uận. Sau đó, Lâm Liên Thành bỗng xảy ra chuyện. Anh ta chơi bóng bị trật chân. Khi cô nhận được tin chạy tới thì anh ta đã được bạn bè trong đội đưa đến phòng khám của trường. Hôm ấy, phòng khám chỉ có vài bác sĩ trực ca, ngày thường có trách nhiệm khám cho sinh viên những bệnh như cảm mạo phát sốt v.v..Bác sĩ xử lý qua loa cho Lâm Liên Thành rồi vội vàng bảo bọn họ chuyển đến bệnh viện trực thuộc trường Y để điều trị.
Đó là bệnh viện hạng A, lại vào dịp cuối tuần, bệnh nhân đến khám rất đông, phòng khám ngoại trú nhốn nháo ầm ĩ, đâu đâu cũng thấy hàng người dài, ngay cả chỗ ngồi cũng không có. Thỉnh thoảng bọn họ có tiết học được giảng dạy trong bệnh viện này. Hôm đó gặp đúng bác sĩ tim mạch. Lâm Liên Thành và một người bạn đi theo bác sĩ thực tập nên có cơ hội qua cửa, nhanh chóng được mời đến gặp bác sĩ khoa chỉnh hình.
Cuối cùng cũng có kết quả chụp X quang, chân phải bị đứt dây chằng. Chân của Lâm Liên Thành bị sưng to, ngồi trên chiếc ghế ở phía ngoài, chờ bạn đi lấy thuốc hộ. Thừa Ảnh không phải chân chạy nên ngồi cạnh bên.
Dựa vào vách tường ở hành lang là hai dãy ghế kéo dài từ đông sang tây, trước mỗi cửa phòng khám đều chật ních người. Cô nhường chiếc ghế duy nhất cho Lâm Liên Thành còn mình thì đứng, cúi đầu nhìn chân anh ta. Trông cô rất thận trọng, trầm mặc không nói. Nhưng anh ta lại là người mở miệng trước, ngữ khí trêu chọc: “ Thế nào, đau lòng à?”.
Rõ là vẫn còn sức lực để trêu đùa. Cô tức giận liếc nhìn anh ta, nói mát: “ Em chỉ đang nghĩ, chân anh phải bó lại thế này thì buổi tối tắm rửa thế nào?”.
Anh ta vốn là người ưa sạch sẽ, mỗi lần vận động trở về toàn thân đầy mồ hôi, việc đầu tiên là phải đi tắm. Và tất nhiên khi gặp người ngoài sẽ lại là dáng dấp hết sức phong độ. Dùng lời của Kỉ Tư Điềm để hình dung, người này quả thực phong độ muốn chết.
Quả nhiên, cô thấy anh ta nhíu mày, buồn bực vì câu nói ấy. Tâm trạng vốn đang lo lắng đã tốt hơn một chút, cô mỉm cười nói: “ Huynh đệ cùng phòng anh không may rồi, hoặc là bị anh xông đến chết, hoặc sẽ phải giúp anh tắm táp”.
“ Nói nghe ghê chết đi được”. Anh ta đương nhiên chống đối, vẻ mặt không vui: “ Chỉ có chân anh là không thể cử động, không thiếu tay, tự tắm được”. Có lẽ vừa nghĩ ra ý gì đó trong đầu, anh ta bỗng cười gian tà với cô: “ Nếu em giúp anh, anh sẽ vui vẻ nhận lấy”.
Đến lượt cô cười khinh bỉ: “ Nghĩ hay lắm”.
Hai người cứ đấu miệng như vậy cho đến khi người khác lấy được thuốc quay về đưa Lâm Liên Thành đi bó bột. Rốt cuộc, lúc ra khỏi bệnh viện, anh ta dứt khoát không chịu dùng nạng mà khoác tay lên vai bạn, bước từng bước rất chật vật nhưng vẫn còn lòng dạ để đùa giỡn với cô: “ Anh chưa bắt em giúp, sao em có bộ mặt rầu rĩ không vui như thế? Cứ như có người thiếu nợ em vậy”.
Cô lườm anh ta một cái, không nói năng gì, ngồi xe đi một mạch đến tầng dưới ký túc mới hỏi một câu: “ Buổi tối anh muốn ăn gì, em sẽ mang đến cho anh?”.
Anh ta nhìn cô, cười tựa như không: “ Cái gì cũng được”.
Cô “ừ” một tiếng, quay đầu bước đi. Nhưng chưa trở về đến phòng đã nhận được tin nhắn của anh ta, chỉ có một dòng ngắn ngủi: “ Sao lại mất hứng?”.
Cô không thể nói nguyên nhân. Tin nhắn thứ hai rất nhanh được chuyển đến: Chân đau, buổi tối muốn ăn móng giò kho tàu.
Rốt cuộc cô không nhịn được bật cười: Định ăn gì bổ nấy sao? Thực ra, cô chỉ buồn bực vì anh ta đã không cẩn thận, không dưng biến mình thành bệnh nhân, ăn uống đi lại đều phải có người chăm sóc, hiếm khi thấy vẻ bất lực hiện ra. Cũng bởi anh ta bất lực nên khiến cô cảm thấy khó chịu trong lòng.
Buổi tối, lúc cô mang cơm tới, trong phòng chỉ có mình Lâm Liên Thành. “ Bọn họ không muốn làm bóng đèn”. Anh ta không đứng đắn giải thích rồi thừa dịp không có ai, quan sát tỉ mỉ sắc mặt cô. Sau một lúc lâu mới hỏi: “ Tâm trạng đã tốt hơn chưa?”.
“ Ai nói tâm trạng em không tốt?”. Cô không chịu thừa nhận, chỉ phối hợp kéo ghế, cướp lấy máy tính của anh ta xem phim truyền hình Mỹ.
“ Buổi tối anh không thể ở đây được”. Lâm Liên Thành bỗng nói.
“ Tại sao?”. Hỏi xong cô liền phản ứng lại. Giường ký túc xá đều lắp bàn học phía trên, với bộ dạng của anh ta hiện tại, quả thực lên xuống cầu thang sẽ rất bất tiện.
“ Vậy buổi tối anh ngủ ở đâu?”.
Anh ta vừa ăn cơm vừa xem tiểu thuyết, đầu không ngẩng lên: “ Anh sẽ đặt phòng ở khách sạn trường, em đi cùng anh”.
Đúng là đại thiếu gia, ngay cả nhờ vả cũng bá đạo như vậy. Nhưng cô không có cách nào để tranh luận với anh ta, chỉ ngoan ngoãn đưa anh ta đi đặt phòng. Khách sạn ngay trong khuôn viên trường, ngày thường dùng để tiếp đón khách đến thăm, cảnh vật xung quanh tuyệt đẹp, chi phí cũng rất đắt nên ít có sinh viên đến đây ở.
Nhân viên phục vụ phụ trách công việc giấy tờ đứng trước quầy lễ tân cầm chứng minh nhân dân chăm chú nhìn bọn họ, cuối cùng cũng chấp nhận yêu cầu của Lâm Liên Thành giao cho một phòng đơn. Lúc nhận phòng, khuôn mặt Thừa Ảnh vô thức hơi đỏ lên còn Lâm Liên Thành một tay đặt trên quầy, dáng dấp vẫn cười như không cười, khiến người ta nhìn muốn nghiến răng. Một cánh tay của anh ta khoác lên vai cô, nghiê
