ớm sinh quý tử? Vợ chồng hòa
thuận yêu thương nhau à?”
…
Không còn gì để nói! Bọn này càng nói càng thấy bỉ ổi!
Ninh Hiên giơ tay lên, tàn bạo dẹp hết đám mặt mũi
hóng hớt vô liêm sỉ kia, rồi phán một câu: “Biến đi!”
Một thằng trong đám lập tức làm bộ yểu điệu đưa kiếm
lên tự cứa cổ mình, một thằng khác chìa tay vờ như đang nắm lấy thanh kiếm ngăn
đối phương, miệng còn đọc lời thoại: Chớ làm bừa!
Mồ hôi tôi tuôn ào ào như suối!
Cái đám này lố lăng thật! Còn đang diễn lại cảnh kinh
điển giữa Tào Tháo và Tiểu Kiều trong “Xích Bích 2” nữa chứ.
Cuối cùng tôi không thể nhịn được bật cười ha hả. Thấy
tôi cười, cả đám cũng rộ lên cười theo. Hai cậu học sinh vừa rồi quay sang nịnh
bợ: “Cô Tô ôi, vừa nhìn bọn em đã biết cô là người tự nhiên phóng khoáng, giàu
tình cảm rồi! Thật đấy!”
Tôi ngẫm nghĩ, quả đúng không phải chúng nó đang tâng
bốc tôi, mà đang chê tiếng cười của tôi hào sảng quá nam tính thì có!
Đám quỷ sứ này, tuổi còn nhỏ nhưng đứa nào đứa nấy đều
ăn thịt người không nhả xương, miệng lưỡi đủ đường lắt léo, chẳng trách mà các
thầy cô trong trường đều bảo chúng là những đứa khó dạy bảo nhất! Ôi, một đàn
yêu tinh!
Ninh Hiên nhìn đồng hồ, đám tiểu yêu vội vàng lên
tiếng: “Thôi, không còn sớm nữa, đại ca sinh nhật vui vẻ nhé, bọn em về trước
đây! Đại ca thân thiết với cô Tô hơn cả nên đại ca đưa cô về nhé!”
Chúng nói về là về ngay, trong nháy mắt đã chỉ còn lại
tôi và Ninh Hiên.
Tôi nói: “Chúng ta cũng đi thôi, muộn quá rồi, ngày
mai còn phải lên lớp nữa.”
Ninh Hiên vừa cúi đầu lúi húi nhổ mấy cây nến trên
chiếc bánh sinh nhật vừa đáp lại: “Ừ, đợi tôi gom hết chỗ nến này đã.”
Buồn cười thật, tôi trêu hắn: “Nhà cậu mất điện à?”
Ninh Hiên cẩn thận lau sạch vết kem trên mấy cây nến,
lấy giấy bọc lại gọn gàng rồi mới ngẩng đầu nhìn tôi nói: “Đây là món quà sinh
nhật đầu tiên chị tặng tôi.”
Tôi mắt tròn mắt dẹt!
Ôi trời, rõ ràng thứ mà tôi tặng cậu là cái bánh to
tướng nằm phía dưới đống nến đó cơ mà! Giờ cậu bỏ hẳn cả cái bánh, chỉ nhổ hết
nến gói mang về! Cái này gọi là gì nhỉ? Lẫn lộn đầu đuôi hay lấy gùi trả ngọc?
Ninh Hiên cất xong bọc nến vào túi, xích lại nhìn tôi,
nói giọng vô cùng nghiêm túc: “Những món quà thứ hai, thứ ba, thứ tư sau này…
nhất định tôi cũng sẽ giữ gìn cẩn thận.”
Hơi men xộc lên đầu? Tôi choáng váng quá! Bộ dạng hắn,
ánh mắt hắn, lời lẽ của hắn, khiến tôi cảm thấy rõ ràng, thực ra hắn muốn nói:
“Nhất định cả đời này tôi sẽ giữ gìn những cây nến! Nhất định cả đời này tôi sẽ
đối tốt với chị!”
Tôi hơi hoang mang, vội nói: “Mau về thôi!” Nói đoạn
toan bước đi. Được hai bước lại muốn quay lại nhìn, quả nhiên không thấy hắn đi
theo. Đúng là vô tổ chức, vô kỷ luật, không có tinh thần tập thể gì hết!
Tôi nổi giận hầm hầm bước lại, định hỏi hắn tại sao
không đi thì hắn đã lên tiếng trước: “Đi thôi!”
Sặc! Lại giở trò ma quái gì nữa đây!
Bực mình quá, tôi kéo hắn lại, gầm lên: “Không được!
Đứng lại!”
Hắn dừng lại quay đầu nhìn tôi, hai con mắt sáng như
ngọc lưu ly đang lấp lánh chuyển động, phát ra một thứ ánh sáng rực rỡ đầy mê
hoặc. Tôi ngẩn ngơ suýt chút nữa giơ tay ra… móc lấy chúng.
Hắn nhìn tôi hỏi: “Chị chẳng phải muốn về à? Sao không
đi nữa?”
Tôi chợt bối rối, mắt láo liên nhìn xung quanh, chợt
bắt gặp món đồ trong góc sofa, bèn ấp úng: “À, ờ… tôi định bảo là, hình như cậu
để quên hộp quà sinh nhật của Điền Uyển Nhi kìa!”
Hộp quà được gói bọc tinh xảo ấy đang nằm trơ trọi
lạnh lẽo trong xó ghế.
Ninh Hiên liếc qua, dửng dưng nói: “Cứ để nó ở đấy.”
Tôi sững sờ, không thể tán thành thái độ tỉnh bơ vô
tình của hắn, “Sao cậu có thể như thế được? Dù sao đấy cũng là tấm lòng của
người ta dành cho cậu, đã nhận rồi thì phải biết quý trọng nó chứ!”
Ninh Hiên đột nhiên quay người lại, nhìn thẳng vào mặt
tôi, hơi nhướn mày, lạnh lùng hỏi bằng giọng mỉa mai: “Chị cũng muốn tôi coi
trọng tấm lòng của người khác hả? Thế tấm lòng của tôi thì chị đối xử với nó
thế nào?”
Một tiếng sét vừa nổ đoàng bên tai tôi.
Nhạc phim “Bạch mao nữ” tự nhiên réo rắt bên tai. Tôi
tự vấn lòng, hình như mình chưa bao giờ làm bất kỳ một việc bội tình bạc nghĩa
nào thì phải!
Dằn vặt, rối trí không biết nên nói gì. Tôi đẩy hắn ra
hòng chạy trốn.
Lúc này tôi chỉ nghĩ đến kế sách thứ ba mươi sáu: đánh
bài chuồn.
Hắn nắm chặt cánh tay tôi từ phía sau, kéo giật lại,
trong hành động có gì đó ai oán, khó nói thành lời.
Cảm giác có một luồng gió gào xé ngang tai, hắn kéo
tôi mạnh khủng khiếp!
Hắn thuận thế ép tôi vào góc tường, đầu kề sát, khoảnh
khắc hơi thở hắn ập vào mặt, tôi dường như có thể cảm nhận được hơi thở mang
lẫn men rượu vẫn còn nóng hầm hập chưa kịp nguội.
Ánh mắt xoáy sâu vào tôi, hắn hỏi: “Tô Nhã, chị có
biết vừa rồi tôi ước điều gì không?”
Giọng nói chết tiệt đáng ghét không biết xấu hổ của
hắn sao lại gợi cảm đến thế!
Tim gan tôi nhảy loạn lên, luống cuống nói: “Cậu… cậu
đừng nói? Không được nói, tôi không muốn biết! Nói ra sẽ không còn linh nghiệm
đâu!” Không phải tôi không muốn biết, mà vì tôi đã có thể đoán được đại khái
nê