như là hoa cúc vàng. Chỉ có điều rất kỳ lạ là, hai loại hoa có màu sắc khác nhau này hình
như đều phải trồng riêng ra, cho dù có trồng chung thì cũng không không
thể nào trồng một cách lộn xộn, trong vạt hoa trắng trồng chen vào hoa
vàng được. Đi đến gần hơn nữa, đổi một vị trí khác, những bông hoa màu
vàng đó hình như tạo thành một dòng chữ gì đó, Lý Tịch sốt ruột chạy lên đằng trước, nhìn thấy dòng chữ đó trước cô, trước hết là thở hắt ra một luồng hơi lạnh, ngay sau đó liền hưng phấn vẫy tay với cô, “Vịnh Thanh, mau đến đây, mau lên.”
Cô bắt đầu chạy, nhịp tim cũng vô cớ đập
nhanh hơn. Càng đến gần rừng hoa đó, hàng chữ được trồng bằng hoa cũng
ngày càng rõ hơn, cuối cùng cô cũng đã nhìn thấy rất rõ ràng, ba chữ,
mặc dù có một số bông vẫn còn chưa nở, chưa hề hoàn mỹ, nhưng nó vẫn cứ
đập vào đáy mắt cô rất rõ ràng: Yêu suốt đời[1'>.
[1'> Yêu suốt đời: âm Hán Việt của câu này là “Ái vĩnh sinh”, lợi dụng sự
đồng âm khác nghĩa trong tiếng Hán, “vĩnh sinh” đồng âm với “Vịnh
Thanh”, cho nên mọi người đều hiểu câu này là “Yêu Vịnh Thanh”, vừa có
nghĩa yêu Vịnh Thanh, vừa có nghĩa yêu suốt đời.
Yêu Vịnh Thanh!
“Tổ trưởng Quan trồng cả đấy.”
“Đúng rồi, đúng rồi, cả một biển hoa cúc trắng rộng lớn như thế này đều do
một mình Quan tổ trưởng trồng đấy, bọn em định giúp đỡ, nhưng anh ấy nói không cần giúp.”
“Hóa ra là có âm mưu.”
“Đúng vậy, đúng
vậy, khi hoa mới bắt đầu nở, bọn em nhìn thấy rất kỳ lạ, cho rằng anh ấy không biết trồng, trồng nhầm hai loại này với nhau, đợi cho đến khi nở
hết làm cho bọn em đều hết cả hồn...”
Các cô gái ở trung tâm chăm sóc hoa lại bắt đầu xì xầm bàn tán.
“Kiểu này cũng quá ư lãng mạn.” Lý Tịch giơ tay che miệng, vừa cười, vừa thô
bạo húc vào vai của Long Vịnh Thanh, “Ghen tỵ với cậu chết đi được.”
Long Vịnh Thanh không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng ngắm rừng hoa đó, nở một nụ
cười. Cô còn nhớ anh từng nói với cô, anh tuyệt đối sẽ không nói cho em
biết, anh yêu em đến nhường nào. Anh không nói với cô, nhưng lại gieo
hết tình yêu vào trong mảnh đất này, đợi chúng hấp thu đủ dưỡng chất,
lớn dần lên từng chút một, cuối cùng nở ra những bông hoa đẹp đẽ nhất.
Nước mắt từng giọt, từng giọt nhỏ xuống mảnh đất dưới chân, Long Vịnh Thanh
giơ tay ôm lấy mặt đột nhiên bật khóc to lên. Lý Tịch nhảy qua ôm lấy
vai cô hỏi: “Cậu sẽ đi tìm anh ấy chứ? Thành phố S cách đây cũng không
xa lắm.”
“Không biết nữa...” Long Vịnh Thanh vừa khóc vừa nức nở
trả lời, “Trước lúc đó, tớ cần phải cố gắng hơn nữa đã, tớ phải sống tốt hơn một chút nữa mới được.”
“Vì sao?” Lý Tịch cảm thấy kỳ cục.
Long Vịnh Thanh ôm lấy mặt, từng cơn gió ấm áp thổi qua trước mặt, cô hít
vào một hơi thật sâu, cố gắng nở ra một nụ cười, nhưng mà cuối cùng vẫn
không cười được, nước mắt lại tí tách chảy ra.
“Bởi vì, thật sự là tớ đã không còn đường lùi nào nữa rồi.”
HẾT