ũ nam sinh trong lớp”
Tôi lắc mạnh đầu, nhất định không được nghĩ đến những
chuyện lung tung chẳng liên quan này. Tôi vướng víu vào đây thế là đủ rồi, hà
tất phải chuốc thêm phiền nào vào mình.
Lấy điện thoại ra nhắn tin cho Trác Hạo, hẹn anh ta
tối nay cùng đi ăn cơm.
Cũng đến lúc chính thức ăn bữa cơm chia tay rồi. Mặc
dù lời chia tay do tôi nói ra chưa biết chừng sẽ gây ra những hậu hoạ khôn
lường, nhưng thực sự tôi đã không còn tâm trí đâu đế tiếp tục kéo dài chuyện
này thêm ngày nào nữa.
Buổi tối, tôi đến nhà hàng đã hẹn, vừa ngồi xuống tôi
đi thẳng luôn vào vấn đề, hùng hồn nói rõ ràng với Trác Hạo: “Trác Hạo, chúng
ta chia tay thôi!”
Thoạt đầu không hề thấy Trác Hạo tỏ ra chút bất ngờ
nào, nhưng nhìn kỹ lại cảm thấy anh ta rất, cực kỳ, vô cùng và đặc biệt không
thể chấp nhận lời đề nghị của tôi. Anh ta nhíu mày, bộ mặt u ám nhìn tôi hỏi:
“Tại sao?”
Tôi cụp mắt xuống lặng im không nói gì.
Trước phản ứng tiêu cực của tôi, Trác Hạo lại tự mình
phân trần: “Nhã Nhã à, anh biết em có nhiều ấm ức trong lòng, chỉ cần em chịu
nói ra anh sẽ thu xếp ổn thoả mọi chuyện. Nhưng em biết chuyện rồi mà chẳng
chịu nói, cứ giấu mãi trong lòng như vậy, rồi bỗng nhiên nói thẳng tuột là chia
tay như thế này. Đàn ông ra ngoài làm ăn có mấy người không phải tiệc tùng tiếp
khách đâu! Anh thực lòng không hề đối xử tệ với em, em cũng cảm nhận được mà”
Nghe xong những lời này tôi bỗng ngẩn người, sao lại
có cảm giác chính mình đang bị kết án ngược lại thế này? Thì ra anh ra cũng biết
tôi đã biết những chuyện trăng hoa của anh ta rồi, vậy mà vẫn thản nhiên bình
tĩnh như không, lại còn tự tin ra vẻ lý trí lắm, dựa vào cái gì cơ chứ?
Nói như anh ta hoá ra tôi chỉ là đứa ích kỷ hẹp hòi à,
thật nực cười! Thế ra không phải anh ta không biết tại sao tôi giận dỗi làm
mình làm mẩy, anh ta chỉ quá tự tin cho rằng tôi không thể từ bỏ anh ta, cho
rằng rồi sẽ có ngày tôi không kìm nén nổi nữa mà chủ động đi nói với anh ta.
Khi đó anh ta chỉ việc giảng giải đại nghĩa cho tôi rằng: “Đàn ông muốn làm nên
nghiệp lớn thì không câu nệ tiểu tiết, phụ nữ muốn có được trái tim của người
đàn ông làm nên nghiệp lớn thì phải biết thông cảm và tha thứ.”
Tôi tìm đến anh ta, nhưng anh ta đã có lý lẽ nên chỉ
im lìm ngồi đó chờ đợi. Còn nếu anh ta nói ra trước với tôi, thì khác nào tự
mặc nhận mình lăng nhăng.
Tôi ngước mắt lên, mỉm cười, nói với anh ta: “Việc em
muốn chia tay với anh không có liên quan đến những chuyện khác.” Nhìn thẳng vào
mắt anh ta, tôi nói rành rọt từng chữ: “Mà là em đã yêu người khác rồi”
Nói trắng ra điều khó nói vẫn cất giấu nơi sâu nhất
đáy lòng, tôi thấy thoải mái nhẹ nhõm bao nhiêu.
Thì ra kìm nén tình cảm thật và giấu giếm bí mật lại
mệt mỏi như vậy!
Chẳng trách có nhiều người hễ không chịu được áp lực
là lập tức lên diễn đàn treehole.net để dốc bầu tâm sự. Một số chuyện cứ phải
giấu mãi trong lòng không thể nói ra, để lâu quá thực sữ sẽ làm người ra chết
ngạt mất.
Trác Hạo sững sờ nhìn tôi.
Con người hiếu thắng như anh ta làm sao có thể tưởng
tượng nổi cô bạn gái chỉ biết gọi dạ bảo vâng của mình đột nhiên thay lòng đổi
dạ như thế này!
Ôi thực tình muốn nói với anh ra, chuyện tình cảm đừng
nên chắc chắn như vậy. tôi ngoan ngoan dễ bảo vì tôi cảm thấy anh tốt với tôi,
anh đáng được tôi đối xử như vậy, nhưng nếu anh không biết quý trọng điều đó,
cứ tưởng đã khoá chặt được trái tim rôi rồi thì có thể không cần để mắt đến tôi
nữa mà bắt đầu ra ngoài tuỳ tiện yêu thêm cô này chơi bời thêm cô khác, như thế
việc gì tôi phải tiếp tục ngoan ngoãn nghe lời anh?
Đàn ông thường nghĩ tình cảm của phụ nữ là thứ tình
cảm quá đơn giản, dễ dãi nên coi thường nó.
Nhưng trên đời này, cứ thật lòng thật dạ với ai đó lại
đáng coi thường như vậy sao?
Trác Hạo ngồi đối diện tôi, không nói năng gì, lặng lẽ
hút một điếu thuốc. Anh ta dụi tắt điếu thuốc rồi ngẩng đầu hỏi tôi: “Còn có
thể cứu vãn tình hình được không?”
Tôi lắc đầu, kiên quyết.
Anh ta đứng lên, tỏ ra rất có khí phách, nói tiếp:
“Thôi được rồi, để anh đưa em về. Em đừng từ chối, vì có lẽ đây là lần cuối
cùng anh được đưa em về”
Tôi không muốn ép một trang nam tử phong lưu hào hoa
tiền đồ xán lạn như anh ta thê thảm hơn nữa, lại cũng lo anh ta có tâm lý phản
nghịch, bèn vội vàng nhận lời ngay.
Về đến nhà, lúc sắp xuống xe, Trác Hạo lại hỏi một lần
nữa: “Nhã Nhã, thật sự là không còn cách nào cứu vãn được nữa ư?” Ngập ngừng
một lát rồi như rất khó khăn, anh ta nói tiếp: “Nếu anh nói, từ nay về sau nhất
định anh sẽ cố gắng hạn chế tối thiểu việc tiệc tùng, em có thể quay lại không?”
Tôi lặng người nhìn anh. Trước nay anh ta không phải
là người biết cúi đầu. Tôi vẫn lo sau khi mình nói chia tay nhất định anh ta sẽ
đối xử không ra gì, nhưng biểu hiện hôm nay của anh ta lại hoàn toàn không mang
tính đả kích nào, thực sự khiến tôi không thể hiểu nổi.
Trác Hạo nhìn tôi gượng cười, trong nụ cười đau khổ
còn thoáng nét tự trào.
“Thôi vậy.” Vừa nói anh vừa đưa tay lên rút tóc, những
hành động rối bời như vậy quả c