y cây thuốc lá ngon”.
Sau khi mở cửa, ông Châu lại quay về căn phòng nhỏ của mình. Bạch Cẩm Hi giơ tay bật đèn rồi quay sang Hàn Trầm.
Anh đã cởi mũ, ném xuống bàn rồi ngẩng đầu quan sát xung quanh. Không biết có phải do ảo giác, cô cảm thấy ánh mắt anh dường như có chút biến đổi. Bình thường, đôi mắt ấy chỉ có duy nhất vẻ lạnh lẽo và thâm trầm bức người, nhưng vào thời khắc này, nó lại rất bình tĩnh và tập trung như thể đây mới là việc anh thật sự quan tâm.
“Anh muốn tìm thứ gì? Để tôi giúp anh.” Bạch Cẩm Hi lên tiếng.
“Cô không cần bận tâm.” Hàn Trầm vừa nói vừa đi vào trong dãy tủ đựng hồ sơ.
Bạch Cẩm Hi cũng không miễn cưỡng, tự động tìm một chiếc ghế ngồi xuống, dõi theo bóng lưng anh.
Về lý mà nói, Đồn trưởng của cô có mối quan hệ khá rộng trong Cục, lại rất sùng bái Hàn Trầm. Vậy mà anh không nhờ Đồn trưởng, lại đi tìm một “tiểu tốt” là cô, còn đến nơi lưu trữ hồ sơ vào lúc nửa đêm, đội mũ che mặt, không thông qua thủ tục đường hoàng. Tất cả điều này chứng tỏ, anh không muốn cho người khác biết.
Được thôi, vậy thì cô cũng tuyệt đối không nhiều lời.
Bạch Cẩm Hi ngồi ở ghế một lúc. Bận rộn suốt cả ngày nên cơn buồn ngủ nhanh chóng ập đến. Làm nghề cảnh sát hình sự phải rèn luyện bản lĩnh ngủ mọi lúc mọi nơi, cô quan sát chung quanh, cuối cùng quyết định trèo lên bàn nằm ngủ cho thoải mái.
Hàn Trầm đứng trước tủ hồ sơ “Nhân khẩu mất tích và người chết không rõ lai lịch” xem xét một lúc lâu. Sau đó, anh rút ra mười mấy tập hồ sơ. Chỗ này kê tủ san sát rất chật hẹp, cũng không đủ ánh sáng nên anh cầm hồ sơ đi ra ngoài.
Vừa đi khỏi dãy tủ, Hàn Trầm liền nhìn thấy Bạch Cẩm Hi đang nằm ngủ rất say trên bàn. Cô nằm nghiêng về bên phải, quay mặt về phía anh, tư thế ngủ co quắp, thiếu cảm giác an toàn.
Hàn Trầm liếc cô một cái rồi đi tới chiếc ghế ở một góc bàn ngồi xuống, bắt đầu lật giở hồ sơ.
“Khụ khụ… con bé Tiểu Bạch này.” Ông Châu từ ngoài đi vào phòng, trên tay cầm tấm thảm mỏng. Hàn Trầm nhướng mày nhìn ông rồi lại tiếp tục đọc tài liệu.
“Tuy bây giờ là mùa hè nhưng cũng không thể ngủ như vậy.” Ông đắp tấm thảm lên người Bạch Cẩm Hi. “Chàng trai, cậu phải trông chừng con bé chứ.”
Hàn Trầm ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp gương mặt của Bạch Cẩm Hi. Nhìn từ góc độ này, cặp lông mày của cô giãn ra, đôi môi mím lại, má hơi phúng phính. Bộ dạng của cô lúc ngủ không còn vẻ mạnh mẽ, gai góc mà ngược lại có chút ngây thơ như trẻ con.
“Vâng.” Anh khẽ đáp. “Chú, ở đây có thể hút thuốc không?”.
Ông Châu: “Cậu cứ hút đi, cẩn thận đừng để rơi vào giấy tờ là được”.
Hàn Trầm nghiêng đầu châm một điếu thuốc rồi rút một điếu đưa cho ông Châu. Ông cũng không khách sáo, lập tức đưa lên miệng.
“Thuốc ngon thật.” Ông chậc chậc hai tiếng. “Cậu đang tìm ai vậy? Tôi biết rất rõ từng hồ sơ ở đây. Cậu cứ nói ra, tôi sẽ giúp cậu, làm vậy đỡ lãng phí thời gian.”
Hàn Trầm im lặng vài giây mới lên tiếng: “Tôi muốn tìm một cô gái”.
“Ờ…” Ông Châu gật đầu. “Có tất cả một trăm bốn mươi bảy người phụ nữ bị mất tích hay qua đời mà không rõ lai lịch được lưu giữ hồ sơ ở đây trong mười mấy năm qua. Cậu muốn tìm ai? Tên là gì? Bao nhiêu tuổi? Có ảnh không?”
Hàn Trầm quay đầu nhìn ông, hít một hơi thuốc mới đáp: “Không có tên, tôi cũng không rõ dung mạo, không biết cô ấy còn sống hay đã chết. Cô ấy mất tích từ năm năm trước, có lẽ đã qua đời, cũng có thể từ Bắc Kinh đến tỉnh K, Tuổi tác… chắc từ 20 – 30 tuổi. Tôi chỉ biết có thế thôi”.
Ông Châu “a” một tiếng: “Không có tên, cũng không rõ dung mạo. Thế thì tìm kiểu gì?”. Ông ngẫm nghĩ, lại lên tiếng: “Bây giờ đúng là chẳng nghĩ ra cô gái nào phù hợp với điều kiện của cậu”.
Hàn Trầm cười cười: “Không sao, cảm ơn chú. Tôi tự tìm là được”. Nói xong, anh cúi đầu tiếp tục nghiên cứu tư liệu.
Có lẽ vì không giúp được gì cho anh, ông Châu cảm thấy ái ngại nên lại hỏi: “Chàng trai, người cậu đang tìm là gì của cậu? Sau này tôi sẽ lưu ý giúp cậu”.
Hàn Trầm dừng động tác, im lặng một lúc lâu.
“Cô ấy là vị hôn thê của tôi.” Anh cất giọng trầm trầm.
Ông Châu “ờ” một tiếng, đột nhiên ngẩn người: “Vị hôn thê ư? Vậy tại sao cậu không biết tên tuổi và dung mạo của cô ấy?”.
Hàn Trầm nheo mắt, hít một hơi thuốc, bình thản trả lời: “Năm năm trước, tôi từng bị thương nên nhiều thứ không còn nhớ rõ”.
Bạch Cẩm Hi ngủ chập chờn, có cảm giác ai đó đang đẩy người mình. Cô hé mắt, dường như nhìn thấy một gương mặt đàn ông quen thuộc dưới ánh đèn mông lung.
“Bạch Cẩm Hi, cô đã tỉnh chưa?” Giọng nói trầm thấp vang lên.
Bạch Cẩm Hi trở mình, lẩm bẩm: “Chưa tỉnh!”.
Hàn Trầm đứng cạnh bàn, nhìn cô xoay người sang hướng khác, tiếp tục co ro như con tôm. Anh gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn, trong khi ông Châu dường như lường trước tình huống này, cố nhịn cười, đi ra ngoài.
Hàn Trầm túm cánh tay Bạch Cẩm Hi, lôi cô khỏi mặt bàn.
Bạch Cẩm Hi thực sự buồn ngủ. Mấy ngày qua bận rộn điều tra vụ án nên cô hầu như không chợp mắt, hôm nay vốn định về nhà ngủ bù lại bị lôi đến đây. Tuy bị Hàn Trầm kéo ngồi dậy nhưng cô vẫn nhắm tịt mắt, đầu ngoẹo sang một bên, mái tóc dài rũ rượi.
“Đi thôi!” Hàn Trầm lên t
