Snack's 1967
Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu Lên Nhầm Kiệu Hoa

Từ Vợ Tướng Quân Trở Thành Hoàng Hậu Lên Nhầm Kiệu Hoa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326931

Bình chọn: 7.5.00/10/693 lượt.

i không phải là thẹn thùng chứ? Thế nào, dáng người của trẫm, khiến ngươi hài lòng không?”

Nhớ rõ, hắn cho tới bây giờ cũng không phải một người lắm mồm như vậy.

Nhưng hôm nay, không hiểu sao hắn luôn thích trêu chọc nàng, thích nghe

thanh âm nàng tức giận.

“Thẹn thùng? Thân thể của nam nhân ta đã

thấy, đếm đều đếm không hết, so với thân hình của ngươi đẹp hơn nhiều.

Ta thấy ngươi, căn bản cũng không có cái gì đẹp mặt. . . .”

Chanh Sát bĩu môi khinh thường, tuy rằng thân hình của hắn thật là đẹp, nhưng. . . .

Nhưng nam nhân tự đại này, không cần kiêu ngạo như vậy chứ?

“Ngươi, nữ nhân, ngươi có biết cái gì là cảm thấy thẹn hay không?”

Nghe được nàng thấy qua rất nhiều thân thể của nam nhân, trong lòng Lạc Tử

Thần đã cảm thấy không vui, nữ nhân phải tự trọng, sao có thể xem thân

thể nam nhân?

Chanh Sát bĩu môi, bàn tay mềm đưa đến trên lưng

hắn, nhẹ nhành, giống như một dòng điện mơn trớn, hắn nhịn không được

thoải mái nhắm mắt lại. . . .

“Không biết!”

Đụng đến chỗ thương, Chanh Sát đột nhiên dùng sức một cái, Lạc Tử Thần đau thiếu chút nữa từ trên giường nhảy xuống:

“Nữ nhân, ngươi mưu sát, ôi. . . .”

Cái này, tuyệt đối không phải xạo, thật sự đau đớn, đau toàn tâm đến xương. . . .

“Đừng nhúc nhích! Ngươi ngu ngốc, ngươi không biết thời điểm nối xương là

không thể động sao? Cái này tốt lắm, sai lệch, ngươi. . . . . .”

Sai lệch? (lệch xương ='>'>)

Lạc Tử Thần vừa nói ra miệng, sắc mặt tái nhợt quay đầu lại.

Như vậy liền sai lệch? Đây quá. . . . Khoa trương chứ?

Hắn chỉ là giật mình một chút, làm sao lại bị lệch, dễ dàng lệch bị như vậy sao?

Không phải là, nữ nhân này cố ý ?

“Nữ nhân, vậy phải làm thế nào?”

Mặt âm trầm, cơ hồ là từng bước từng bước, nghiến răng nghiến lợi rống lên, Chanh Sát cười sáng lạn, vẻ mặt kiều mỵ tiến đến bên tai của hắn, nhẹ

giọng nói:

“Ngươi cứ nói đi”

“Ta. . . . . .”

Nàng

nói chuyện phun ra khí, nong nóng phun đến trên mặt của hắn, Lạc Tử Thần cho tới bây giờ vốn không có đỏ mặt, khuôn mặt tuấn tú lộ ra màu đỏ khả nghi.

“Đương nhiên là muốn, bẻ ra —— nối lại lần nữa. Hoàng

thượng, lần này không thể lộn xộn, bằng không, nếu không nối tốt, phải

tiếp tục bẻ ra nối một lần nữa. . . .”

“A. . . . . .”

Thanh âm như giết heo lại một lần nữa truyền tới, Ngụy công công ngây ngốc

nhìn hai người bọn họ, nhất thời lại ngơ ngác nói không ra lời.

“Mân, hắn không sao chứ?”

Ngoài cửa, nghe Lạc Tử Thần kêu thảm thiết, Tàn Nguyệt rốt cục hiểu được,

Chanh Sát đối với mình, thật đúng là không phải tốt bình thường.

Nàng bình thường, tối đa cũng chỉ là trêu đùa mình vài câu, còn chưa từng dã man như vậy.

Nàng đối với chính mình, chính là nói ở ngoài miệng thôi. . . . . .

“Không có việc gì, ta tin tưởng y thuật của Chanh Sát. . . .”

Địch Mân như có suy nghĩ gì nhìn bên trong, Chanh Sát chưa từng kích động như vậy, có phải hay không. . . .

“Nhưng, hắn kêu thật thê thảm . . . . . .”

Tàn Nguyệt ngẩng đầu, nàng có chút thương cảm cho Lạc Tử Thần.

Xem ra cổ nhân nói không sai, đắc tội ai cũng không thể đắc tội nữ nhân, duy nữ nhân khó nuôi như tiểu nhân.

“Có thể là vết thương nặng. Nguyệt Nhi, không cho ngươi lo lắng vì nam nhân khác. . . .”

Ôm Tàn Nguyệt, Địch Mân đi ra ngoài, nơi này không cần bọn họ, tin tưởng một mình Chanh Sát cũng có thể thu phục!

“Mân, ta chỉ là lo lắng Chanh Sát đùa quá rồi, đến lúc đó các ngươi không dễ nói chuyện . . . .”

Địch Mân, ghen tị quá, nàng mới không lo lắng cho Lạc Tử Thần!! Nàng sợ hãi hắn còn không kịp.

“Không có việc gì, Chanh Sát có thể thu phục. . . .”

Vốn thực lo lắng lần gặp mặt này, bởi vì Chanh Sát hiện thân ngoài ý muốn,

rơi vào kết cục ngoài dự đoán mọi người. Từ ngày đó, trên mặt Địch Mân,

hơn mấy phần ý cười.

Lạc Tử Thần thích dây dưa Chanh Sát, tự nhiên cũng sẽ không tìm Tàn Nguyệt phiền toái.

Mà có lẽ cũng vì nguyên nhân này, Lạc Tử Thần vốn tính ngày hôm sau rời

đi, bỗng nhiên thay đổi chú ý, nói đợi cho Địch Mân đăng cơ rồi hãy nói.

Danh đẹp thì là muốn chúc mừng Địch Mân đăng cơ, nhưng trên thực tế. . . . . .

Tàn Nguyệt cười nhẹ, nhìn khuôn mặt nhỏ vì tức giận mà đỏ lên của Chanh Sát mỗi ngày, có phải đây là vui mừng oan gia người ta nói hay không?

Chanh Sát tốt lắm, nàng cũng không nhỏ, nên tìm người ổn định lại.

Mà Lạc Tử Thần, tuy rằng tàn bạo vô tình, nhưng đối mặt Chanh Sát thì cũng chỉ có giương mắt nhìn, Tàn Nguyệt xem thật vui.

“Tàn Nguyệt, ngươi thực vô tình. . . . . .”

Chanh Sát bĩu môi, không vui trừng mắt Tàn Nguyệt. Tàn Nguyệt bây giờ là

người đặc biệt được bảo vệ, nàng không dám động nàng, nhưng nói ngoài

miệng hẳn là không thành vấn đề đi.

“Chanh Sát, không có, oan uổng. . . . . .”

Tàn Nguyệt vội vàng xua tay, Chanh Sát đi lên trước, thở dài:

“Tàn Nguyệt, ngươi không thấy được hắn đều khi dễ ta như vậy?”

Khi dễ nàng? Tàn Nguyệt trừng to mắt, kinh ngạc nhìn nàng, trên đời này, còn có người không nói lý lẽ như vậy sao?

“Tàn Nguyệt, ngươi cũng biết ta là oan uổng . . . . . .”

Lạc Tử Thần tiến vào, ủy khuất nhìn Tàn Nguyệt, ai có thể tin tưởng, đây là hoàng thượng lã