Nguyệt gả có được hay không? Bọn con vốn là tỷ muội, cũng giống nhau cả thôi..."
Vừa đẩy cửa ra, bỗng có người thiếu chút nữa đụng vào mình, Liễu Tương bực
mình nhíu mày, nhìn nữ nhi không hề có chút quy củ nào, tức giận nói:
"Hạo Nguyệt, ngươi nói cái gì?"
Gả thay, nàng làm sao nghĩ được biện pháp này? Thái tử nhìn trúng là Tàn
Nguyệt, cũng đã gặp qua Tàn Nguyệt, bằng không, làm sao có thể có thánh
chỉ này được?
"Cha, có được không? Tàn Nguyệt cũng hề muốn gả cho thái tử... Hơn nữa, con yêu thái tử..."
Ôm chặt lấy chân Liễu Tương, Hạo Nguyệt giương đôi mắt đẫm lệ, đau thương nhìn ông.
Sắc mặt Liễu Tương hơi trầm xuống, hai mắt sắc bén nhìn Hạo Nguyệt, thấp giọng quát:
"Làm càn! Không được xen vào chuyện này, thánh chỉ đã hạ, há có thể cho con xem là trò đùa?"
Hạo Nguyệt, có phải ngày thường quá chiều chuộng nàng rồi không? Chuyện như vậy mà nàng cũng dám nghĩ đến, nếu như để Hoàng thượng hoặc là thái tử
biết được, cái mũ ô sa của ông...
"Cha, con không có..."
"Hừ, đóng cửa vào phòng suy nghĩ kỹ, nghĩ thông suốt rồi thì tới tìm ta!"
Dứt khoát quay người lại, Liễu Tương dùng sức hất chân lên, thân thể của
Hạo Nguyệt bị hất văng xuống đất, khẽ nấc lên một tiếng đau đớn, nước
mắt tuôn rơi.
"Cha, con không sai... Con không sai..."
Hai nha hoàn vội vàng chạy lại, giữ chặt lấy hai tay Hạo Nguyệt đang ra sức quơ loạn, nàng không cam lòng nhìn bóng lưng Liễu Tương càng ngày càng
xa.
"Bất luận kẻ nào cũng không được mang đồ ăn tới cho nhị tiểu thư, nhớ kỹ cho ta!"
Bỗng nhiên quay đầu lại, giận dữ quát lớn, Liễu Tương không nhìn Hạo Nguyệt, ánh mắt như nghĩ tới điều gì, quét nhanh trong phòng một chút, liền
quay đầu dứt khoát rời đi...
"Cha, người không thể đối với con
như vậy... Tàn Nguyệt, muội ấy đã nói sẽ không tranh với con, cha hãy
đáp ứng con, thái tử là của con..."
Tiếng la hét càng ngày càng
nhỏ dần, sau cùng cũng mất hẳn, Tàn Nguyệt nhắm mắt lại, thân thể dựa
vào tường từ từ trượt xuống, cả người giống như bị rút hết sạch khí lực, ngã xuống đất, nước mắt không kiềm chế được cuồn cuộn tuôn rơi...
Hạo Nguyệt, muội không muốn tranh giành với tỷ, muội không muốn gả cho thái tử, muội thực sự không muốn!
Vận mệnh , đây chính là vận mệnh của nàng, nàng không có quyền lựa chọn vận mệnh, mà là vận mệnh lựa chọn nàng, mọi chuyện đều đã định sẵn, nàng
chỉ có thể thuận theo và phục tùng vận mệnh...
"Tiểu thư, Địch lão tướng quân và Địch tướng quân tới..."
Nha hoàn Lam Nhi, vẻ mặt vui mừng chạy vào, thanh âm thể hiện rõ sự hưng
phấn, nhưng khi nhìn thấy Tàn Nguyệt đột nhiên dừng lại, ngơ ngác nhìn
Tàn Nguyệt cuộn mình trên mặt đất, giống như con mèo nhỏ đáng thương bị
người vứt bỏ, đau lòng hỏi:
"Tiểu thư... Người làm sao vậy?" Đôi mắt mở to hoang mang, Tàn Nguyệt vô hồn nhìn Lam Nhi, yếu ớt nói:
"Lam Nhi, sao ngươi lại ở chỗ này?"
Rất nhanh tỉnh táo lại, Tàn Nguyệt nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, phụ
thân vô tình, Hạo Nguyệt thương tâm, không cam lòng… Tất cả như một giấc mộng, vừa mới phát sinh, nhưng lại không có chút cảm giác chân thực.
"Nô tì... Tiểu thư, người làm sao vậy? Không có việc gì chứ?"
Vẻ mặt vui mừng vừa rồi lúc này sớm đã biến mất không còn dấu vết, Lam Nhi nhẹ nhàng đỡ Tàn Nguyệt từ dưới đất đứng lên, lắc đầu than nhẹ một cái.
"Ta không có việc gì. Chỉ là… Lam Nhi, ngươi không cảm thấy cuộc sống này
rất đáng nực cười sao? Cái mình muốn thì không tới, cái không mong muốn
thì hết lần này tới lần khác đưa đến tận cửa."
Nghĩ đến Hạo Nguyệt, trong phủ, nàng là người đối với mình tốt nhất. Hôm nay, trải qua chuyện thánh chỉ, thật sự chỉ sợ là...
"Tiểu thư, Lam Nhi hiểu, vừa rồi Lam Nhi có nghe nói qua, Địch lão tướng quân mang người tới đây rồi."
"Địch lão tướng quân? Ông ấy sao lại đến đây? Sẽ không phải là..."
Tàn Nguyệt bỗng nhiên tỉnh ngộ, Địch lão tướng quân đến đây, chỉ sợ cũng vì chuyện thánh chỉ tứ hôn, ông cũng là nên đến chúc mừng.
"Tiểu
thư, kỳ thật không phải như người nghĩ đâu, tiểu thư Hạo Nguyệt cùng con của Địch lão tướng quân vốn có hôn ước. Hôm nay thánh chỉ tứ hôn của
người tới, hôn kỳ lại định là vào một tháng sau, tiểu thư cũng biết, nhị tiểu thư lớn hơn người, theo lý mà nói thì nhị tiểu thư phải xuất giá
trước..."
Lam Nhi lắc đầu, tiểu thư Hạo Nguyệt cũng thật đáng
thương, hôm nay gây náo loạn như vậy, sợ rằng người nhà bên kia cũng
biết rồi. Sau này gả sang đó, Địch Mân tướng quân không biết sẽ đối xử
với nàng thế nào?
Hôn thê danh chính ngôn thuận của mình, trong
lòng lại thích nam nhân khác, chuyện như vậy, dù là ai cũng sẽ cảm thấy
không thoải mái.
"Hôn ước? Sao ta lại không biết?"
Tàn
Nguyệt đứng lên, khó hiểu hỏi. Chuyện như vậy, người trong phủ hẳn là ai cũng biết, nàng mặc dù không được sủng ái, nhưng sao lại có thể hoàn
toàn không biết gì hết.
"Tiểu thư, chuyện này phu nhân dấu diếm rất kỹ, còn không phải là vì nhị tiểu thư rất thích thái tử sao, cho nên..."
Lam Nhi miệng khẽ cười nhạo, tiếp tục nói:
"Lần này thì tốt rồi, may là thái tử tinh mắt, nhìn trúng chính là tiểu thư, nhị tiểu thư cùng phu nhân cũn
