tay ôm cổ anh, đôi mắt lấp lánh ý cười. Trong lòng Hàn Trầm vụt qua rất nhiều tâm tình. Mấy ngày qua, ruột gan anh nóng như lửa đốt. Đó là thứ tình cảm mãnh liệt và sâu sắc mà anh chưa từng có trong hơn hai mươi năm cuộc đời. Anh nhớ đến cảnh tượng hồi nãy, khi anh đứng trong ngõ, nhìn cô xuống xe. Sắc mặt cô lãnh đạm, ánh mắt vô hồn. Anh biết, thỉnh thoảng, cô phải vô tình mà hữu ý bộc lộ một vài nét đặc trưng của người có vấn đề về tâm lý, để giành được sự tin tưởng của chúng. Nhưng chứng kiến cô như vậy, anh vẫn cảm thấy nhức nhối trong tim.
Hàn Trầm nằm sấp trên người Tô Miên, bắt đầu hôn cô mãnh liệt.
“Được rồi…”, cô mỉm cười đẩy người anh: “Không hôn nữa. Chẳng phải chúng ta giảng hòa rồi hay sao?”.
Hàn Trầm không những không nhúc nhích, còn nắm chặt cổ tay Tô Miên.
Cô chớp chớp mắt, có chút bối rối: “Anh muốn làm gì thế?”.
Hàn Trầm bế ngang người cô đi vào phòng ngủ, đặt cô nằm xuống chiếc giường đơn nhỏ.
“Hàn Trầm, anh…” Cô vừa định ngồi dậy, anh lại đẩy cô nằm xuống. Bao nhiêu phiền não đã bị Tô Miên gạt bỏ sang một bên. Bây giờ chứng kiến anh cởi áo jacket, áp sát người mình, cô chỉ cảm thấy vừa căng thẳng vừa kích thích, cũng có chút ngượng ngùng.
Dưới ánh đèn vàng dịu dàng, Hàn Trầm chống hai tay bên người cô, từ từ cúi xuống. Đôi mắt đen như bùng cháy một ngọn lửa.
“Cho anh nhé!” Anh cất giọng trầm khàn.
Dáng vẻ của anh lúc này vô cùng gợi cảm. Mặt Tô Miên nóng ran, thân thể tự động mềm nhũn. Cô không muốn thừa nhận, hai người ở bên nhau lâu như vậy mà bản thân vẫn bị anh “phóng điện”.
“Anh vô lại…”
Hàn Trầm giữ hai tay cô. Khóe mắt anh thấp thoáng ý cười vui vẻ, gương mặt phiếm hồng.
“Hôm nay anh sẽ giở trò vô lại cho em thấy.” Anh nói.
Đêm dài đằng đẵng, tuyết dường như vĩnh viễn không ngừng rơi. Trong căn phòng nhỏ bật lò sưởi, dùmặc gì trên người, Tô Miên vẫn nóng đến mức mồ hôi đầm đìa.
Khi hai thân thể quấn quýt, cô mới cảm nhận thế nào là thân mật thật sự. Cho dù có lúc, Hàn Trầm biểu hiện không thành thục nhưng rất kiên định. Dần dần, hai người thả lỏng bản thân, nhanh chóng có cảm giác hai cơ thể hòa làm một.
Lúc anh tiến vào, cô thật sự hơi đau, tính xấu lại nổi lên: “Đau chết đi được! Em không làm nữa!”. Dù bình thường rất yêu thương chiều chuộng cô nhưng vào thời khắc này, Hàn Trầm làm sao có thể rút lui. Bất động vài giây, anh lên tiếng: “Lúc tập đấm bốc, em trúng một đòn của anh còn không sợ đau, bây giờ lại kêu đau?”.
Tô Miên than thầm một tiếng, quả nhiên nghe anh giở giọng lưu manh: “Em chịu được nắm đấm của anh, vậy mà chuyện cỏn con này… cũng không chịu nổi?”.
Tô Miên trừng mắt với anh. Anh nửa cười nửa không, tiếp tục tiến vào. Ở giây phút này, lần đầu tiên trong đời anh có cảm giác dễ chịu hơn cả khi được đả thông hai mạch Nhâm Đốc.
Thấy anh hơi ngây ra, Tô Miên hỏi: “Anh sao thế?”.
Hàn Trầm đáp: “Dễ chịu”.
Tô Miên liền cầm gối đập anh.
Khoảng thời gian tiếp theo, Tô Miên trải qua cảm giác vừa kích thích vừa ngọt ngào. Cô không biết đêm đầu tiên của người khác thế nào, còn cô toàn thân rã rời, tựa như vừa đánh nhau một trận vói anh vậy. À, không phải đánh nhau, mà là anh đơn phương giải quyết cô.
Cuối cùng, hai người mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Thân thể anh vẫn quấn chặt lấy cô, mười đầu ngón tay đan xen.
Lúc tỉnh dậy, Tô Miên phát hiện có tia nắng lọt qua rèm cửa sổ. Chắc là trời đã sng, chỉ là căn phòng đóng kín nên vẫn tối lờ mờ. Hàn Trầm đã thức giấc, mặc áo sơ mi và quần dài ngồi cạnh giường. Cô không thấy rõ mặt anh, chỉ cảm thấy anh đang nhìn cô chăm chú, không biết bao lâu rồi.
Tô Miên mơ mơ màng màng cuộn chăn ngồi dậy. Cảm giác đau nhức trên toàn thân nhắc nhở cô tối qua hai người đã phóng túng và cuồng nhiệt đến mức nào.
“Anh phải đi rồi sao?” Cô hỏi nhỏ.
“Chưa.” Nói xong, anh rút từ túi áo ra một hộp nhẫn nhỏ. Tô Miên nhìn anh không chớp mắt. Anh đứng dậy, quỳ một chân xuống cạnh giường, mở nắp hộp đưa đến trước mặt cô.
“Hãy gả cho anh, Tô Miên.” Anh ngẩng mặt, đồng thời nắm lấy tay cô. Còn cô cuộn chăn, ngồi bất động, ngơ ngẩn nhìn anh.
Anh đã cầu hôn cô vào một buổi sáng mùa đông bình thường, trong căn phòng chật hẹp. Không phải là nơi hoa lệ cũng chẳng có mấy trò lãng mạn.
“Đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn.” Anh cất giọng trầm thấp mà rõ ràng. “Cuộc đời này, ngoài em ra, anh sẽ không lấy ai khác.”
Tô Miên giơ tay ôm cổ Hàn Trầm, ngả vào lòng anh: “Em đồng ý!”.
Đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn. Cuộc đời này, ngoài em ra anh sẽ không lấy ai khác.
Anh yêu một cô gái. Cô ấy ấm áp như ánh dương, dũng cảm như chiến binh.
Tình yêu của anh rất đơn giản và bình thường. Nhưng cuộc đời này anh chỉ nói một lần.
Dù qua thiên sơn vạn thủy, năm tháng ngày dài, anh cũng chỉ thổ lộ với mình em.
Dù cho đông hạ thất thường, lang bạt khắp nơi, gian nan trắc trở, anh cũng nguyện dành cho em mọi điều tốt đẹp.
(*) “Ngủ say” âm Hán Việt là “Trầm Miên”, ghép tên hai nhân vật chính.
“Ngày 18 tháng 4. Thứ Bảy, thời tiết u ám. Kế hoạch của tôi tiến triển rất thuận lợi. Bọn chúng đã tin tôi giết người. Có được điều này là nhờ sự thu xếp của Hàn Trầm và t
