hải em đã
chọn một trường nội trú của Canada cho hai đứa trẻ ư? Đơn xin nhập học đã được
thông qua, em kí tên trên mấy giấy tờ này là có thể làm thủ tục nhập học”.
"Nhanh như vậy ư? Em tưởng phải đợi rất lâu'’. Vị
Hi cầm tập giấy tờ lên xem, đều là tiếng Anh. Cô đại khái xem qua một chút,
trong đó có giấy đồng ý cho nhập học của trường, những thứ khác đều là các giấy
tờ chứng minh tài sản và chứng minh người giám hộ không phạm tội mà bên nhập
cảnh cần.
Nguyễn Thiệu Nam nói: “Anh nhờ người làm, không sắp
xếp tốt cho chúng, em sẽ không yên tâm, anh cũng không thoải mái, đưa đi sớm
cho xong".
Vị Hi đương nhiên hiểu tâm tư anh. Người đàn ông này
miệng nói việc xưa không tính, chỉ sợ rốt cuộc lại khó yên lòng. Sớm đưa hai
đứa trẻ này đi để anh khuất mắt trông coi.
Cô kiễng chân lên hôn anh, "Cảm ơn anh".
Nguyễn Thiệu Nam kéo ghế cho cô, dặn dò: “Ngồi xuống
từ từ xem, đừng sốt ruột".
Tiếng Anh của Vị Hi không tốt lắm, đặc biệt là trong
đó còn có rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành, đọc vô cùng trầy trật, có vài nội
dung nếu không có người chuyên nghiệp chỉ cho, cô căn bản không hiểu.
Lại đúng lúc này, thím Vương đứng ở cửa bảo họ cơm đã
xong, còn làm món bông tuyết uyên ương và món cá mè hình con sóc mà Vị Hi thích
nhất.
Bà không nói còn đỡ, vừa nói Vị Hi liền cảm thấy bụng
đói cồn cào, liếc liếc Nguyễn Thiệu Nam đang chuyên tâm làm việc trước máy
tính, cô hỏi anh: “Anh xem qua những giấy tờ này rồi phải không?”.
Nguyễn Thiệu Nam không dư hơi để ý cô, chỉ gật đầu,
“Ừ, anh đã xem rồi".
“Vậy thì được rồi". Nói xong cô liền cầm bút lên,
lần lượt kí tên mình lên đó.
Nguyễn Thiệu Nam thấy thế lắc dầu, “Nha đầu ngốc, giấy
tờ không được kí như vậy. Sau này em đừng thế, nếu không bị người ta bán đi
cũng không biết”.
Vị Hi thè lưỡi ra với anh, “Vậy anh mua em về lại là
được mà, nhỉ?”.
Cô khiến người đàn ông dở khóc dở cười, kéo cô lên,
nhéo mũi cô, “Cũng không biết kiếp trước rốt cuộc trong chúng ta ai nợ ai. Đi
thôi, con mèo tham ăn, chúng ta xuống lầu ăn cơm”.
Sáng hôm sau, Vị Hi dậy rất sớm, cùng thím Vương chuẩn
bị bữa sáng. Sau khi Nguyễn Thiệu Nam ăn xong, ôm hôn cô rồi đi làm.
Vị Hi ăn sáng xong, tìm ra bức tranh “Sự phẫn nộ của
thiên sứ” lần trước vẽ, định dùng máy ảnh chụp lại, lưu trong máy tính.
Cô mở máy tính, chuyền bức ảnh vào. Thuận tiện sắp xếp
những bức ảnh họ chụp ở Lệ Giang, vừa xem vừa cười, hai người thè lưỡi trước
tấm kính trong một cửa hàng khăn choàng màu sắc đa dạng, giống như hai đứa
trẻ chưa lớn, nhìn rõ ngốc.
Cô chọn ra vài bức đẹp nhất, dùng phần mềm tạo thành
album ảnh điện tử, thêm nhạc, định cho anh xem sau khi Thiệu Nam tan làm.
Ai ngờ file hơi nặng, máy tính đột nhiên tắt ngóm. Cô
sờ mó hồi lâu mới hồi phục lại bình thường, bất giác mở ra một bức thư điện tử
trên desktop, nội dung đều bằng tiếng Anh. Vị Hi vô tình liếc một cái lại nhìn
thấy chủ đề bức thư là: Thư từ chối đơn xin nhập học.
Cô thất kinh trong lòng, đọc kĩ nội dung bức thư, cuối
cùng chắc chắn đây đích thực do trường nội trú trẻ em bên Canada gửi sang.
Đầu Vị Hi trống rỗng, dần dần có một cảm giác sợ hãi
không thể nói rõ lan tỏa toàn thân. Cô cầm điện thoại lên gọi vào di động của
Nguyễn Thiệu Nam nhưng kết quả anh tắt máy. Trong lòng cô càng hoảng.
Gọi điện cho Uông Đông Dương, anh ta nói: "Anh
Nguyễn đang họp, cô Lục có việc gì không?”.
Họp đương nhiên phải tắt máy, Vị Hi hơi tĩnh tâm lại
một chút rồi nói: “Cũng không có việc gì, đợi anh Nguyễn họp xong, nhờ anh bảo
anh ấy gọi điện cho tôi".
Vị Hi đặt điện thoại xuống, nhìn bức thư một lần nữa,
chú ý đến thời điềm từ chối, là trước khi đi du lịch. Đoán có lẽ là lần đầu xin
không thành công, anh lại xin lần nữa, nhưng chưa kể cho cô.
Nghĩ như vậy liền cảm thấy bản thân quả thực thần hồn
nát thần tính, không nén được cười bản thân mình quá đa nghi.
Cả một buổi sáng qua đi như vậy, Vị Hi luôn đợi điện
thoại của Thiệu Nam nhưng không thấy. Ăn xong bữa trưa, cô không biết làm thế
nào, có chút bất an. Muốn gọi điện cho anh nhưng lại sợ quấy rầy anh làm việc,
khiến anh cảm thấy mình giống như bà chủ gia đình thiếu hiểu biết, đa nghi như
Tào Tháo.
Cô đành Nhẫn Nhịn.
Cả một buổi chiều, Vị Hi đứng ngồi không yên, trái tim
lúc lên lúc xuống, lúc nhẹ nhõm lúc căng thẳng. Nghĩ mãi mà không biết làm thế
nào mới ổn. Khó khăn lắm mới đợi được đến tối, thư kí của Nguyễn Thiệu Nam vừa
gọi điện tới nói buổi tối anh ấy có tiệc chiêu đãi không về ăn cơm.
Người nhận điện là thím Vương, thấy vẻ thất vọng của
Vị Hi, thím Vương an ủi cô: “Đàn ông mà, việc lớn quan trọng, đừng để trong
lòng”.
Cả đêm Vị Hi ngủ một cách bất an, mơ một giấc mơ kì
lạ, hỗn độn. Lúc là gương mặt xinh đẹp nhưng tuyệt vọng của mẹ, lúc lại là vẻ
mặt vàng vọt của Lục Tử Tục lần cuối nhìn cô ở văn phòng luật sư như nhìn chiếc
phao cứu mạng, sau đó là đôi mắt to vô tội của hai đứa trẻ, cuối cùng dừng lại
ở nụ cười khó hiểu khẽ nhếch lên trên đôi môi mỏng đẹp đẽ của Nguyễn Thiệu Nam.
Cô tỉnh mấy lần sau đó lại chìm vào trong giấc mộng.
Trong mơ d