Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Từ Bắt Đầu Đến Hiện Tại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329653

Bình chọn: 8.00/10/965 lượt.

với thái độ vội vàng mạnh mẽ đòi hỏi cô, căn bản không chấp nhận sự cự tuyệt của cô.

Đêm đó, anh một lần rồi lại một lần, điên cuồng, ngang tàng, kiên nhẫn, dịu dàng, đủ loại tư thế, cho dù tư thế nào đi chăng nữa, ánh mắt anh từ đầu tới cuối đều không rời khỏi cô. Một giây cũng không rời. Cô dường như bị chôn vùi trong ánh mắt phức tạp mà chuyên chú ấy.

Sau đó, cô vô cùng mệt mỏi, mê man ngủ say như chết. Anh cứ ngỡ cô sẽ ngủ say cho đến sáng nhưng thực tế, lúc trời vẫn còn tờ mờ cô đã tỉnh một lần. Trong lúc mơ màng, cô thấy mình ghé vào ngực anh, bên tai là nhịp tim của anh, rõ ràng mạnh mẽ và hơi loạn nhịp. Anh dường như cũng đã tỉnh, có lẽ anh đã không hề ngủ. Nụ hôn ấm áp dịu dàng dừng trên đỉnh đầu cô, động tác nhẹ nhàng, nếu cô đang ngủ, chắc chắn sẽ không phát hiện ra.

Nhưng cô vẫn cố tình thức giấc.

Trong bóng đêm, cô im lặng nhắm mắt, nghe tiếng tim anh đập theo quy luật, đoán lúc này trong lòng anh đang suy nghĩ điều gì đó. Đồng thời lặng lẽ cảm nhận hành động của anh.

Một nụ hôn như có như không dừng trên đỉnh đầu mang theo sự yêu thương. Tuy không nồng nàn sâu đậm nhưng bỗng nhiên khiến cô không thấy buồn ngủ, thậm chí ngực còn hơi nóng lên. Cho đến giây phút ấy cô mới hiểu rằng, trong gần một nghìn ngày anh và cô cố ý xa cách lãnh đạm, thực ra không có gì ngăn cản được họ ăn ý hiểu nhau.

Cô có thể cảm nhận được suy nghĩ và cảm xúc của anh. Từ nụ hôn lặng lẽ, từ sự điên cuồng đòi hỏi mấy giờ trước, thậm chí từ khi anh bước vào cửa nhà với bàn tay giá lạnh.

Sau đó, cô ngủ thiếp đi một lần nữa, còn anh nhẹ nhàng thay đổi tư thế, di rời cô ra khỏi ngực mình, đổi thành tư thế ôm cô từ phía sau. Đó là một kiểu tư thế hoàn toàn bảo vệ. Toàn thân cô như bị khảm vào người anh, làm cho người ta có cảm giác được yên lòng. Mà cô ngay lúc ấy cảm thấy thoải mái tiếp tục chìm vào mộng đẹp.

Vì vậy, bây giờ ngồi ở trong xe, cô mượn cớ chếnh choáng, cuối cùng đem những lời được cất giấu trong lòng nói ra: “Kỳ thực, anh không cần phải nghĩ như vậy. Anh đã bảo vệ em rất tốt”. Giọng nói của cô nghe có phần mệt mỏi, trầm thấp, lơ lửng trong không gian kín mít nhỏ hẹp: “ Ít nhất chúng ta đã kết hôn được mấy năm, đây là lần đầu tiên gặp phải chuyện như thế. Mà trước kia, em thậm chí chưa từng nghĩ sẽ tồn tại mối nguy hiểm như vậy”.

“ Em không sợ à?”. Rốt cuộc, người đàn ông đang lái xe cũng hạ giọng mở miệng.

“ Sợ chứ”. Bàn tay cô đặt trên tay anh vô thức run rẩy, thành thật thừa nhận: “ Lúc ấy em đã thật sự rất sợ, sợ không thể vượt qua, sợ mạng nhỏ này sẽ không được bảo toàn”.

“ Sẽ không”. Anh cắt lời cô, đồng thời trở tay nắm lấy tay cô, bàn tay hơi siết mạnh, ngữ khí điềm tĩnh: “ Em biết rằng, anh sẽ không để chuyện như vậy xảy ra”.

Cô nhìn anh: “ Em biết. Cho nên, anh không được trách mình”.

Anh bật cười, ánh mắt tiếp tục nhìn về phía trước: “ Sao lại biến thành em an ủi anh vậy?”.

Cô hơi mệt mỏi, cúi đầu “ vâng” một tiếng rồi không nói nữa.

Giao thông trên đường thuận lợi, đến khi xe dừng lại tiến vào ga ra, Thừa Ảnh mới bị đánh thức. Cô có cảm giác mình mới thiếp đi được một lúc, khi mở mắt tim vẫn đập dồn dập loạn nhịp. Nhưng hơi thở nam tính quen thuộc đã cuốn đến từ bên trái, từng chút từng chút một nhẹ nhàng hôn lên dái tai cô. Nơi đó là khu vực nhạy cảm, lập tức khiến cô tỉnh táo. Cô cảm thấy ngứa ngáy nên cười khẽ trốn sang bên. Kết quả, đối phương lập tức với người qua, cơ thể cao gầy trực tiếp vượt qua bệ điều khiển, khóa chặt cô trong không gian vô cùng chật hẹp, không thể cử động.

Khuôn mặt hai người gần trong gang tấc. Ga ra không bật đèn, thông qua ánh sáng ngoài sân, cô ngước lên nhìn anh, từ đôi mắt đen như mực có thể đọc rõ ràng dấu hiệu dục tình.

“ Anh muốn em”. Giọng nói của anh rất nhỏ, thẳng thắn trực tiếp, một tay đồng thời xuyên xuống váy xoa nắn đùi cô. Cô hít sâu, không kiềm chế được hơi thở dồn dập, cắn môi không dám quát to: “ Lưu manh”.

Anh vừa cười vừa tiếp tục hành động, bàn tay dọc theo đường cong quen thuộc bắt đầu trêu chọc các dây thần kinh nhạy cảm mong manh của cô, đôi môi rơi xuống môi cô, giọng nói mập mờ: “ Làm ngay trong xe”.

Cô rất muốn phản bác nhưng môi đã bị ngăn chặn. Mà chỗ tựa lưng phía sau không biết bị hạ xuống khi nào. Cơ thể cô như nhũn ra, mất chỗ dựa vào, chỉ có thể lùi dần về phía sau, cuối cùng bị anh áp chế hoàn toàn dưới thân.

“ Anh…chắc chắn chứ?”. Rốt cuộc, anh cũng vất vả buông tha môi cô, cô thở hổn hển tranh thủ nhắc nhở: “ Cửa ga ra không đóng…”.

Anh tỉ mỉ cắn nuốt xương quai xanh của cô, không biết có nghe hay không, chỉ ậm ừ qua loa, bàn tay dò xét dưới vạt áo, nắm chặt nơi mềm mại trước ngực. Cô nhịn không được rên lên một tiếng, cổ theo bản năng ngửa ra đằng sau, nửa người trên nâng lên như muốn hùa theo anh. Còn anh dường như rất hài lòng với phản ứng của cô, giọng nói giáo huấn khàn khàn sát bên tai: “ Tập trung đi, nếu không em sẽ hối hận đấy”.

Kỹ thuật khiêu khích của anh thật sự rất tốt, cô gần như mất đi khả năng suy nghĩ, mơ hồ nghe thấy tiếng anh nhưng không đáp lại được, chỉ có thể cắn nhẹ môi theo bản năng, không