Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tuổi Xuân Của Em Tòa Thành Của Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326152

Bình chọn: 10.00/10/615 lượt.

hề tò mò về việc cô đang làm, chỉ cúi đầu chăm chú xem vở.

Cô thầm khen anh, sau đó hít một hơi thật sâu, tỏ vẻ dũng cảm “biết rõ

trong núi có hổ mà vẫn tiến về phía nó”, chậm rãi đẩy tờ giấy đến trước

mặt bạn Trương.

Không ngoài dự đoán, Trương Nhất Địch quả nhiên quay sang nhìn cô, trong mắt tỏ ra ngờ vực, vẻ mặt khó đoán.

Cô cố gắng tự cổ vũ mình, vì không hiểu là anh có hứng thú hay không.

Trong ánh mắt đầy ắp dấu hỏi của bạn Trương, Trác Yến ý thức được hành động của mình lúc này hình như hơi đường đột.

Cô đưa tay lên sờ tóc mái, bẽn lẽn cười trước gương mặt sửng sốt của Trương Nhất Địch.

Đang cười thì chợt nghĩ, nếu không đường đột thì cô phải đợi đến năm nào

tháng nào mới có thể có được tình bạn vĩ đại với anh bạn này?

Thế là lập tức thoải mái, nụ cười dần trở nên tự nhiên hơn.

Cô nhìn anh, cố gắng để ánh mắt mình có vẻ thân thiện hòa nhã, vẻ mặt tỏ

ra hữu nghị, hỏi anh vẻ thăm dò: “Chúng ta cùng chơi XXOO nhé?”.

Cô nói xong, Trương Nhất Địch sững người, nửa bên lông mày nhướn cao lên, gương mặt tỏ vẻ khó hiểu.

Trác Yến cũng ngẩn người.

Cô nhanh chóng nhớ lại rồi chợt tỉnh ngộ, lúc nãy cô đã nói những gì, nghe có vẻ không được hay ho cho lắm, bất giác xấu hổ đến toát mồ hôi.

Mặt nóng bừng lên, Trác Yến vội giải thích: “Ừm… Mình không có ý nói là

chúng ta… cái đó… ý mình là, chúng ta chơi cờ carô nhé! Mình và bạn bè

bình thường đều gọi cờ carô là XXOO – gọi như thế là vì lúc chơi phải

một người vẽ O, một người đánh X, thế là, nên sau đó, thì…”.

Thật hiếm có, da mặt dày và chắc như kim cương của cô lại có lúc đỏ như vậy.

Trương Nhất Địch khóe môi dần hiện nụ cười, anh hơi gật đầu: “XXOO! Ừ, cách nói này khá hay!”.

Trác Yến cũng cười hí hí theo, cố gắng không để đối phương phát hiện sự gấp gáp: “Chơi không?” Cô e dè hỏi, lòng đầy mong đợi.

Cô vẫn nhớ hôm sinh nhật Ngô Song hình như cô ấy có nói rằng bạn Trương không thích qua lại với nữ sinh.

Lúc này cô thật sự sợ anh sẽ từ chối nên cứ thấp thỏm mãi.

Trương Nhất Địch nhìn “bàn cờ”, cầm bút lên, rồi lại nhìn Trác Yến hỏi: “Bạn chọn gì? OO hay XX?”.

Trác Yến có phần kinh ngạc: “Ừ… a?”.

Cô không ngờ bạn Trương lại đồng ý chơi.

Trong tích tắc, cô hứng chí đến độ muốn hét lên.

Khó khăn lắm mới kìm nén được sự hưng phấn đó, Trác Yến quả quyết đưa ra lựa chọn: “Mình chọn XX!”.

Thế là Trương Nhất Địch chọn OO.

Trước khi bắt đầu, Trác Yến nghĩ ngợi rồi nói với Trương Nhất Địch: “Gì nhỉ,

mình chơi trò này cũng khá lắm, bình thường chơi với người khác luôn

phải cá cược gì đó. Hay là, hai chúng ta cũng cược gì nhé?”.

Cô yêu cầu xong, bạn Trương không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ nhìn cô.

Đối mặt với ánh mắt trong sáng của anh, Trác Yến bỗng cảm thấy lúng túng.

Cô bắt đầu tự kiểm điểm, cảm thấy dường như mình đã quá nóng vội.

Phải biết là, anh chàng ngồi cạnh cô đây là một người ngạo mạn, lỡ như anh

cảm thấy bực bội vì cô cứ lải nhải không ngừng mà bỏ đi không chơi nữa,

thế thì chẳng phải đã phí công vô ích rồi sao?

Trác Yến đang thấp thỏm trong lòng thì bạn Trương đã từ từ mở miệng.

Anh nói: “Ừ, vậy thì cược gì đó đi.”

Trác Yến ngạc nhiên đến độ muốn lồi cả mắt ra.

Anh không chê cô phiền phức, mà còn nhận lời cô.

Cô không kìm được sự hưng phấn – cô lại có thể khiến một anh chàng đẹp

trai không gần nữ sắc gật đầu đồng ý chơi cờ carô trong giờ học mà lại

còn cá cược. Cô quyết định sau khi về phòng ký túc xá sẽ hôn giỏ táo,

không ngờ nó lại khiến cô có được đặc quyền riêng như thế.

Trác Yến càng nghĩ càng hứng chí, cứ nghĩ nữa e là sẽ vỡ cả mạch máu mất.

Len lén liếc nhìn Trương Nhất Địch, cô bất giác sững người.

Anh đang nhìn cô không chớp mắt, trong ánh mắt đầy vẻ thăm dò, như muốn hỏi cô có chuyện gì mà vui đến thế.

Trác Yến nhanh chóng bình tĩnh lại, ngồi thẳng dậy với vẻ nghiêm túc.

Bây giờ vẫn chưa phải lúc lộ nguyên hình; nếu người bạn Trương thích là một cô gái điềm tĩnh ít nói, thì sau khi anh biết được thực ra cô là đứa dở hơi, chắc chắn anh sẽ tránh cô cả ba ngàn mét.

Còn tấm hình kia thì cô không cách nào có được rồi.

Cười giả tạo một cái, Trác Yến chớp chớp mắt nói với Trương Nhất Địch: “Cụ

thể cược cái gì thì mình chưa nghĩ ra, còn cậu? A, cậu chắc chắn cũng

chưa nghĩ ra ngay được đúng không? Hay là thế này, người bị thua sẽ chấp nhận làm một việc cho người thắng, cậu thấy thế nào?”.

Trương

Nhất Địch nhìn Trác Yến, mím môi lại, cũng chớp mắt mấy cái, hàng lông

mi dài và dày như hai chiếc quạt đang lay động – Trác Yến không kìm được nghĩ: Một người đàn ông có hàng lông mi đẹp như thế, bảo phụ nữ sống

thế nào?

Mắt anh như đang cười.

Trác Yến thầm vui mừng.

Một điềm báo tốt! Anh càng cười thì có nghĩa là cô càng có khả năng phát triển tình bạn vĩ đại với anh.

Anh chớp mắt rồi nói: “Tôi có thể nói không được hay sao? Ngay cả chuyện

tôi chưa nghĩ ra sẽ cược gì thì bạn đã quyết định giúp tôi rồi!”.

Trong lời anh nói có vẻ đùa cợt.

Trác Yến vuốt tóc, nhìn anh cười bẽn lẽn.

Vừa cười vừa dè dặt quan sát sắc mặt anh.

Trác Yến cảm thấy bạn Trương tuy châm chọc nhưng hình như không quá để tâm, thế là


Teya Salat