thế này. Trong trường học, lời nói của giáo viên là mệnh lệnh, học sinh chỉ có
phục tùng theo thôi. Ấy vậy mà tôi lại bồng bột thương lượng điều kiện với học
sinh. Bây giờ tôi mới nhận ra Ninh Hiên đã từng nói một câu rất đúng: “Số tuổi
của chị không biết đi đâu hết cả rồi!”
Một cậu học sinh đáp lại tôi: “Thưa cô, không phải
chúng em không muốn trật tự, nhưng bọn em gặp phải một chuyện bất công, bọn em
tức lắm, bực mình vô cùng nên không thể im được cô ạ!”
Tôi đoán chắc giờ mặt mình đã tái mét.
Cậu học sinh đó lại tiếp tục: “Cô Tô ơi, cô giúp chúng
em phân xử xem, đại ca của chúng em đẹp trai ngời ngời là vậy, tài năng xuất
chúng là thế, tìm bạn gái xinh đẹp kiểu gì chẳng có? Thế mà đại ca cứ chết mệt
một bà chị, ngày ngày nhớ nhung, cất giấu như của báu. Cuối cùng bà chị này
thật chẳng ra gì, lại có người yêu rồi! Ôi, chuyện này làm đại ca bọn em đau
lắm! Cô Tô ơi, chị gái này có phải đang đùa giỡn với tình cảm của người ta
không, có đáng làm như vậy không?”
Tôi đứng trên bục giảng, toàn thân lạnh cóng, răng va
vào nhau lập cập, gượng gạo nói cả lớp tự học rồi quay người chạy ngay ra khỏi
lớp. Vừa ra đến hành lang, nước mắt đã vỡ oà. Tôi cảm thấy mình không còn mặt
mũi nhìn ai nữa. Bị đám tiểu yêu ngồi bên dưới híp mắt chỉ trích đùa cợt, lại
chỉ biết cấm khẩu chống đỡ, lúc ấy tôi chỉ mong mặt đất nứt ra cái khe nào thật
rộng rồi nuốt chửng luôn tôi vào cho xong.
Chúng dám trắng trợn chỉ trích tôi như vậy, còn tôi
lại thiếu tự tin chạy biến ra khỏi lớp mặc chúng tự học, không biết những học
sinh khác trong lớp sẽ nghĩ sao. Nhưng mặc chúng nghĩ gì thì nghĩ, dù sao tôi
cũng không lo nổi nữa rồi.
Tôi tự gặm nhấm nỗi khốn khổ trong nhà vệ sinh được
một lúc. Đến khi ra soi gương mới phát hiện mắt mình không còn sưng to như hái
trái đào nữa, mà đã biến thành hai quả dưa hấu rồi. Không biết tôi trở nên yếu
đuối thế này từ bao giờ nữa.
Hay có thể nói, có phải một khi người ta đã rung động
rồi thì sẽ rất dễ đau lòng?
Có lẽ những gì mẹ nói về tôi là đúng, tôi lúc nào cũng
cho rằng mình kiên cường dũng cảm nhưng kỳ thực lại là điển hình của kẻ miệng
hùm gan thỏ, nói rõ hơn thì bên ngoài xơ mướp bên trong lại càng mục nát; gặp
kẻ yếu thì hung hăng càn quấy, gặp kẻ mạnh thì co vòi lại ngay. Một câu để tổng
kết là cứ tự tỏ ra nguy hiểm.
Ôi trời! Thì ra tôi vốn là một đứa ăn hại như vậy đấy!
Thế là cũng mắt nhắm mắt mở qua được ba ngày. Đám nam
sinh vẫn ồn ào như thường, nhưng tôi đã luyện được thần công tê liệt, chúng ồn
ào cứ việc ồn, tôi giảng bài cứ việc giảng. Một tiết học nói ngắn chẳng ngắn,
nhưng nói dài cũng không phải là dài, mơ mơ màng màng thế nào rồi cũng hết giờ.
Đến ngày thứ tư, Ninh Hiên xuất hiện.
Vốn dĩ tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần đâu vào đấy cho
sự xuất hiện này, định tiếp tục phát huy thần công tê liệt đến cùng. Nhưng lại
có chuyện bất ngờ xảy ra, bên dưới không đứa nào làm loạn nữa.
Hoá ra chỉ cần có Ninh Hiên là thế giới lại yên bình.
Có phải chính hắn mới là sự lựa chọn tốt nhất để luyện Như lai thần chưởng bảo
vệ hoà bình thế giới?
Trong cả tiết học hắn không nhìn tôi lấy một lần. Lòng
tôi lúc thấy thoải mái, lúc lại xót xa, đôi lúc còn có chút mâu thuẫn.
Lại một tiết học nữa trôi qua, tôi thu dọn xong sách
vở giáo án ra khỏi lớp học thì bỗng thấy Ninh Hiên đi sượt qua mình.
Vai hắn dường như suýt chạm vào tôi nhưng ánh mắt vẫn
chẳng hề dừng lại dù trong khoảnh khắc. Hắn vội vàng rảo bước, cứ thế đi qua
tôi.
Đến khi tôi ra ngoài cửa lớp, mới bắt gặp hắn đang
đứng bên cạnh Điền Uyển Nhi. Điền Uyển Nhi đang ngẩng đầu nhìn hắn, hai má ửng
hồng cười duyên dáng, trông có vẻ hơi thẹn thùng, nhưng ánh mắt thì không sao
che giấu được niềm vui sướng.
Tôi không nhìn thấy mặt Ninh Hiên nhưng có thể nghe
thấy tiếng hắn cười nhẹ. Trong tiếng cười ấy, lần này đến lượt tôi lướt qua
hắn, không thèm liếc nhìn.
Thì ra, đàn ông con trai khổ sở vì tình, đau đớn thật
đấy nhưng quên cũng nhanh lắm.
Mấy hôm nay trong trường đang bắt đầu đồn đại chuyện
Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi yêu nhau.
Đến các thầy cô ngồi trong văn phòng lúc rảnh rồi cũng
bàn ra tán vào mấy câu. Đa số đều bảo hai đứa tuổi tác ngang nhau, nói là thanh
mai trúc mã cũng hơi gượng nhưng trai tài gái sắc thì không sai chút nào. Nói
chung đôi này rất xứng đôi, ít nhất nhìn chúng đứng cạnh nhau cũng thấy thoả
mắt.
Tôi thấy thật buồn cười. Vì Ninh Hiên thành tích học
tập cao, gia thế tốt, diện mạo lại càng xuất chúng, nên mọi người ai cũng dung
túng hắn đủ đường. Những học sinh khác lén lút yêu đương mà bị phát hiện thể
nào cũng chịu trừng trị đích đáng, còn hắn phách lối ngông nghênh, các thầy cô
không những không phạt, lại còn ngồi đây rạng rỡ bàn bạc với chả tán thưởng.
Nghĩ đến hai chữ “xứng đôi” họ nói, tôi lại suy tư.
Giả dụ, ngộ ngỡ, chỉ là một giả thiết to gan mà thôi,
nếu như người hôm nay đứng cùng Ninh Hiên là tôi, tôi nghĩ từ dùng để trang trí
ở đây chắc chắn không phải hai chữ “xứng đôi” này.
Khi đó có lẽ sẽ là: “Bà giáo vô lương tâm, vô liêm sỉ,
bỉ ổi đi quyến r