ánh sáng bên ngoài cửa xe lướt qua loang loáng, Việt Xán cười khẩy.
“…” Sâm Minh Mỹ nhất thờ không biết trả lời ra sao bèn cười trừ, nũng nịu:
“Được rồi, em biết anh chịu ấm ức. Đều là em không tốt, anh đến đón em,
em lại gây sự với anh. Đều là em sai, anh tha thứ cho em nhé, tha thứ
cho em được không?” Nói rồi, Sâm Minh Mỹ lấy tay nhẹ nhàng vuốt ve cánh
tay Việt Xán. Việt Xán lạnh lùng nhích ra. Trong lòng Sâm Minh Mỹ hơi
khựng lại, gương mặt bắt đầu bối rối, cho đến tận bây giờ, Việt Xán vẫn
không thích có bất cứ cử chỉ nào thân mật với cô.
“Anh đang lái xe, chú ý an toàn.” Việt Xán chau mày, lạnh nhạt nói.
Sâm Minh Mỹ thở phào, tiếp tục nũng nịu cười nói: “Ngày kia là cuộc thi
thời trang châu Á sẽ diễn ra, tác phẩm tham dự cuộc thi của em đã hoàn
thành hết rồi, Quỳnh An và Liêu Tu đều cho rằng em chắc chắn sẽ giành
giải quán quân!”.
“Thế sao?” Lại một ngã rẽ, Việt Xán hững hờ hỏi, “Sẽ xuất sắc hơn tác phẩm của Diệp Anh chứ?”.
“Đừng đánh đồng em với cô ta”, trong giọng nói có sự ngập ngừng, Sâm Minh Mỹ
bực bội, “Cô ta chẳng qua chỉ tốt nghiệp từ một trường đại học hạng
xoàng. Hai lần trước chỉ là do cô ta may mắn. Cuộc thi lần này cần thực
lực, đợi tác phẩm của em và cô ta ra mắt, mọi người sẽ biết thế nào mới
là phượng hoàng thật sự, thế nào là chim sẻ học đòi không phải lối”.
“Thế nào là chim sẻ học đòi không phải lối…”, Việt Xán chậm rãi nhắc lại mấy từ này.
“Toàn bộ tác phẩm tham dự cuộc thi của Diệp Anh cũng đã hoàn thành rồi sao?”, Sâm Minh Mỹ làm ra vẻ tiện mồm hỏi, “Cô ta dùng những người mẫu nào
vậy?”
Nhìn Sâm Minh Mỹ qua gương, Việt Xán nói: “Hôm nay cô ta đã tiến hành tổng duyệt rồi”.
“Ồ, ở đâu thế? Đạo diễn show là ai? Ai là ngưởi điều chỉnh ánh sáng? Công
ty người mẫu…” Giọng Sâm Minh Mỹ khó che giấu được sự nôn nóng.
Lấy ra một tập giấy tờ, “Đều ở trong này”, Việt Xán vứt tập giấy tờ vào
lòng Sâm Minh Mỹ, như cười như không, nói: “Biết là em sẽ rất muốn biết, nên anh liền mang đến ngay cho em, kết quả bị em kêu ca cho một trận”.
“A!” Nắm chặt tập giấy tờ, Sâm Minh Mỹ không dừng được, mở ra xem. Quả
nhiên, bên trong có tất cả các nội dung mà cô muốn biết. Tròng lòng vui
mừng khôn xiết, cô hận không thể ôm chặt lấy Việt Xán và hôn anh một cái thật mạnh! Nhưng chỉ sợ lại bị anh né tránh, cô đành kiềm chế niềm vui, nũng nịu: “Xán, yêu anh quá! Em phải làm gì để cảm ơn anh đây!”.
Con đường quốc lộ trong màn đêm, chiếc Lamborghini giống như một tia chớp
chói lòa. Trong xe, Việt Xán nhếch miệng, lạnh nhạt nói:
“Thế thì lần này giành chức quán quân cho anh.”
Buổi tổng duyệt kết thúc.
Từng dãy đèn sân khấu rực rỡ lần lượt tắt đi, tiếng loa đài im bặt, người
mẫu và tất cả các nhân viên đều đã ra về, George và Tracy cũng mang
trang phục tham gia cuộc thi ra về, hội trường vắng vẻ, chỉ còn lại một
mình Diệp Anh.
Cô thu dọn đồ đạc.
Trên hàng ghế khán giả
tối tắm, cô dường như đang đợi ai đó, nhưng lại chỉ muốn ở một mình giây lát. Bóng dáng lẻ loi, nho nhỏ, nghiêng nghiêng đỗ dài trên từng bậc
thang trên khán đài, cô bỗng nhiên hoảng hốt nhớ lại, rất lâu, rất lâu
trước đây, khi cô còn là một đứa trẻ, mỗi lần trước show diễn thời
trang, cha cô đều có buổi tổng duyệt như thế này.
Thời trang không phải chỉ để mặc trên người người mẫu.
Nó còn là một cảnh sắc.
Kết hợp với ánh đèn, âm nhạc, biên đạo sẽ khiến một show trình diễn thời
trang trở nên hoành tráng, diễm lệ, mờ ảo, khiến người ta xem ngất ngây, rung động. Mỗi lần tổng duyệt, cha đều đứng dưới sàn catwalk chỉ huy
toàn bộ, cô bé con là cô ngày đó ngồi một mình trên hàng ghế khán giả,
lặng lẽ xem từng lượt tổng duyệt, như thể đang được ngắm nhìn hoa tường
vi nở rộ từng chút một, cuối cùng nở bung thành biển hoa rộng lớn, lộng
lẫy.
Cô thích ánh sáng rực rỡ đó.
Thích âm nhạc diệu kì đó.
Thích những người mẫu xinh đẹp, yêu kiều điệu đà bước ra.
Thích sự tập trung chăm chú trên gương mặt cha.
Thích mỗi lần dù cha bận tối mắt tối mũi vẫn thỉnh thoảng ngoái đầu nhìn cô,
thấy cô ngoan ngoãn ngồi trên khán đài, đáy mắt lại ánh lên nụ cười yêu
thương.
Bước đến bên tường.
Cô bật công tắc đèn.
Từng dãy đèn lần lượt sáng lên, từng chùm ánh sáng rực rỡ, diễm lệ khiến sàn catwalk sáng bừng lên trong phút chốc. Cô bước lên sàn diễn, chậm rãi
tiến về phía trước, hai bên là hàng ghế khán giả đang chìm trong bóng
tối, không một bóng người. Cô dường như nhìn thấy cha đang dang hai tay, có hàng ngàn, hàng vạn tiếng vỗ tay hoan hô, cha cười tươi, tiến về
phía trước, trước mắt là ánh sáng lấp lánh như biển sao, cha cúi rạp
người trước hàng ghế khán giả đang vỗ tay nhiệt liệt.
Đây là thời khắc vinh quang nhất của nhà thiết kế.
Cha từng nói với cô, khi một show diễn thời trang kết thúc, khi nhà thiết
kế bước lên sàn diễn trong vòng vây của các người mẫu, dang hai cánh
tay, tiếng vỗ tay nhiệt liệt vang lên, rồi cúi rạp người trước các khán
giả đang kích động, phấn khích, đây chính là thời khắc vinh quang nhất
của nhà thiết kế.
Cánh cửa hội trường được kéo ra.
Trên
sàn diễn lộng lẫy, dưới ánh sáng chói lòa