Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324395

Bình chọn: 9.5.00/10/439 lượt.

g cặp

kè cùng Điền Uyển Nhi ư, giờ còn định diễn màn gì đây?

Ninh Hiên giữ chặt tay tôi, nhìn xoáy vào tôi, hắn

hỏi: “Tô Nhã, chị không có gì để nói với tôi à?”

Vẻ mặt hắn vô cùng bí hiểm khó lường, thực sự tôi

không thể đoán nổi rốt cuộc hắn đang có ý gì?

Chẳng phải cậu đã dứt khoát quay lưng bỏ đi rồi sao?

Chẳng phải đã kết hôn với hoa khôi của trường rồi sao? Chẳng phải đã coi nhau

như người qua đường rồi sao? Vô duyên vô cớ lại đến lôi lôi kéo kéo tôi thế

này?

Nhớ ra đây là khu vực nhà hiệu bộ có nhiều giáo viên

qua lại, tôi không khỏi sợ hãi, vội giằng tay khỏi tay Ninh Hiên: “Đây là khu

vực văn phòng của giáo viên! Cậu muốn làm gì?” Rồi tôi gằn giọng xuống nói

tiếp: “Cậu đừng có gây sự chú ý! Tôi là giáo viên của cậu!”

Ninh Hiên nheo mắt, gật đầu rồi ném cho tôi một câu:

“Chị cứ vờ vịt đi! Để xem chị còn vờ vịt được đến lúc nào!” Nói xong quay người

đi thẳng.

Đúng là điển hình của kiểu nói đến là đến, nói đi là

đi, đến không thèm báo trước một câu, đi còn để lại đám mây đen kịt, đè nén

khiến tôi tưởng như muốn nghẹt thở!

Tôi rất muốn hét lên một câu: “Chính cậu thì có! Không

biết ai đang khiêu khích ai đây!”

Kể từ ngày hôm sau, không biết có phải do quá nhạy cảm

hay không mà tôi cảm thấy dường như Ninh Hiên và Điền Uyển Nhi ngày càng gần

gũi nhau hơn. Trong khuôn viên trường đâu đâu cũng bắt gặp hai đứa như hình với

bóng. Cả hai cứ tự nhiện nghênh ngang như không, chẳng cần kiêng nể ai hết.

Đám nam sinh trong lớp cũng bắt đầu thay đổi mục tiêu.

Dần đem lòng nhiệt tình quá thừa thãi của mình tập trung sang chế giếu, soi mói

và chọc ghẹo Điền Uyển Nhi khiến cô nàng cũng phát bực mà nhõng nhẽo trách:

“Các cậu đúng là đồ đáng ghét!”

Tôi vẫn tiếp tục nhắm mắt dạy đủ các giờ đứng lớp của

mình. Thời gian này lại không thấy Ninh Hiên trốn học buổi nào.

Các thầy cô ai cũng khen rằng: “Có nhiều trường hợp

học sinh yêu nhau dẫn đến sa sút học hành nhưng cũng có những đứa yêu nhau rồi

lại trở thành đôi bạn cùng tiến, thành tích học tập và ý thức kỷ luật ngày càng

tốt lên. Ví dụ như trườg hợp của Ninh Hiên. Sau khi nó yêu Điền Uyển Nhi, các

thầy các cô xem, gần như không thấy bỏ một tiết học nào cả! Đúng là kỳ tích!”

Lòng tôi quặn thắt. Trước kia dường như hắn không trốn

học cũng có lúc là vì tôi, nhưng bây giờ, đối với hắn tôi chỉ còn là một người

qua đường luôn luôn cự tuyệt và làm tổn thương hắn mà thôi.

Tôi lúc nào cũng chậm chạp hơn người bình thường. Khi

tôi dần tỉnh lại từ cơn mê, muốn bước qua một người, thì bỗng nhận ra mình đã

trờ thành khách qua đường hoàn toàn xa lạ với người ta rồi. Một mình tôi lẻ loi

đứng phía sau trông theo đôi lứa phía trước, lòng quặn đau, nhưng cũng đành

bước tiếp mà thôi.

Hết giờ, nhìn ra ngoài cửa lớp lại thấy Ninh Hiên và

Điền Uyển Nhi đang xoắn xuýt đứng bên nhau, tôi bỗng cảm thấy cuộc đời mình như

một vở kịch.

Khi tôi bước qua, dường như Ninh Hiên có vô ý đưa mắt

liếc qua tôi, nhưng chưa kịp bắt được ánh mắt đó thì hắn đã nhìn sang hướng

khác mất rồi.

Tôi chua chát gượng cười, tự hỏi mình: “Tô Nhã, rốt

cuộc mày đang làm gì vậy? Mày vừa mong đợi cái gì?”

Đáp lại câu hỏi đó chỉ là một cái đầu mịt mù trống

rỗng. Bước ra khỏi khu giảng đường, ngước mắt lên nhìn trời cao bỗng cảm thấy

trời đất quả là bao la rộng lớn, một cảm giác bùi ngùi xộc thẳng lên sống mũi

cay cay, nước mắt lại sắp oà ra đến nơi!

Những lúc thế này, còn gì hơn là đến quán rượu uống

mấy chén cho say giải toả hết sầu thương với chẳng phiền muộn trong lòng?

Tôi bắt xe đến thẳng quán rượu

Nhớ lại lần đầu tiên uống bia trong kí túc xá hồi năm

thứ nhất, tôi và Tiêu Tiêu đã mua bao nhiêu là bia mang về phòng. Đóng cửa lại,

mỗi đứa mở một lon, ngửa cổ lên trời nốc một hơi. Kết quả là không đứa nào dám

uống đến ngụm thứ hai vì thực sự mùi vị của bia rất khó uống.

Tiêu Tiêu nói: “Eo, đây là thứ gì vậy, cứ như nước

giải ngựa ấy!”

Tôi bảo: “Eo, cậu uống nước giải ngựa rồi à mà biết nó

thế nào!”

Tiêu Tiêu lại nói: “Thế mới bảo cậu là đồ ngốc! Ngửi

rồi không biết được à, chẳng lẽ cứ phải uống mới biết!”

Tôi tiếp tục: “Eo ôi, thôi cậu đừng nói nữa, đúng là

giống hệt nước thải của ngựa! Cái thứ đồ bỏ đi này...xì xì xì… sau này có đánh

chết tớ cũng không uống đâu, khó uống thật đấy!”

Khi đó hùng hồn thề cả đời này không bao giờ uống bia,

nhưng thật không ngờ, thời gian qua đi, mấy năm về sau, tôi và Tiêu Tiêu không

những luyện được tửu lượng thâm hậu mà còn được đào tạo thêm bản tính ỷ lại vào

rượu bia. Mượn rượu giải sầu, hễ phiền muộn là lấy cớ say đã trở thành trò tôi

hay giở ra nhất.

Ngồi uống từng cốc từng cốc thế này, tôi nghĩ lại từng

chuyện, từng chuyện đã xảy ra, bỗng nhiên trong lòng thấy bơ vơ, trống trải

quá.

Thế giới của một con người có thể vì một người khác mà

rực rỡ như hoa nở những cũng có thể vì hắn mà trở nên điêu linh lụi tàn.

Bây giờ, thế giới của Điền Uyển Nhi rõ ràng đẹp như

trăm hoa đua nở, còn thế giới của tôi thì chỉ là một thảm lá úa vàng cũng những

cơn gió thu đìu hiu thổi tới.

Ninh Hiên nói rất đúng, quả thực t