh. Mấy lần Hàn Trầm đi ngang qua văn phòng tạm thời của giáo sư Hứa ở Sở Công an, nhìn thấy cô ngồi đối diện giáo sư, trong tay là tập hồ sơ dày, bên cạnh là một chiếc cốc sứ loại các ông già thường dùng, nước trà bốc khói nghi ngút. Là một cô gái trẻ trung xinh đẹp nhưng cô lại rất hòa hợp với người già, thậm chí có thể ngồi bên cạnh giáo sư cả ngày hoặc mấy ngày liền. Gương mặt trắng ngần cùng đôi mắt long lanh của cô phản chiếu lên cửa kính, tựa như một bức tranh đẹp đẽ. Những lúc như vậy, trong đầu Hàn Trầm tự dưng bất ra câu: “Tĩnh nhược xử tử, động nhược thoát thố”(*).
(*) Tĩnh nhược xử tử, động nhược thoát thố: Lúc yên lặng thì có sự thanh tĩnh trầm ổn như con gái chưa xuất giá. Lúc cử động thì nhanh nhẹn như con thỏ trốn khỏi kẻ thù.
Tất nhiên, đám đàn ông thường “tình cờ” đi ngang qua văn phòng của Tô Miên không chỉ có mình Hàn Trầm. Có đồng nghiệp ra mặt theo đuổi, liền bị Tô Miên từ chối thẳng thừng. Dần dần, cô trở thành bông hoa nhiều gai khó hái trong lòng những người cảnh sát còn độc thân. Bọn họ nóng lòng chờ xem bông hoa này cuối cùng sẽ rơi vào tay ai.
Tô Miên và Hàn Trầm lần đầu tiên ở riêng bên nhau là vào một ngày cuối tuần không lâu sau đó. Hôm ấy, cô ở lại văn phòng làm thêm. Tầm chạng