Polly po-cket
Vẫn Mơ Về Em

Vẫn Mơ Về Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324342

Bình chọn: 10.00/10/434 lượt.

vào mặt tôi, tôi bỗng thấy mặt

mình nóng ran, không biết đang mở hay tỉnh nhưng rồi đã gào lên một tiếng thất

thanh, ngồi bật dậy.

Tôi mở mắt, thấy mẹ với khuôn mặt lo âu và chan chứa

yêu thương đang ngồi trước mặt mình, tay cầm một cái khăn nóng giãy, nói: “Con

bé này, làm cái gì nữa không biét, ốm thế này cũng không nói ra cho mẹ biết,

chỉ nói cảm là xong à. Giờ này còn chưa thèm dậy, mẹ mà không lên xem thì có

khi con chết chìm trong đống mồ hôi mồ kê khắp người rồi đây này! Nhã Nhã, nói

cho mẹ nghe xem nào, con mơ thấy gì mà gào khóc kinh khủng vậy? Ai làm con kích

động thế? Hay là cãi nhau với Trác Hạo?”

Hoá ra là mẹ đnag dùng khăn mặt thấm nước nóng lau mồ

hôi cho tôi, dọa rôi sợ suýt chết, cứ tưởng bị người ra tàn phá dung nhan thật

rồi. Tôi nhăn mày nói với mẹ: “Mẹ, mẹ đừng đoán mò, bọn con không cãi nhau. Hôm

qua con vừa xem một bộ phim ma sợ quá nên lúc ngủ bị ám ảnh thôi, không sao

đâu.” Cầm đồng hồ báo thức lên xem giờ giấc thế nào thấy không mau đánh răng

rửa mặt cho nhanh thì muộn giờ là cái chắc, tôi vội vàng bật dậy khỏi giường.

Mẹ thấy tôi tung chăn bật dậy thì không yên tâm, cằn

nhằn mãi: “Con đang ốm mà, đi dạy làm sao được, xin nghỉ một buổi đi! Dạy học

quan trọng hơn hay sức khoẻ con gái của mẹ quan trọng hơn chứ!”

Rùng mình! Mới sáng sớm đã bị mẹ khủng bố bằng những

câu sến sủa chết người thế này! Tôi nói: “Mẹ yên tâm, con ra được mồ hôi là

thấy thoải mái lắm rồi, không sao đâu!”

Mẹ tiếp tục lầm bầm: “Không sao? Không sao mà không

dậy đúng giờ được, còn gào thét bật dậy như đứa mất hồn, doạ mẹ sợ chết khiếp

thế à!” Thấy con gái không nói gì, mẹ nghĩ ngợi rồi lại tiếp tục nói: “Tô Nhã,

con nói thật với mẹ đi, con với Trác Hạo rốt cuộc là thế nào, có đúng là không

cãi nhau không đấy?”

Nhìn đồng hồ thấy muộn quá rồi, mà chuyện tình rối ren

đầy nghiệt ngã của tôi và Trác Hạo nói một chốc lát làm sao mẹ hiểu được, nên

tôi chỉ kịp đáp lại qua quýt mấy câu: “Không cãi nhau gì đâu, hai chúng con vẫn

tốt đẹp. Con gái mẹ là người không biết cãi nhau!”

Mẹ khẽ hừ một tiếng: “Con không biết cãi nhau thì có

còn là con của mẹ không? Được rồi, nếu thực sự con không cãi nhau với Trác Hạo

thì ngay bây giờ gọi điện cho nó trước mặt mẹ để chứng minh xem nào, nói gì tuỳ

con.”

Tôi nhìn bà mẹ vừa cố chấp vừa mưu mô của mình mà

tưởng đang diện kiến hồ ly đã tu hành đắc đạo nghìn năm trong chốn rừng sâu

nước thẳm.

Sau ngày hôm qua tôi đã nhận ra, tôi và Trác Hạo không

thể tiếp tục yêu nhau được nữa. Thời gian có thể thay đổi tất cả, con tim đổi

thay, tình cảm cũng thay đổi rồi, quãng thời gian vui buồn tươi đẹp bên Trác

Hạo đã là chuyện quá khứ rồi, không muốn tiếp tục kéo dài tình trạng mập mờ này

thêm nữa. Nghĩ rằng có thể nói ra sớm hơn một chút cũng tốt nên tôi lấy điện

thoại gọi cho Trác Hạo.

Trước mặt mẹ, tôi điềm nhiên nhã nhặn chuyện trò, hỏi

xem anh ta có thời gian rảnh rỗi không, nếu không bận thì tối này nhờ anh ra ta

đến trường đón mình, Trác Hạo vui vẻ nhận lời ngay.

Thấy con gái vẫn chuyện trò bình thường với Trác Hạo,

nét mặt nghiêm trọng của mẹ tôi mới giãn ra, mẹ yên tâm bảo: “Nhã Nhã, cuối

cùng con cũng lớn rồi, nói chuyện với bạn trai thấy ra đáng người lớn lắm, phải

nhẹ nhàng, từ tốn, khách khí thế chứ!

Hơ hơ!!!

Lẽ nào trước đây con nói chuyện với anh ra như súng

liên thanh?

Mẹ mà biết con khách khí như vậy là vì trong đầu đang

tiềm tàng âm mưu đòi chia tay với anh ta, không biết mẹ có xin nghỉ phép nửa

ngay để đích thân đi mua một cây chổi phất trần về nhà xử lý con không nhỉ?

Bước ra khỏi nhà, tôi bắt đầu suy nghĩ. Chuyện chia

tay này không biết ăn nói với bố mẹ thế nào đây? Tôi và Trác Hạo quen nhau rồi

yêu nhau là do một đồng nghiệp của mẹ giới thiệu, cơ quan bố mẹ hiếm ai không

biết chuyện này. Bố mẹ đều là viên chức nhà nước cho nên từ khi mới bắt đầu,

chuyện của tôi và Trác Hạo đã được thổi phồng lên làm điển hình kếp hợp thương

mại - chính trị của thời đại mới.

Ai ai cũng kêu đang chờ được mời đến tiệc kết hôn xa

hoa của tôi và Trác Hạo. Bây giờ mà nói chuyện đổ vỡ này ra nhất định mẹ tôi sẽ

mất mặt với cả cơ quan. Chắc hẳn bà sẽ nổi giận đùng đùng, điên tiết muốn đánh

chết tôi cho rồi, ngay lời đe doạ của mẹ, tôi cũng đã đoán ra: Yêu đương kết

hôn không phải trò trẻ con! Sao con không lớn lên được chút nào vậy, nói chia

tay là chia tay ngay à! Con bốc đồng không hiểu chuyện thế này có xứng với mấy

chục năm mẹ đã vất vả nuôi con không?

Sau đó tôi sẽ no đòn, hết lăn lộn trên mặt đất, rội

lại bò ôm chân mẹ, nước mắt ngắn nước mắt dài giải thích: Mẹ ơi, Trác Hạo không

phải là người tốt, anh ra ăn ở hai lòng, bên ngoài còn vợ hai, vợ ba, nhiều vợ

bé lắm!

Sau đó cây chổi phất trần trong tay mẹ sẽ sững lại,

rơi xuống đất, bà sẽ kêu lên một tiếng thật thắm thiết rồi lôi đứa con gái tội

nghiệp đang quỳ dưới đất đứng dậy, càng điên tiết gào lên: Con ơi là con, con

có thể ăn uống linh tinh nhưng tuyệt đối không được ăn nói bừa bãi! Con biết mẹ

kỳ vọng vào hai đứa nhiều thế nào không? Con không được đặt điều nói bậy