Truy Tìm Ký Ức

Truy Tìm Ký Ức

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323364

Bình chọn: 10.00/10/336 lượt.

uổi trưa, sau khi ăn xong cơm hộp trong phòng làm việc, Lải Nhải gõ đũa vào cốc trà: “Rốt cuộc ai mới có thể hái “bông hoa” Mặt Lạnh của chúng ta nhỉ?”.

Những đề tài vô vị thế này, Hàn Trầm và Mặt Lạnh tất nhiên không tham gia, chỉ có Châu Tiểu Triện và Tô Miên là tỏ ra hứng thú. Châu Tiểu Triện ngẫm nghĩ hồi lâu, lắc đầu: “Không biết! Tô cũng chẳng rành mấy vụ này…”.

Tô Miên thở dài như một tay lão luyện tình trường: “Mặt Lạnh không thích mấy cô hoạt bát đáng yêu, cũng chẳng để ý đến loại lạnh lùng băng giá. Xem ra, khẩu vị của anh ấy tương đối khác người”.

Mặt Lạnh: “Thôi đi”.

Mọi người đều cho rằng Mặt Lạnh sẽ mãi mãi cô đơn. Ngay cả bản thân anh dường như cũng quen với cuộc sống một thân một mình. Thật ra, cũng không phải do anh còn nặng tình với cô bạn gái trước, cô ta sớm đã kết hôn sinh con rồi. Anh chỉ là không biết bắt đầu một mối tình mới như thế nào. Có lẽ do cảm giác đó chưa tới nên anh cũng không thể miễn cưỡng.

Cho đến một hôm… Đó vốn là một ngày bình thường như mọi ngày. Mặt Lạnh bị đâm một nhát vào vai trong lúc truy bắt tội phạm. Thế là vào buổi chiều tĩnh mịch, anh tới phòng y tế của cơ quan. Trong phòng có mũi thuốc khử trùng, nhưng cũng thoang thoảng một hương thơm nào đó giống mùi hoa cỏ. Mặt Lạnh cúi đầu, liền nhìn thấy một chậu cây cảnh nhỏ xíu và bể cá có một con cá vàng nhỏ tung tăng bơi lội ở trên bàn làm việc. Ở một nơi đầy hoóc môn nam tính và nghiêm túc như Cục Công an lại có cảnh tượng bình yên thế này, tự dưng khiến lòng người lắng đọng.

“Đợi một lát! Tôi rửa mặt xong sẽ ra ngay!” Một giọng nữ lanh lảnh dễ nghe từ bên trong vọng ra.

Mặt Lạnh đưa mắt về phía tấm màn gió, rồi ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trong đầu tự động hiện lên thông tin liên quan đến bác sĩ ở đây. Hình như anh từng nghe nói, phòng y tế vừa có một bác sĩ thực tập mới đến, thấy bảo dung nhan không tồi, còn chưa có bạn trai nữa. Một lúc sau, tấm màn gió vén lên, một người đi ra ngoài. Mặt Lạnh liền ngoảnh đầu về bên đó.

Châu Tiểu Triện cảm thấy Mặt Lạnh gần đây hơi kỳ lạ. Anh chỉ là bị rạch một đường ở vai, vậy mà trưa hôm nào cũng tới phòng y tế. Lần trước, Mặt Lạnh bị Hứa Nam Bách đâm một nhát khá nặng cũng không chăm chỉ như vây giờ. Chẳng lẽ vết thương nặng hơn so với vẻ bề ngoài? Khi cùng ăn tối, Châu Tiểu Triện cất giọng đầy quan tâm: “Mặt Lạnh, dạo gần đây sao anh hay tới phòng y tế vậy? Có phải vết thương chưa khỏi không?”.

Cậu ta vừa dứt lời, mọi người đều ngẩng đầu nhìn Mặt Lạnh. Mặt Lạnh bình thản uống một hớp canh: “Không phải. Tôi đang theo đuổi một người ở đó”.

Châu Tiểu Triện, Lải Nhải và Tô Miên đều phun canh ra ngoài. Hàn Trầm cũng nhướng mày nhìn Mặt Lạnh.

“Theo đuổi ư?” Lải Nhải vô cùng kinh ngạc. “Không phải là ý mà chúng tôi hiểu đấy chứ?”

Mặt Lạnh chẳng bao giờ trả lời những câu hỏi vớ vẩn thế này. Anh lặng thinh, tiếp tục uống canh. Mọi người ở đây đều là cảnh sát hình sự xuất sắc nên thông suốt mọi chuyện trong giây lát.

Lải Nhải: “Anh đang theo đuổi cô bác sĩ đấy à? Ái chà! Cô ấy được đấy! Tôi cũng muốn theo đuổi”.

Mặt Lạnh ngẩng đầu liếc anh ta: “Cậu hãy bỏ cuộc đi”.

Lải Nhải: “Anh…”.

Châu Tiểu Triện: “Ôi! Tôi cũng thích cô bác sĩ đó. Mặt Lạnh đúng là có mắt nhìn người”.

Mặt Lạnh mỉm cười. Hàn Trầm vỗ vai động viên anh. Đối với chuyện này, phản ứng của phụ nữ dù sao cũng chậm hơn đàn ông, Tô Miên im lặng một lúc, cuối cùng cũng nhớ ra cô bác sĩ đó là ai. Cô vỗ đùi đánh đét: “Ôi trời! Mặt Lạnh, thì ra anh thích kiểu phụ nữ vừa dịu dàng vừa đáng yêu đó”.

Mặt Lạnh châm một điếu thuốc, mỉm cười: “Đúng thế!”.

Kể từ khi để ý đến cô bác sĩ vừa dịu dàng vừa đáng yêu đó, Mặt Lạnh cứ đôi ba ngày lại đến phòng y tế. Sau đó vào một buổi chiều nắng chói chang…

“Chị nói gì cơ? Bác sĩ Hạ bảo không thích mẫu đàn ông như Mặt Lạnh ư?”

Châu Tiểu Triện há hốc mồm, Tô Miên xòe tay bất lực: “Đúng là người ta nói như vậy đấy. Mấy cô bé ở phòng y tế đều nghe thấy rõ rành rành”.

Hai người vừa trò chuyện vừa âm thầm quan sát Mặt Lạnh. Mặt Lạnh cúi đầu, lặng lẽ châm điếu thuốc. Lải Nhải ở bên cạnh cất giọng oang oang: “Cô bé đó không thích Mặt Lạnh ư? Mặt Lạnh là người đàn ông được hoan nghênh nhất Cục Công an, sao lại có người không thích anh ấy? Chắc chắn có sự hiểu lầm ở đây”.

Tô Miên nằm bò lên bàn làm việc của Mặt Lạnh, cất giọng lo lắng: “Làm thế nào bây giờ? Hay là tôi lừa cô ấy đến đây, anh hãy gạo nấu thành cơm…”.

Chưa kịp nói hết câu, cô đã bị Hàn Trầm cốc đầu: “Em đưa ra ý kiến vớ vẩn gì thế?”.

Tô Miên: “Ý tưởng này cũng được…”

“Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân(*).” Hàn Trầm cất giọng mang hàm ý sâu xa. Người khác nghe thì chỉ thấy câu này rất có trách nhiệm. Nhưng Tô Miên hiểu ý, hai má nóng ran.

(*) “Kỷ sở bất dục, vật thi vu nhân”: Chuyện mình không muốn làm thì đừng ép người khác phải làm.

Tối qua, đúng là cô “bất dục”, nhưng anh vẫn “thi hành” đấy thôi.

Ba người tỏ ra sốt ruột, chỉ có nam chính Mặt Lạnh vẫn yên lặng hút thuốc. Sau đó, anh chẳng nói chẳng rằng đứng dậy bỏ đi.

Phòng y tế nằm ở một tòa nhà nhỏ khác. Lúc này, trước sau tòa nhà đều không một bóng người. V


Teya Salat