nước mắt trên mặt cô, anh liền nghe thấy một giọng nói lạnh nhạt truyền tới: “Người ta đã khóc như thế rồi, anh còn hôn được sao?”.
Từ Tư Bạch liền dừng động tác, nhướng mày nhìn đối phương. Nhưng Hàn Trầm vẫn cúi đầu đọc báo, sắc mặt bình thản, giống như không thấy chuyện đang diễn ra.
Cuối cùng Từ Tư Bạch vẫn giơ tay lau nước mắt cho Bạch Cẩm Hi. Dù đang trong mơ nhưng dường như cô vẫn cảm nhận được sự vỗ về từ thế giới bên ngoài. Cô lẩm bẩm câu gì đó, chân mày giãn ra, nước mắt ngừng rơi.
Đúng lúc này, cửa văn phòng mở ra, Châu Tiểu Triện đi vào.
Bắt gặp cảnh lão đại ngủ say, trong khi hai người đàn ông một đứng một ngồi, âm thầm đối mắt, cậu ta cảm thấy hơi kỳ quặc nhưng cũng chẳng suy nghĩ sâu xa mà mỉm cười chào hỏi Từ Tư Bạch rồi đặt một tập tài liệu lên bàn Hàn Trầm: “Cảnh sát Hàn, còn một hồ sơ nữa”.
Từ Tư Bạch xách cặp lồng cơm đi ra ngoài. Đến cửa, anh đột nhiên dừng bước, mở miệng gọi: “Tiểu Triện!”.
“Vâng.” Châu Tiểu Triện quay sang anh.
“Hãy chăm sóc tốt lão đại của cậu.” Từ Tư Bạch điềm nhiên nói: “Đừng để bất cứ người nào… bắt nạt cô ấy”.
Châu Tiểu Triện ngây ra, Hàn Trầm cũng nhướng mày nhìn anh.
Châu Tiểu Triện lén liếc qua Hàn Trầm, nghĩ bụng: Ai có thể bắt nạt lão đại cơ chứ? Có lẽ, người duy nhất bắt nạt chị ấy chính là vị này. Bác sĩ Từ ghen rồi, ghen rồi kìa!
Ngoài mặt, cậu ta không tỏ thái độ, chỉ cười hì hì: “Bác sĩ Từ cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc lão đại tử tế”.
Sau khi Từ Tư Bạch ra về, Châu Tiểu Triện cũng đi ra phòng ngoài. Hàn Trầm nhìn Bạch Cẩm Hi một lúc rồi lại tiếp tục cúi đầu đọc báo.
Bạch Cẩm Hi lại nằm mơ, vẫn là khu rừng âm u, thác nước trắng xoá, bãi cỏ ẩm ướt ở dưới chân. Người đàn ông vẫn ngồi dưới thác nước, nhìn cô chăm chú.
“Anh là ai?” Cô hỏi.
Anh ta lặng thinh. Mãi cho tới khi đôi mắt đen ngấn nước, anh ta mới cất giọng trầm thấp bên tai cô: “Đợi em tốt nghiệp rồi kết hôn. Cuộc đời này, ngoài em ra, anh sẽ không lấy ai khác”.
Bạch Cẩm Hi nhoẻn miệng cười. Người đàn ông cũng mỉm cười với cô.
Đúng lúc này, Bạch Cẩm Hi đột nhiên nghe thấy tiếng gào khóc của một người phụ nữ. Cô đưa mắt quan sát xung quanh, phát hiện chẳng có một ai. Khi cô quay đầu, người đàn ông đã biến mất.
Bốn bề sương mù dày đặc nên chẳng nhìn rõ thứ gì. Cô bỗng phát hiện, bản thân đang khóc. Một mình cô đứng giữa khu rừng rậm âm u như nấm mồ, khóc xé ruột xé gan.
Giấc mơ là sự phản chiếu của thế giới hiện thực. Giấc mơ là một sự lưu đày của tiềm thức. Nhưng nếu cô từng yêu tha thiết một người, từng vì anh mà đau đớn khôn cùng, vậy thì tại sao những năm qua, cô chẳng nhớ gì đến anh? Tại sao cô lại quên sạch mọi ký ức về anh?
Bạch Cẩm Hi từ từ mở mắt.
Đập vào mắt cô đầu tiên là bàn ghế, tấm bảng trắng, máy tính… quen thuộc, chỉ là xung quanh tối mờ mờ.
Trời đã tối rồi?
Cô lau nước mắt, ngồi thẳng dậy. Hoá ra không phải trời tối mà là rèm cửa sổ bị đóng kín từ bao giờ. Hàn Trầm ngồi ở nơi không có ánh sáng nên cô không nhìn rõ gương mặt anh.
Mấy hộp cơm trên bàn cũng biến mất, Từ Tư Bạch đã ra về.
Bạch Cẩm Hi khịt khịt mũi. Người đàn ông này giữa ban ngày ban mặt bày ra trò âm u tăm tối như vậy để làm gì chứ?
Kể từ lần đầu tiên cô gặp anh, dường như anh luôn thâm trầm, bí ẩn như vậy.
“Bạch Cẩm Hi!” Anh đột nhiên gọi tên cô.
“Gì thế?” Cô cất giọng hơi khàn khàn. Cuộc đối thoại trong căn phòng tối khiến người ta có một cảm giác trống trải khó tả.
“Cô khóc đã đủ chưa?” Anh hỏi.
Bạch Cẩm Hi đờ người. Quả nhiên anh đã nhìn thấy cô khóc, mất mặt quá đi.
“Tôi sẽ giúp cô phá vụ án này.” Anh nói tiếp.
Bạch Cẩm Hi hơi bất ngờ. Im lặng vài giây, cô hỏi: “Sao tự dưng anh lại tốt bụng thế? Điều kiện là gì?”.
“Ha…” Anh cười khẽ một tiếng. “Điều kiện là cô giúp tôi làm một việc.”
“Việc gì?”
“Việc riêng.”
Bạch Cẩm Hi ngẫm nghĩ rồi trả lời dứt khoát: “Được thôi”.
Hàn Trầm châm một điếu thuốc, đốm lửa lập loè hắt lên gương mặt anh.
Bạch Cẩm Hi đứng dậy kéo sợi dây, mở rèm cửa. Ánh nắng chói chang của buổi chiều lập tức rọi vào phòng. Có lẽ do ánh sáng đến quá đột ngột, Hàn Trầm hơi nghiêng đầu về một bên theo phản xạ.
Bạch Cẩm Hi kinh ngạc nhìn người đàn ông. Bởi vào thời khắc này, trán anh rịn đầy mồ hôi, sắc mặt hơi nhợt nhạt, đồng thời ửng đỏ một cách bất thường.
Trong phòng bật điều hoà, làm gì có chuyện nóng đến mức này, lẽ nào anh bị đau ở đâu?
“Anh sao thế?” Bạch Cẩm Hi hỏi.
Hàn Trầm quay mặt sang một bên, lãnh đạm trả lời: “Tôi không sao. Chúng ta bắt đầu nói về vụ án đi!”.
Ngữ khí của anh vô cùng lạnh lùng, toát ra một vẻ uy nghiêm, khiến người đối diện bất giác nể sợ. Ngoài ba nghi vấn mà anh chỉ ra trong hôm đầu tiên ở hiện trường, Bạch Cẩm Hi chưa từng nghe anh phân tích cụ thể về vụ án. Liên tưởng đến danh tiếng của anh, trong lòng cô có chút chờ mong.
“Cô hãy treo bản đồ lên!” Hàn Trầm hít một hơi thuốc, cất giọng trầm thấp.
Bạch Cẩm Hi vừa treo tấm bản đồ toàn bộ khu Quan Hồ lên bảng trắng vừa lên tiếng: “Thần thám Hàn này, tuy chúng ta không hợp cạ nhưng con người tôi luôn biết nghĩ đến đại cục. Nếu không được khoẻ thì anh hãy về nghỉ ngơi đi đã.
