XtGem Forum catalog
Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323712

Bình chọn: 8.5.00/10/371 lượt.

hỉ cần một bước.

Cô đưa ra cả chục suy đoán mới có thể khoanh vùng đối tượng tình nghi. Trong khi đó, anh chỉ nắm bắt đúng một điểm là có thể tìm ra nghi phạm. Đúng vậy, nghi phạm dù thông minh đến mức nào, cẩn thận đến mức nào đi chăng nữa, cũng không thể né tránh tất cả camera theo dõi trong suốt một ngày hoạt động, vào thời điểm hắn chưa gây án. Quỹ đạo hoạt động của tội phạm trước và sau khi gây án chính là điểm sơ hở của hắn.

Hàn Trầm đã nắm bắt đúng chi tiết then chốt này. Bạch Cẩm Hi đột nhiên hiểu ra, tại sao có người cảnh sát hình sự lâu năm lại khen ngợi Hàn Trầm, bởi tư duy của anh hết sức mạch lạc.

Anh đã dùng phương thức logic đơn giản nhất mà thiên hạ đều biết, nhưng không phải ai cũng có thể vận dụng một cách chuẩn xác và tỉ mỉ như vậy.

Sau khi sáng tỏ vấn đề, Bạch Cẩm Hi có chút xúc động, trong lòng tràn ngập sự hưng phấn. Cô cầm cây bút chì chạy đến trước tấm bản đồ, vẽ lại một lần lộ trình anh vừa phác hoạ, đồng thời mở miệng: “Tốt, rất tốt. Thần thám Hàn, anh khá thật đấy”.

Hàn Trầm tựa vào thành bàn. Dường như đã quá quen với những lời tán dương tương tự, thần sắc của anh vẫn thản nhiên như không, mí mắt hơi khép lại.

Bạch Cẩm Hi vẫn còn đang chìm trong tâm trạng phấn khích: “Sau khi xác định được đối tượng tình nghi, chúng ta sẽ lập tức lục soát nhà của hắn, đánh cho hắn trở tay không kịp, chắc chắn sẽ tìm ra chứng cứ…”.

“Khi nào tìm ra nghi phạm, hãy thông báo với tôi.” Nói xong, Hàn Trầm liền đi ra khỏi phòng.

Bạch Cẩm Hi im lặng dõi theo bóng lưng anh.

Sau khi Hàn Trầm rời khỏi đồn cảnh sát Quan Hồ, Bạch Cẩm Hi và các đồng nghiệp lập tức triển khai cuộc điều tra theo hướng anh chỉ dẫn. Còn anh gọi taxi, quay về khách sạn.

Nơi anh ở là khách sạn nằm bên bờ sông, khung cảnh trang nhã, sạch sẽ và dễ chịu. Hàn Trầm vào phòng, lần lượt tháo giày, cởi hai cúc áo sơ mi, đi đến bàn, lấy lọ thuốc giảm đau từ trong ngăn kéo, đổ ra hai viên, bỏ vào miệng rồi nuốt xuống cổ họng.

Sau đó, anh đi đến trước bức tường kính, ngồi xuống chiếc sofa đơn, lặng lẽ dõi mắt về phương xa. Chợt nhớ ra điều gì, anh thò tay vào túi quần tìm điện thoại di động.

Lúc anh đang thảo luận với Bạch Cẩm Hi, điện thoại không ngừng rung. Bây giờ bỏ ra xem mới thấy màn hình xuất hiện một đống cuộc gọi nhỡ.

Cuộc gọi đầu tiên là từ Đội trưởng đội hình sự Công an tỉnh Tần Văn Lang. Anh liền bấm nút gọi lại.

“Hàn Trầm, cậu chơi đã đủ chưa? Kỳ nghỉ của cậu chỉ còn mấy ngày nữa thôi đấy.” Giọng nói nghiêm nghị của Đội trưởng Tần để lộ ý cười sảng khoái. “Mau về đi, cả đống vụ án đang chờ cậu kia kìa.”

“Vâng.” Hàn Trầm rút một điếu thuốc ngậm vào miệng. “Tôi sẽ quay về đúng thời gian đã định.”

Đội trưởng Tần dặn dò vài câu, cuối cùng không quên nhắc Hàn Trầm: “Nhớ mang ít đặc sản của thành phố Giang về đấy”.

Hàn Trầm ậm ừ đáp cho qua chuyện rồi gác máy.

Mười mấy cuộc điện thoại khác cùng do một người gọi. Ngoài ra, màn hình còn hiện bảy tám tin nhắn, Hàn Trầm xem cùng một lượt, sau đó xoá hết tin nhắn và nhật ký cuộc gọi. Cuối cùng, anh ném di động lên giường, tựa vào thành ghế, chậm rãi nhắm nghiền hai mắt.

Anh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ, hai tay đặt lên tay vịn, điếu thuốc kẹp giữa ngón tay âm ỉ cháy. Cho đến khi mẩu thuốc cháy hết, đốm lửa nhỏ chạm vào đầu ngón tay, cảm giác đau rát khiến Hàn Trầm giật mình tỉnh giấc. Anh ném mẩu thuốc vào gạt tàn rồi ngẩng đầu dõi mắt ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài, màn đêm đã buông xuống, dòng sông như dải lụa mờ ảo uốn lượn quanh thành phố với đèn điện sáng rực rỡ.

Anh ngước nhìn bầu trời thở một hơi dài.

Phđông lộ một vệt trắng bạc. Mặt trời dần lên cao, một ngày mới lại bắt đầu. Thành phố Giang vẫn nóng bức, chật chội và bận rộn như thường lệ. Hai vụ án cưỡng hiếp xảy ra ở cùng một khu vực trong thành phố chỉ tựa như muối bỏ bể, không hề nổi sóng gió, thậm chí không được nhiều người biết tới.

Chớp mắt lại hai ngày trôi qua. Hôm nay là thứ Bảy, đúng một tuần sau khi xảy ra vụ án đầu tiên mà nạn nhân là Mã Tiểu Phi.

Mấy hôm nay, Bạch Cẩm Hi và các đồng nghiệp bận tối mắt tối mũi. Họ phải kiểm tra tất cả các camera theo dõi trên những tuyến đường hai nạn nhân và tội phạm đi qua, đồng thời tiến hành suy đoán, tính toán, loại trừ. Dù Bạch Cẩm Hi là người mù địa lý nhưng Châu Tiểu Triện và những người cảnh sát hình sự khác đều bình thường nên công việc tiến triển khá thuận lợi.

Trong khoảng thời gian này, Hàn Trầm không đến văn phòng. Thỉnh thoảng, Bạch Cẩm Hi nghe công an khu vực nói, nhìn thấy thần thám Hàn xuất hiện ở khu dân nghèo và khu “đèn đỏ” ở phía đông thành phố. Không ai biết anh đang làm gì. Tuy nghi hoặc nhưng Bạch Cẩm Hi tạm gác thắc mắc sang một bên, tập trung vào vụ án.

Cho đến tầm chiều tối thứ Bảy, ông trời cũng không phụ người có lòng. Một người đàn ông trẻ tuổi, ngày càng thường xuyên xuất hiện trong ống kính camera theo dõi.

Đối tượng tình nghi lớn nhất của vụ án cuối cùng cũng lộ diện.

Bạch Cẩm Hi đã có cách nhìn mới về Hàn Trầm.

Tuy trong lần đầu tiên gặp gỡ, anh vặn tay cô, hại cô bị trật khớp, vô số lần sau đó đều mặt nặng mày nhẹ với cô, như