ăn phòng của bác sĩ Hạ ở trên tầng hai, ban công có mấy chậu cây cảnh, gió thổi rèm cửa bay bay.
Mặt Lạnh đứng ở tầng dưới, tựa người vào lan can hút thuốc. Một lúc sau, anh nhìn thấy cô gái đáng yêu của mình mặc áo blouse trắng, đi ra ngoài ban công. Cô chống tay lên cằm, dõi mắt về phía xa, bộ dạng có chút ngẩn ngơ.
Mặt Lạnh ngước nhìn cô. Vào thời khắc này, gương mặt vô cảm của anh lộ vẻ hụt hẫng.
Cô không thích anh ư? Tại sao chứ? Đã lâu anh mới lại có cảm giác rung động trước một người khác phái, nhưng chưa thực sự bắt đầu đã phải kết thúc hay sao?
Lần trước ở bên nhau ba năm còn bị người ta bỏ rơi. Lần này chưa ra trận đã chết từ trong trứng nước rồi.
Công việc ở phòng y tế của Cục Công an rất nhàn rỗi. Buổi sáng, Hạ Tử Thất chẳng có việc gì làm. Cô cho cá vàng ăn, tưới nước vào chậu cây cảnh rồi ra ngoài ban công hít thở không khí trong lành. Vô tình cúi đầu, cô liền bắt gặp hình bóng vô cùng quen thuộc.
Dưới ánh nắng rực rỡ, người đàn ông tựa lưng vào góc tường hút thuốc, mắt hướng về bên này. Gương mặt Hạ Tử Thất ửng đỏ ngay tức thì.
Anh lại đến nữa rồi! Trì Thâm!
Mặc dù tất cả mọi người đều gọi anh là Mặt Lạnh nhưng Hạ Tử Thất vẫn luôn nhớ tới tên thật của anh. Bởi tên anh cũng giống như con người anh vậy, có thể khiến trái tim cô thổn thức.
Tình yêu đẹp nhất trên thế gian này chính là lưỡng tình tương duyệt, tâm linh tương thông. Nhưng nếu anh không tỏ thái độ thì cô cũng không thể chắc chắn. Do đó, quá trình tiếp xúc sẽ rất ngọt ngào, nhưng cũng đắng chát và giày vò nội tâm con người.
Hạ Tử Thất vờ như không nhìn thấy Mặt Lạnh nhưng khóe mắt cô vẫn không rời khỏi anh. Vài phút sau, anh đột nhiên dập tắt mẩu thuốc, ném vào thùng rác ở gần đó rồi đi lên phòng y tế.
Hạ Tử Thất nhanh chóng quay về phòng, uống một ngụm nước lớn, vỗ nhẹ gương mặt ửng hồng của mình, đồng thời ổn định hô hấp, làm như không có chuyện gì xảy ra.
Mặt Lạnh gõ cửa bước vào, liền thấy người con gái ngồi sau bàn làm việc. Trái tim anh bỗng đập mạnh. Một ý niệm trở nên rõ ràng và kiên định hơn bao giờ hết: Cô muốn anh bỏ cuộc ư? Không dễ như vậy đâu.
Mặt Lạnh ngồi trước mặt cô. Hạ Tử Thất dán mắt vào cuốn sách y học trên bàn. Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, bởi ánh mắt sáng ngời của người đàn ông luôn khiến cô mất tự nhiên.
“Vết thương của anh đã khỏi rồi, không cần đến đây nữa.” Cô lên tiếng.
Cô nói thẳng quá làm trái tim Mặt Lạnh lại một lần nữa bị tổn thương. Im lặng một lát, anh lên tiếng: “Hôm nay vết thương hơi khó chịu, em kiểm tra giúp tôi xem thế nào”.
Bình thường, Mặt Lạnh rất hiếm khi có những hành động vô lại và vô sỉ thế này. Nhưng ở cạnh Hàn Trầm lâu ngày, anh thừa nhận bản thân ít nhiều cũng bị ảnh hưởng…
“Vâng. Anh cởi áo ra đi!” Hạ Tử Thất nói, trong lòng có chút thất vọng… Thì ra, vì vết thương chưa lành nên anh mới tìm đến cô.
Nhưng đây chẳng phải là lẽ thường tình hay sao? Nếu không, anh đến tìm cô vì lý do gì? Thích cô chắc?
Mặt Lạnh quay lưng về phía Hạ Tử Thất, cởi áo để lộ bờ vai trần. Hạ Tử Thất đứng dậy, hơi cúi xuống giúp anh xem xét vết thương.
Vết thương hồi phục rất tốt… Sao anh lại thấy khó chịu nhỉ?
“Anh khó chịu kiểu gì thế?” Cô cất giọng nghiêm túc.
Kiểu gì ư? Mặt Lạnh chịu chết. Im lặng vài giây, anh mới từ tốn trả lời: “Ngưa ngứa, hơi đau, cũng có chút khó chịu”.
Xung quanh vô cùng yên tĩnh, trong căn phòng rộng lớn chỉ có hai người. Vết sẹo màu đỏ tươi, giống trăng lưỡi liềm nổi bật trên vai người đàn ông. Làn da của anh là màu đồng mà Hạ Tử Thất thích nhất, có lẽ thường xuyên rèn luyện nên toát ra cảm giác mạnh mẽ. Đặc biệt là bờ vai và sống lưng của anh, chỉ chừng đó cũng đủ biết thân hình người đàn ông này rất… hoang dã và quyến rũ.
Giống như những lần giúp anh kiểm tra vết thương trước đây, Hạ Tử Thất lại bị cơn chấn động thị giác, hơn nữa có xu hướng ngày càng mãnh liệt. Trái tim xao xuyến nên cô không nghe rõ lời anh. Do không tiện hỏi lại, cô đành đáp: “Để tôi kê ít thuốc cho anh”.
Mặt Lạnh: “… Được”.
Trong lòng anh hết sức hỗn loạn. Một giọng nói vang lên: Đúng là cô ấy không để ý đến cậu. Với những đối tượng xa lạ, cậu tuyệt đối không nói những lời mờ ám này. Cô ấy không hề có tình cảm với cậu nên mới chẳng phản ứng. Một giọng nói khác khẽ thở dài: Em đúng là cô gái đáng yêu… Tâm trạng phiền muộn của đàn ông liệu có thể dùng thuốc chữa trị không?
Hạ Tử Thất nhanh trí kê toa thuốc gồm hai hộp vitamin và một hộp protein.
Bình thường, cô thấy anh và các đồng nghiệp toàn ăn thịt nên thuốc này giúp anh điều chỉnh chất dinh dưỡng cũng tốt. Mặt Lạnh mặc áo, cầm hộp thuốc mà không lên tiếng.
Hạ Tử Thất mỉm cười: “Tạm biệt”.
Mặt Lạnh đứng dậy, đi tới cửa đột nhiên dừng bước: “Chúng ta sẽ còn gặp lại, Hạ Tử Thất!”.
Hạ Tử Thất đờ người. Đợi anh khuất, cô mới đập đầu xuống bàn. Thôi xong rồi! Chắc chắn anh cho rằng, việc cô đưa vitamin và protein cho anh là hành vi lấy lệ. Anh bảo “sẽ còn gặp lại”, thậm chí nhớ rõ họ tên cô. Nghe nói từ trước đến nay, anh không bao giờ nể mặt phụ nữ. Nhất định anh sẽ ghi nhớ mối thù này. Cô dường như nhìn thấy mối tình đơn ph
