có hơn anh. Tới lúc ấy,
em sẽ đá anh, kệ anh khóc một mình".
“Nha đầu chết tiệt!”. Nguyễn Thiệu Nam tức tối dùng
cánh tay thít cổ cô, “Chẳng trách người ta nói, phụ nữ không thể cưng chiều.
Động một tí là uy hiếp anh, càng ngày càng coi trời bằng vung”.
Họ ngồi chuyến bay buổi chiều, lúc chạng vạng hạ cánh
ở sân bay Lệ Giang. Khi hai người kéo hành lý vào cổ
thành đã là lúc lên đèn.
Toàn bộ thành phố được bao phủ bởi biển đèn màu
cam,những căn nhà nhỏ kiểu Nạp Tây một màu
tường trắng ngói đen, mái cong cửa gỗ. Dưới mái hiên của từng nhà đều treo đèn
lồng giấy màu đỏ, giống như thời gian quay ngược trở lại, mang theo giai điệu
cổ xưa.
Trên đường nơi nào cũng có thể bắt gặp
những con người ăn mặc đẹp đẽ, vẻ mặt nhàn nhã, đi hàng hai hàng ba, người đẹp
nườm nượp, nhìn đến hoa mắt, không biết ai là cảnh đẹp của ai.
Nguyễn Thiệu Nam không nén được than thở, “Chẳng trách
em nhất định phải tới nơi này, hóa ra đây là “thành phố phụ nữ”, nhiều cô gái
trang điểm xinh đẹp như vậy”.
Họ ở trong thành phố vài ngày, đi dạo khắp các con
phố, giết thời gian trong quán rượu, thả đèn hoa đăng, ăn món lẩu thịt dê rừng
và thịt sườn sấy khô, đi gần hết nội thành, thế là nghĩ tới việc đi thăm khu du
lịch xung quanh.
Nguyễn Thiệu Nam vốn muốn thuê xe đi, nhưng Vị Hi nói:
“Chỉ hai chúng ta thì buồn lắm, hoàn toàn không cảm nhận được niềm vui đi du lịch.
Những cảnh sắc tự nhiên phải đi cùng những khách du lịch chung chí hướng, cùng
"du lịch bình dân" mới có ý nghĩa”.
Nguyễn Thiệu Nam không lay chuyển được cô, đành đồng
ý. Thế là họ liên hệ với một anh cả rất nổi tiếng ở địa phương về xe cộ, quyết
định đi xe của anh ta.
Người anh cả này tên Thẩm Vĩ, tài xế bậc nhất ở Lệ
Giang, đã chạy hơn chục năm con đường này, đưa tiễn vô số khách từ bắc đến nam,
kinh nghiệm phong phú, nhân duyên cực tốt. Đừng thấy vóc dáng anh ta lực lưỡng,
vẻ mặt hung dữ nhưng lại là người rất tỉ mỉ chu đáo, đối xử bình đẳng với toàn
bộ mấy chục khách du lịch trên xe, cho dù là nam hay nữ, ai cũng quan tâm chăm
sóc cẩn thận. Vị Hi rất hợp với anh ta, luôn thích quấn lấy anh ta, bắt anh ta
kể chuyện xót xa của “kiếp sống phu xe" bao năm, nghe đến nỗi cô không
ngừng cảm thán, bội phục.
“Mọi người nghe tôi nói, sáng nay ngủ dậy, tâm trạng
tôi vô cùng kích động. Thấy mọi người vui vẻ, thực ra trong lòng tôi...".
Đây là lời mào đầu anh cả Thẩm nói hàng sáng, giọng
Phúc Kiến, lời nói rườm rà, luôn thích kéo dài âm cuối của chữ cuối cùng, ngữ
khí làm bộ làm tịch, thường khiến người ta nhớ tới đối thoại trong phim của
Châu Tinh Trì.
Vị Hi ngồi phía sau bịt miệng cười trộm, cầm máy ảnh,
điều chỉnh góc máy, bắt đầu chụp lén. Nguyễn Thiệu Nam ngồi bên cạnh, đầy cô
một cái, “Em làm gì vậy?”.
“Suỵt...". Vị Hi giơ ngón tay lên miệng anh, thì
thầm nói, "Chụp anh ấy. Sau này chúng ta mời anh ấy ăn cơm, anh ấy nếu dám
không đến, chúng ta liền đưa lên mạng, phơi ra nội tình bên trong của anh ta.”
Nguyễn Thiệu Nam bị cô chọc cho bật cười, nhéo mặt cô,
trách: “Cô nhỏ này, em xấu xa nhỉ, coi chừng sau này gặp báo ứng".
Mấy ngày sau, họ được chiêm ngưỡng Mai Lí Tuyết Sơn
tráng lệ, chiêm ngưỡng chùa Đông Trúc Lâm linh thiêng, đi bộ lên Hồ Khiêu Hiệp[1'> cao và
hiểm, cưỡi ngựa tham quan thôn Vũ Bộc xinh đẹp.
[1'>
Hồ Khiêu Hiệp: Khe sâu nhất của Trung Quốc, là một phần của Tam Giang Tịnh Lưu
đã được UNESCO công nhận là di sản thế giới.
Còn ngồi tám tiếng đồng hồ trên ô tô, đến gần hồ Lô Cô
được mệnh danh “Nữ Nhi quốc cuối cùng". Họ chèo thuyền trên hồ, người phụ
nữ lái thuyền hát bài hát sơn ca mộc mạc, mặt hồ như rải mứt táo vàng, nước hồ
trong vắt, xanh lục, tươi non đáng yêu.
Trạm cuối cùng, họ tới Shangri-la có tiếng “Nhân gian
trên trời".
Đứng trên thảm cỏ của cao nguyên Shangri-la, ngắm mây
ngũ sắc ngập trời, nhuộm tầng tầng lớp lớp lên khe hẹp giữa núi và sông, khoảng
cách giữa con người và bầu trời trở nên rất gần, như hợp thành một trong nháy
mắt.
Anh Thẩm than thở, “Đáng tiếc, các bạn đến không đúng
lúc. Tháng bảy, tháng tám, thảm cỏ nơi đây mới đẹp nhất, hoa du mạch vàng óng,
hoa khoai tây màu tím, trải dài ngút mắt. Tới tháng mười, khắp núi đều là hoa
lang độc, đỏ như máu, thật hiếm có cảnh sắc như vậy".
Nghe anh ta nói thế, Vị Hi thầm hối hận trong lòng,
nuối tiếc nói: “Chúng ta nên đổi khi khác đến đây, đã bỏ lỡ cảnh đẹp vô cùng
của nhân gian, thật đáng tiếc”.
Nguyễn Thiệu Nam cười, "Nha đầu ngốc, nếu em
thích, sau này chúng ta lại đến nữa là được. Cảnh đẹp ở đây, nó không chạy mất
đâu, không cần cảm thấy tiếc nuối".
Sau khi trở về từ Shangri-la, kì nghỉ dài của họ cũng
kết thúc. Nguyễn Thiệu Nam đặt vé về, họ mang theo vài túi lớn đồ lưu niệm mua
ở cổ thành, thu hoạch khá lớn.
“Đau khổ kéo dài, giống như ốc sên tràn đầy nhẫn nại
di chuyển. Vui vẻ ngắn ngủi, giống như đuôi thỏ vụt qua thảo nguyên mùa
thu...".
Vị Hi nhớ mang máng đây là câu thơ nữ anh hùng bắn tia
của liên bang Xô Viết thời kì "Thế chiến thứ hai" thích nhất.
Không biết vì sao khi ngồi trên máy bay cô lại nhớ đến
câu