Nếu cần khám bệnh, tôi rất thân quen với chủ nhiệm Triệu của bệnh viện Quan Hồ, y thuật của ông ấy không tồi. Nếu anh muốn khám bác sĩ đông y, tôi cũng quen một người có tay nghề rất giỏi. Anh không cần cảm ơn tôi, chỉ cần xoá bỏ cam kết đánh cược giữa chúng ta là được”.
Sau khi treo bản đồ ngay ngắn, Bạch Cẩm Hi quay đầu về phía anh. Lúc này, sắc mặt anh dường như đã khá hơn, trán không còn mồ hôi, ánh mắt càng trở nên lãnh đạm.
“Không được.” Hàn Trầm đáp ngắn gọn.
Bạch Cẩm Hi: “Hừ…”.
Hàn Trầm dụi mẩu thuốc vào gạt tàn rồi đứng dậy đi về phía bên này, thuận tay cầm cây bút chì trên mặt bàn. Vì khoảng cách rất gần nên cô có thể thấy rõ, chiếc áo sơ mi màu tối, quần đen càng tôn thêm thân hình cao ráo, vai rộng, eo nhỏ và đôi chân dài của anh. Rõ ràng là một người đàn ông tuấn tú nhưng khí chất của anh lại rất lạnh lùng.
Trong cuộc đời, cô chưa từng gặp một người cảnh sát hình sự, một thần thám nào như anh.
Hàn Trầm ngẩng đầu quan sát tấm bản đồ bằng ánh mắt trầm tĩnh. Bạch Cẩm Hi nổi lòng hiếu kỳ, không biết anh làm cách nào để tìm ra tội phạm trong hơn bảy mươi đối tượng tình nghi.
Thật ra, Bạch Cẩm Hi không phải bó tay hoàn toàn. Dựa vào bản lĩnh của mình, sau khi thẩm vấn hết bảy mươi mấy người, chắc chắn cô có thể tìm ra nghi phạm lớn nhất. Nhưng làm như vậy sẽ mất rất nhiều thời gian, hơn nữa sẽ rút dây động rừng. Ngoài ra, một khi làm lớn chuyện, các nạn nhân sẽ càng bị tổn hại danh dự nhiều hơn. Đó là tình trạng mà cô cũng không muốn đối diện.
Do đó, kể cả khi Hàn Trầm không ra tay, cô cũng sẽ nghĩ cách khác. Bây giờ, anh chịu tham gia… Vậy thì xem anh giải quyết thế nào.
Đúng lúc này, anh liếc cô một cái: “Cô là người mù đường đúng không?”.
Bạch Cẩm Hi: “Đúng thế…”.
“Mù đường đến mức nào?”
“Hả? Tôi thường xuyên tìm không ra phương hướng.”
Hàn Trầm không nhìn cô mà cầm bút chì vẽ hai vòng rồi dừng lại.
“Một bước là có thể phá án.” Anh cất giọng nhàn nhạt.
Bạch Cẩm Hi giật mình, nghe anh nói tiếp: “Nhưng đối với người bị mù đường thì cần ba bước. Cô hãy nghe cho kỹ”.
Khoé miệng Bạch Cẩm Hi giật giật.
“Thứ nhất, mỗi người đều có lộ trình hằng ngày của mình.” Hàn Trầm cất giọng trầm thấp, giơ tay khoanh tròn mấy điểm trên bản đồ: “Lộ trình của Mã Tiểu Phi và Kỷ Nhã Hinh là nhà, trung tâm thương mại, quán ăn, siêu thị. Mỗi người đều có một tấm bản đồ riêng.” Anh rời đầu bút chì tới nhà máy Lam Tinh, lại khoanh tròn ở đó: “Tội phạm cũng có lộ trình hoạt động của hắn: nhà máy, quán ăn, quán internet… Hắn chọn hai cô gái này làm mục tiêu, nhất định là vì, lộ trình hoạt động thường ngày của họ và tội phạm sẽ giao nhau hay trùng lặp ở một khoảng thời gian và không gian nào đó. Trong cùng một lộ trình, hắn đã phát hiện ra họ”.
Bạch Cẩm Hi ngẩn người. Câu nói của anh nghe qua có vẻ phức tạp, nhưng chẳng phải là những lời thừa thãi hay sao? Tất nhiên tội phạm tình cờ gặp các nạn nhân, sau đó mới xác định mục tiêu.
Bạch Cẩm Hi trầm tư suy nghĩ. Thời gian, không gian, con người, lộ trình hoạt động… Bộ não cô dường như xuất hiện một tấm bản đồ lập thể, bỏ cả ba đối tượng vào trong đó. Cô đã bắt đầu có cảm giác về những điều Hàn Trầm nêu ra nhưng hình dung này vẫn hết sức mơ hồ.
Hàn Trầm nhìn cô, tiếp tục mở miệng: “Thứ hai, sau khi phát hiện mục tiêu, để nghiên cứu đối tượng, cũng là vì dục vọng xuất phát từ nội tâm, chắc chắn lộ trình hoạt động của tội phạm và hai nạn nhân sẽ thường xuyên trùng lặp. Lời khai của nạn nhân cũng chứng thực điều này”.
Bạch Cẩm Hi giật mình, ý nghĩ rõ ràng hơn ùa vào bộ não. Cô nhìn anh bằng ánh mắt sáng ngời.
Hàn Trầm nhanh chóng khoanh tròn nhiều điểm trên tấm bản đồ rồi lần lượt nối chúng lại, sau đó ném cây bút xuống bàn, đút hai tay vào túi quần, đồng thời cất giọng lãnh đạm: “Trước đó, các cô đã kiểm tra toàn bộ camera giám sát ở xung quanh hiện trường gây án nhưng chắc chắn tội phạm cũng đã nghĩ tới điều này nên việc làm của các cô không đem lại kết quả.
Bây giờ, các cô phải phác hoạ lộ trình hoạt động của hai nạn nhân trong mấy ngày trước khi xảy ra vụ án. Trên con đường họ đi lại chắc chắn cũng có camera theo dõi. Vậy trong gần tám mươi đối tượng tình nghi đó, ai và nạn nhân cùng xuất hiện ở một chỗ nhiều nhất, kẻ đó chính là thủ phạm”.
Hàn Trầm ngừng vài giây, khoé miệng nhếch lên: “Dù hắn có thông minh đến mức biết đường né tránh camera trong quá trình bám theo nạn nhân, thì trước khi bắt đầu hành vi theo dõi, hắn cũng phải từ nhà máy ngồi xe buýt công cộng hay đi bộ tới những địa điểm nạn nhân thường qua lại. Trên đoạn đường này kiểu gì cũng có camera, người nào có tần suất xuất hiện nhiều nhất trong một khoảng thời gian nhất định, kẻ đó chính là tội phạm”.
Cho tới lúc này, Bạch Cẩm Hi đã hiểu một cách triệt để suy nghĩ của anh.
Làm gì có vụ án nào không xem xét camera theo dõi? Làm gì có người cảnh sát hình sự nào không biết những điều cơ bản đó?
Nhưng chưa có ai kiểm tra camera theo dõi theo tư duy của anh. Anh đã vượt ra khỏi khuôn mẫu thông thường, nhưng lại thành công trong việc thiết lập mạng lưới tìm kiếm tội phạm mới.
Một bước, đúng là c