Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324243

Bình chọn: 7.5.00/10/424 lượt.

ng hồi tưởng lại mới thấy, cô cũng có một nửa trách nhiệm. Nói chung là “tại anh tại ả, tại cả đôi bên”.

Ngẫm nghĩ kỹ mới thấy, thật ra anh cũng là một người cá tính. Mấy ngày qua nghe đồng nghiệp tán gẫu, nhà họ Hàn tương đối có thế lực trong ngành công an ở Bắc Kinh. Hàn Trầm cũng được coi là con cháu cán bộ xuất thân từ “đại viện”(*). Vậy mà anh lại từ bỏ tiền đồ xán lạn ở Bắc Kinh, cũng không chịu làm chuyên gia ở Bộ Công an, mà về địa phương làm một cảnh sát hình sự bình thường.

(*) “Đại viện” chỉ những khu nhà ở dành riêng cho quan chức các ban ngành, quân đội…

Có điều, trên người anh vẫn toát ra phong thái của công tử nhà quyền quý. Phương diện khác không biết thế nào nhưng riêng khoản trang phục, hút thuốc và cách nói chuyện, hành xử đều khác người bình thường.

Tuy nhiên, nguyên nhân khiến Bạch Cẩm Hi thay đổi cách nhìn về anh, là từ buổi tối hôm hai người cùng truy đuổi tội phạm. Tuy anh vẫn chẳng để ý đến cô nhưng khi biết cô mắc chứng sợ độ cao, anh đã lập tức ra tay giúp đỡ. Có thể thấy, anh không phải loại người lòng dạ sắt đá.

Nguyên nhân thứ hai khiến cô thay đổi suy nghĩ, chính là việc Hàn Trầm chịu giúp cô phá án. Anh đưa ra quan điểm mạch lạc, sắc bén bằng thái độ trung lập và trầm ổn. Tất nhiên, vụ án cưỡng hiếp này có lẽ chỉ thể hiện một phần nhỏ tài năng của anh, nhưng cũng đủ để khiến Bạch Cẩm Hi có cái nhìn khác về anh.

Vì vậy, một chút không vui và so đo hơn thua trong lòng cô đã tan biến theo đà tiến triển của vụ án.

Tầm chạng vạng, Bạch Cẩm Hi ngồi trong thùng xe gặm đùi gà. Trước mặt cô là sáu màn hình theo dõi, lần lượt giám sát mọi nơi trong nhà máy Lam Tinh như cổng ra vào, nhà xưởng, ký túc xá…

Đối tượng tình nghi đã được xác định. Để tránh rút dây động rừng, họ triển khai hoạt động giám sát 24/24, một khi tìm ra chứng cứ, hoặc đối tượng lại có chiều hướng phạm tội, họ sẽ lập tức bắt giữ hắn.

Hôm nay là lịch trực của Bạch Cẩm Hi và một người cảnh sát hình sự tên Tiểu Tề. Tiểu Tề đi mua nước, còn lại một mình Bạch Cẩm Hi căng mắt ra quan sát màn hình.

Màn đêm từ từ buông xuống. Bạch Cẩm Hi xử lý hết hộp cơm, vươn vai vận động xương cốt rồi lại tiếp thục theo dõi.

Một tiếng động vang lên, cửa thùng xe mở ra, có người nhảy lên trên, mang theo không khí nóng bức từ bên ngoài vào. Bạch Cẩm Hi lên tiếng mà không ngoảnh đầu: “Về rồi à?”. Cô cầm túi đựng hộp cơm đưa ra đằng sau: “Tiện tay vứt đi giúp tôi”.

Cô lại giơ tay về phía sau: “Trà sữa của tôi đâu?”.

Đợi mãi cũng không thấy, cô ngoắc ngoắc ngón tay: “Nhanh lên, tay chân cậu chậm chạp quá đấy”. Vừa định quay đầu, cô liền nghe thấy một giọng đàn ông trầm thấp, lạnh nhạt truyền tới: “Không có”.

Bạch Cẩm Hi giật mình, lập tức ngoảnh đầu về phía người vừa lên tiếng. Hôm nay, anh mặc áo phông đen, quần thể thao màu xám. Thùng xe tối mờ mờ nên gương mặt anh có chút mông lung, chỉ riêng đôi mắt vẫn hun hút như màn đêm.

Bạch Cẩm Hi vội vàng lên tiếng: “Thần thám Hàn, anh đã đến rồi à? Vừa rồi tôi còn tưởng là Tiểu Tề”. Nên mới sai vặt anh.

Hàn Trầm không có bất cứ biểu hiện nào khác. Anh ngồi xuống chiếc ghế sau lưng cô rồi mở miệng: “Đi rót cho tôi cốc nước”.

Bạch Cẩm Hi: “…”.

Quả nhiên anh làm sao có thể để người khác sai khiến không công cơ chứ?

Góc thùng xe đặt một bình nước khoáng rất lớn, Bạch Cẩm Hi đứng dậy, lặng lẽ đi rót nước đưa cho anh.

Hàn Trầm cầm lấy rồi đưa lên miệng uống. Bạch Cẩm Hi phát hiện, động tác của anh rất tao nhã. Dù có vẻ khát nước nhưng anh vẫn uống tương đối chậm. Cô quan sát một lượt, thấy áo anh ướt đẫm mồ hôi, quần dính vài vết bùn đất, chứng tỏ anh vừa ở bên ngoài một lúc lâu.

Người đàn ông này quả là thần bí.

Liên tưởng đến tin đồn vô tổ chức, vô kỷ luật, thường xuyên xin nghỉ làm và biến mất của anh, lại liên tưởng đến thông tin anh thường ra vào khu phố nghèo và khu “đèn đỏ”, Bạch Cẩm Hi đoán, có lẽ anh đang tìm kiếm thứ gì, hoặc một người nào đó.

Tìm kiếm bao năm vẫn không chịu bỏ cuộc, thần thám Hàn đúng là người có lòng kiên trì.

Hàn Trầm đưa chiếc cốc không cho Bạch Cẩm Hi, vừa vặn chạm phải ánh mắt dò xét của cô.

Bạch Cẩm Hi coi như đã xoá bỏ hiềm khích trước đó, kề vai tác chiến với anh nên ngữ khí cũng thoải mái hơn: “Thần thám Hàn khát lắm phải không? Có cần uống thêm cốc nữa không?”.

Khoé mắt Hàn Trầm vụt qua ý cười, nhưng giọng nói vẫn lãnh đạm: “Không cần, chúng ta bàn về vụ án!”.

Lúc này, cửa thùng xe lại mở ra, Tiểu Tề xuất hiện ở bên ngoài. Nhìn thấy Hàn Trầm, anh ta hơi bất ngờ, nhưng lập tức tỏ thái độ cung kính. Bạch Cẩm Hi đưa tập tài liệu cho anh, đồng thời mở miệng: “Đối tượng tình nghi tên Trần Ly Giang, năm nay hai mươi bảy tuổi, là thợ kỹ thuật rèn dập bậc một của nhà máy Lam Tinh. Lúc mới vào làm việc, đối tượng từng ở phân xưởng đóng gói hai năm. Đối tượng đã ly hôn, vợ cũ tên Hứa Doanh là hướng dẫn viên du lịch, một năm trước ngoại tình nên ly hôn với anh ta”.

Ba người cùng dõi mắt về một màn hình giám sát. Đó là nhà của Trần Ly Giang. Hắn vừa đi làm về, trên người vẫn mặc bộ đồ công nhân màu xanh. Hắn có thân hình cao lớn và diện mạo sáng sủa.

N


Polly po-cket