hảo…… a! Ta đã hiểu!
Nàng
xoay người chạy được vài bước, đột nhiên quay đầu lại “Hì, ta phát hiện, con người ngươi kỳ thật cũng không tệ, yên tâm, chị dâu như mẹ, vì bốn
tiếng này, về sau ta nhất định sẽ chiếu cố ngươi thật tốt…”
Nói xong, thân người đã nhanh như chớp chạy biến không thấy đâu.
Chiếu cố? Oài, nghĩ cũng không dám nghĩ nữa, nàng chỉ cần đừng hành tội hắn,
hắn đã cám ơn trời đất lắm rồi. Cốc Thanh Vân nán lại một lúc, tự lẩm
bẩm thì thào.
Chẳng qua, chiếu theo lương tâm mà nói, tiểu biểu muội này…… kỳ thật rất đáng yêu, làm đại tẩu của hắn, so ra cũng xứng đáng.
Nghĩ là một chuyện, nói ra rồi bắt tay vào làm lại là một chuyện khác, nàng
bây giờ mới biết được, cái gọi là “vợ hiền dâu thảo”, thật sự không dễ
làm !
Nàng chẳng qua…… chẳng qua chỉ muốn hầm canh gà nhân sâm tẩm bổ cho phu quân tương lai thôi, cơ mà, không ngờ lại khó khăn như vậy!
Vào lúc thiếu chút nữa cả nàng và nhà bếp cùng cháy, hắn được mời đến kịp thời, chỉnh đốn mọi việc, phân phó đầu bếp thu dọn.
Dù sao…… ít nhất nàng cũng đảm nhận việc nhóm lửa [tuy rằng đó gần như là
lý do khiến nhà bếp bị cháy'>, hơn nữa cũng góp công giết gà [tuy rằng
tiếng thét chói tai của nàng so với con gà xấu số kia còn thê thảm hơn'>, còn cả chế biến thức ăn nữa [tuy rằng chỉ đứng một bên thỉnh thoảng đưa mấy cái nồi chảo bát muỗng cho đầu bếp, cơ mà không phải người ta muốn
thế, mỗi lần nàng chủ động đề nghị giúp đỡ, mọi người sắc mặt ai nấy đều trắng bệch, quay lưng chạy trốn'>…… Aizz, dù sao chỉ cần nàng có tâm ý
là tốt rồi !
Qua một hồi tự an ủi, nỗi đau thất bại trước đó đã bay
mất sạch, nàng bắt đầu thuyết phục bản thân, kỳ thật mình không tệ đến
vậy, đúng không?
Ừ, đúng! Chính thế.
Hít sâu một hơi, cảm giác tự
tin lại ngập tràn, nàng bưng nồi canh nhân sâm thành quả cả sáng nay đi
đến trước thư phòng của Thu Nhược Trần .
“Biểu ca, mở cửa.”」 Hai tay
đều không rảnh rỗi, nàng dùng chân đá một phát, ai ngờ, lực đạo không
khống chế tốt, “Bang bang bang!”, cánh cửa trở về hình dáng nguyên thủy.
Thu Nhược Trần cứng họng, không dám tin nhìn cái cửa bị đạp đổ dã man, sau
đó nhìn về hướng cạnh cửa, hiển nhiên đây là công lao của Linh Nhi.
Không phải chứ? Hắn không hề đánh giá thấp năng lực phá hoại của nàng,
nhưng…… cửa của hắn có thâm cừu đại hận gì với nàng? Nàng sao lại…
phải…… ây, kịch liệt đến vậy?
“A…… Ha ha……” nàng đành cười ngốc nghếch “Biểu ca, cửa của huynh…… ha ha, hình như hơi…… yếu ớt nha!」
Thu Nhược Trần nhắm mắt lại, trầm mặc ba giây, sau đó quyết định không so đo với nàng.
“Có việc gì sao?” Linh Nhi…cấp bách phá cửa của hắn mà vào như vậy, tốt nhất nên biết điều đưa ra một lý do xác đáng.
Nhắc tới chuyện này, Linh Nhi lập tức tươi cười hưng phấn “Đúng đúng đúng!
Thiếu chút nữa quên mất, muội mang canh bổ cho ca ca, đây là muội tự tay làm đó___” Còn chưa kịp đưa lên, chân trái bỗng sơ ý, va vào miếng gỗ,
cả người ngã sấp về phía trước.
Tình cảnh này thật đúng với câu Vui quá hóa buồn!
Thu Nhược Trần rất muốn đỡ nàng, nhưng mà, không còn kịp nữa rồi!
Nhìn bát canh đổ ra, nụ cười đông cứng lại, nàng đứng yên không phản ứng.
Không thèm để mắt đống hỗn độn trên sàn, Thu Nhược Trần bước tới gần nàng “Linh Nhi, muội khỏe không?”
Nàng im lặng không trả lời, không xong rồi.
Nhìn xem nàng biến mọi thứ thành cái gì? Tất cả đang tốt đẹp, nàng vừa đến, đã khiến mọi thứ loạn hết cả lên.
Nếu ca ca biết được, nhà bếp thiếu chút nữa bị thiêu hủy, cửa cũng bị nàng
đá bay mất, chỉ vì, chỉ vì một nồi canh gà hầm….. Đến lúc đó, đừng nói
muốn huynh ấy cảm động mà cưới nàng, nàng tin rằng, ca ca sẽ lập tức
quăng nàng ra xa khỏi tầm mắt mình.
Càng nghĩ càng đau lòng, nội tâm tràn đầy nỗi thất bại, phút chốc bùng nổ, hóa thành những giọt nước mắt rơi xuống .
Hu hu hu…… Đừng nói biểu ca Nhược Trần, ngay cả nàng cũng nhận thấy bản
thân mình thật ngốc…… Vừa thấy nước mắt của nàng, Thu Nhược Trần hoảng
hốt, vội vàng kéo nha đầu này vào lòng, luôn miệng hỏi “Làm sao vậy? Ngã đau chỗ nào? Để huynh xem!”
Hu…… nàng càng khóc càng không thể ngừng, tự mình tiếc nuối, ai oán không ngớt.
Bị cơn khóc của nàng khiến cho hoảng hồn, hắn bèn tự mình động thủ xem thử.
Kéo bàn tay nhỏ nhắn, ngó thấy một vết sưng tấy trên đó. Vén tay áo lên,
trên cánh tay ngọc toàn là những vết sưng đỏ, khiến hắn phải hít vào một hơi.
Những vết sẹo loang lổ. Tất cả đều là vết thương mới.
“Sao lại thế này? Vì sao muội bị thương thành như vậy? Nói mau đi, Linh Nhi, là ai khiến muội chịu ủy khuất?”
“Hu…… Không…… Không có ai…… Là tự muội không cẩn thận……mới thành như vậy……
Thực xin lỗi……” nàng khóc thút thít đáp lại, sau đó càng khóc thê lương
hơn, hu hu….. Quả nhiên biểu ca bị nàng chọc giận, bởi vì nàng quá ngu
ngốc!
“Muội không cẩn thận?” Đang yên đang lành sao nàng lại tự hành hạ bản thân như vậy?
Hắn bị nàng làm cho bối rối, quyết định dẹp nghi vấn sang 1 bên, toàn tâm
trấn an nàng. “Có phải rất đau hay không? Muội kiên nhẫn một chút, ta
tìm thuốc đến…..
“Không cần.” Linh nhi kẹp chặt cánh tay, không cho
hắn rời đi. Nàng chỉ cần ôm