Teya Salat
Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325801

Bình chọn: 9.00/10/580 lượt.

ìn lại quá khứ, cảm thấy mọi chuyện đã trải qua giống như vệt sao băng trên bầu trời – lấp lánh rực rỡ vụt qua, rồi lại vội vã biến mất

sau vệt sáng ấy.

Như trong bài hát, tôi không cần sao băng bên cạnh. Nó luôn vội vã lướt qua, nếu theo nó, tôi sẽ không nhìn thấy vĩnh hằng.

Hãy để nó vụt lướt qua đi, mang theo những nỗi buồn, niềm đau, những sự

không trọn vẹn, những ngày tháng không thể quay lại trong quá khứ, chỉ

vì chúng ta mà lưu lại những niềm vui, hạnh phúc, nhớ nhung trong quãng

thời gian sau này là được.

- Trong vương quốc dần già đi theo năm tháng, chỉ nhìn thấy đường nét gương mặt của bạn

Tuổi xuân tuy đã mang theo mọi sự tiếc nuối, lặng lẽ vội vàng lướt qua chúng ta, nhưng chẳng sao, dù gì thứ lâu dài hơn, cần chúng ta chín chắn đối

đãi hơn, không phải là quá khứ, mà cuộc đời sau này.

Trong tương lai lâu dài ấy, tôi không cần vệt sẹo sao băng làm bạn với tôi.

Tôi chỉ mong, trong vương quốc dần già đi theo năm tháng, có thể khắc sâu

hình ảnh – đường nét mãi mãi rõ ràng của anh, người tôi yêu trong đầu

tôi.

Tôi rất thích bài hát này, luôn ngân nga mấy câu, đến nỗi về sau anh ấy cũng học theo tôi.

Có hôm, tôi tự dưng nghĩ ra, nói với anh rằng tôi muốn ghi lại tuổi xuân của chúng tôi thành một bản báo cáo để lưu giữ lại.

Tôi hỏi anh nên đặt tên gì? “Đây chính là tuổi xuân” thế nào?

Anh nghe xong lắc đầu: “Không đủ nổi bật”. Anh nghĩ ngợi rồi bảo tôi: “Hay là đặt tên “Tuổi xuân của em, toàn thành của anh”.

Tôi hỏi vì sao lại đặt tên đó?

Anh nói với tôi thế này…

“Em luôn hát, tôi không cần thành phố trống trải của tình yêu.

Anh từ một cậu bé thời thanh xuân đã yêu em rồi.

Thành phố trống trải mãi mãi không thuộc về em.

Tuổi xuân của em đã được lấp đầy bằng tình yêu của anh. Nơi ấy đã sớm là một thành phố kiên cố để em lưu lại đời đời kiếp kiếp!”.

Tôi, lại một lần nữa cảm động vô cùng vì anh!

- Đây chính là bản báo cáo tuổi thanh xuân của tôi; tựa đề của nó là do

chồng tôi nghĩ ra giúp tôi, tên là “Tuổi xuân của em, toàn thành của

anh”. Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ

Ban đầu, anh xem cô là người anh em.

Họ trò chuyện rất tâm đắc, hành động cũng ăn ý, ở bên cô, anh lúc nào cũng thấy vui.

Anh luôn ngỡ đó chỉ là kiểu ăn ý, tâm đầu ý hợp giữa bạn bè với nhau.

Thực ra không chỉ đơn giản như thế, thực ra anh đã dần dần chìm đắm vào những nụ cười, nỗi đau của cô từ lâu rồi.

Chỉ là, anh không kịp thời nhận ra.

Từ nhỏ, mơ ước của anh về người yêu trong mộng là: Cô ấy nhất định phải có một mái tóc dài bay bay, đồng thời xinh đẹp, dịu dàng, lúc cười sẽ có

vẻ e thẹn và xấu hổ không dám nói ra.

Thực ra anh nghĩ, đó không chỉ là tiêu chuẩn của mình anh, e rằng mẫu người yêu lý tưởng của đàn ông cả thế giới đều là thế.

Mà cô bé ngốc nghếch Trác Yến chẳng hợp chút nào với tiêu chuẩn của anh.

Nên ban đầu, anh thật sự chỉ xem cô là anh em tốt, thật sự không có suy

nghĩ thừa thãi nào.

Lần đầu anh nhìn thấy bạn thân Ngô Song của cô, anh đã rung động.

Cô gái ấy hoàn toàn phù hợp với mọi mơ tưởng về người yêu tiêu chuẩn của anh.

Tóc dài, e thẹn, dịu dàng.

Thế là anh đã nhờ Trác Yến giúp anh theo đuổi Ngô Song.

Để có thể có được cô gái dịu dàng thanh lịch ấy, anh đã tốn không biết bao nhiêu công sức.

Cuối cùng thời gian không phụ người có lòng, cô gái ấy đã trở thành bạn gái anh.

Vốn dĩ nguyện vọng đã đạt được, anh nên vui mới phải.

Thực tế thì, ban đầu anh cũng thực sự cảm thấy vui.

Chỉ là khi anh nhìn thấy bên cạnh Trác Yến, không biết tự khi nào đã xuất

hiện một chàng trai khác, anh không nói rõ được vì sao mà càng lúc càng

thấy không vui.

Chàng trai ấy rực rỡ nổi bật, là ngôi sao nổi tiếng trong trường, không biết có bao nhiêu cô gái si mê cậu ấy.

Một người nổi bật như thế, có cô gái nào mà kháng cự lại hào quang của cậu ấy chứ?

Anh nhìn thấy quan hệ giữa Trác Yến và chàng trai ấy càng lúc càng tốt đẹp.

Anh cũng nhận ra bản thân càng lúc càng bực bội.

Cảm giác ấy giống như bị ai đó cướp mất thứ vốn thuộc về bản thân vậy.

Anh cũng không nói rõ bản thân tại sao lại có cảm giác đó.

Hoặc là, anh không muốn nói rõ vì sao bản thân lại có cảm giác đó.

Về sau anh vô cùng hối hận vì đã đánh cược với cô.

Chính vì trò cá cược đó mà cô và cậu ta mỗi lúc một gần gũi.

Chính anh đã đẩy cô về phía cậu ta.

Anh rất hối hận vì đã phát hiện ra điểm tốt của cô quá muộn, muộn đến mức

khi cô được người khác nhận ra, anh mới bàng hoàng tỉnh ngộ.

Nhưng có ích gì? Đã không kịp rồi.

Bên cạnh anh đã có một cô gái khác; còn bên cạnh cô, anh cũng không còn là người duy nhất ăn ý với cô.

Có lúc anh thật sự rất buồn phiền. Tại sao anh cứ phải đến lúc đã mất cô

rồi mới nhận ra cô tốt đến nhường nào, khiến anh không nỡ buông tay đến

nhường nào?

Anh đã quá ngô nghê, ngay cả bản thân thích gì cũng

không rõ, cứ đẩy mình vào cảnh khó xử muốn làm cũng không được, mà tiếp

tục thì càng không thể.

Về sau, cho dù ở cạnh Ngô Song, nhưng mỗi lúc anh nhớ đến cô gái khác lại càng nhiều hơn.

Anh thấy rất đau khổ, rất đau khổ.

Rốt cuộc là từ bao giờ anh đã ý thức rõ rằng cảm giác của anh vớ