hai hàm răng khóa
chặt lại không sao thốt ra được. Đến lúc mở được miệng thì chúng đã biến thành:
“Gì ý nhỉ, tôi muốn nói là, ờ… hút thuốc có hại cho sức khỏe! Hút ít thôi, đừng
nên hút nhiều!”
Ặc, tôi thật kém cỏi, rốt cuộc thành ra thế này đây!
Thế mà nghe tôi nói xong, Ninh Hiên lại toét miệng cười,
dịu dàng đáp lại một tiếng rõ ngọt ngào: “Được!”
Ôi trời ơi! Toàn thân tôi từ đỉnh đầu đến gót chân chỉ
trừ có răng, tóc, móng chân móng tay, không có chỗ nào không rợn lên, kinh sợ
đến nổi hết da gà!
Ninh Hiên chắc chắn không phải kẻ sến súa, nhưng khi
hắn đã lên cơn sến thì… quả đúng không phải là người nữa!
Bọn quỷ sứ nghe được câu chuyện “tâm đầu ý hợp” giữa
tôi và Ninh Hiên thì bò lăn ra cười nghiêng ngả. Tôi bật dậy khỏi ghế, nói như
tuyên thệ: “Tôi đi vệ sinh!”
Ra ngoài rồi tôi mới phát hiện ra Ninh Hiên cũng đi
theo mình.
Tôi ôm trán! Đi toilet cũng theo! Nhớ đến chuyện trước
kia, tôi có cảm giác hình như tên này có ham muốn mãnh liệt với “nhà vệ sinh
nữ” thì phải.
Tôi hỏi: “Cậu đi theo làm gì? Tôi mang giấy rồi.” Cảm
thấy nói thế không chính xác lắm, rồi sửa lại: “Gì nhỉ, thực ra có mang theo
giấy hay không cũng không quan trọng, dù gì tôi cũng không định dùng đến giấy!”
Nói xong lại thấy càng không chính xác, sao càng nói càng không ra cái gì thế
này?
Ninh Hiên nhíu mày: “Tôi sợ chị lại vào nhầm phòng vệ
sinh nam.”
Hự… tôi… tôi…
Tôi quát: “Cậu xéo đi! Vào nhầm một lần không có nghĩa
là cả đời tôi sau này đều sẽ vào nhầm nhé! Hơn nữa lần đấy không phải do cậu
giở quỷ kế mê hồn trận thì tôi vào nhầm sao được! Cậu quay về đi, con gái đi vệ
sinh cậu luẩn quẩn quấn chân làm gì!”
Ninh Hiên không nhúc nhích, đưa ánh mắt hoài nghi xen
chút lo lắng nhìn tôi hỏi: “Chị không định về thẳng luôn đấy chứ?”
Giọng hắn thoáng chút băn khoăn làm trái tim tôi bỗng
tan chảy, tôi phải cam đoan rằng: “Cậu yên tâm, tôi chưa về đâu, tôi cần vào đó
giải quyết thật đấy! Tôi mà bỏ về thì từ nay về sau tôi sẽ chỉ mua được mì tôm
mà bên trong không có gói gia vị, đi vệ sinh thì luôn quên giấy, lúc ăn cơm gắp
khoai tây toàn gắp nhầm gừng, được chưa?!”
Hắn bật cười: “Ừ, được, thề như thế độc lắm rồi!” Sau
đó hắn quay đi.
Tôi thở hắt, từ khi biết hắn vẫn còn là học sinh cấp
Ba rồi lại thêm mấy lần gặp gỡ nữa, tôi cứ thấy hụt hơi. Hễ nơi nào có bóng
dáng hắn là nơi đấy có một luồng áp lực vô hình đè nén. Hắn càng lại gần thì
luồng áp lực ấy lại càng khiến trái tim tôi loạn nhịp dữ dội.
Trước kia tại sao lại không như vậy? Câu hỏi này, để
nghĩ sau vậy, việc quan trọng trước mắt là phải thoát nước cái đã…
Quay lại từ nhà vệ sinh, hai con mắt Ninh Hiên không
giây phút nào rời khỏi tôi. Nếu là bình thường, chắc tôi đã ngửa mặt lên trời
hú hét ầm vang, thưởng lãm ánh mắt nóng bỏng rừng rực ấy. Nhưng hôm nay khắp
người không chỗ nào thấy tự nhiên thoải mái, tôi cứ luôn trong trạng thái đứng
ngồi không yên.
Trời! Cậu nhìn đi, nhìn đi, cứ nhìn đi! Chẳng lẽ thực
muốn được chị uống cạn hả?
Đợi… đợi… chờ… chờ…, cuối cùng kẻ phá đám đã đến.
Tôi đang bị soi đến thất khiếu bốc khói, hồn bay phách
lạc, bỗng nhiên xuất hiện một cậu thanh niên xách trên tay hộp bánh sinh nhật
to tướng nhanh nhẹn bước vào.
Ninh Hiên hỏi tôi: “Chị vừa đặt à?” Có thể thấy rõ hai
con ngươi trong mắt hắn đã được nung thành hai hòn lửa cháy bừng bừng, tôi lập
cập đáp: “Ừ… Thì hôm nay là sinh nhật cậu, tôi thấy các cậu chưa có cái này,
sinh nhật không thể thiếu nó được nên đã đặt mua một cái coi như quà sinh
nhật…”
Hai bên khóe miệng hắn cong lên thành một nụ cười, nụ
cười hạnh phúc vui sướng không gì sánh bằng. Khóe miệng bình thường chỉ quen
nhếch mép mỉa mai châm chọc ấy, lúc này đây lại trở nên vô cùng hiền hòa.
Đám quỷ sứ xúm vào giúp cắm nến rồi châm lửa, một tên
lẻo mép hỏi: “Hình như trong quán rượu cũng có bán cả bánh sinh nhật mà?” Thực
ra ý tứ sâu xa của nó là: “Cô Tô, cô đúng là phiền phức phát mệt!”
Tôi ờ à mấy tiếng đáp lại. Vừa rồi trong nhà vệ sinh
bị mùi amoniac nồng nặc hun cho hôn mê, suýt nữa bất tỉnh nhân sự, tôi quả thực
không nghĩ đến điều này, trước nay trong tiềm thức vẫn cho rằng chỉ có hiệu
bánh ngọt mới bán bánh sinh nhật.
Ninh Hiên ngẩng đầu nhìn thằng bạn vừa lên tiếng, văng
ra hai chữ: “Lắm mồm!”
Cả đám còn lại lập tức hùa theo: “Đúng thế, đúng thế!
Lắm mồm lắm miệng! Giống nhau thế nào được, đây là bánh sinh nhật đích thực!
Đích thực! Là tấm lòng của cô giáo, biết chưa? Tấm lòng đấy!”
Tôi toát mồ hôi!
Chỉ là bánh sinh nhật thôi… tấm lòng con khỉ gì… nói
cứ như tôi quả thật đang theo đuổi Ninh Hiên không bằng, buồn nôn quá!
Thắp nến xong, Ninh Hiên bắt đầu nhắm mắt cầu nguyện!
Tôi giật mình. Những tưởng một gã thanh niên đẹp mã hừng hực tuổi xuân vừa
ngang bướng vừa dễ nổi loạn như hắn nhất định sẽ coi thường cái trò con gái cầu
với chả nguyện này, không ngờ giờ lại đang thành tâm thành ý chắp tay trước
ngực cầu nguyện như thật!
Phải lén lau mồ hôi…
Hắn mở mắt, đám quỷ sứ hiếu kỳ bắt đầu nhao nhao hỏi:
“Đại ca, đại ca ước cái gì đấy? Tân hôn vui vẻ? S